Chương 117: Một bước cũng không rời. (2)

Chương 117: Một bước cũng không rời. (2)

" Vâng, đó chính là vấn đề trong vụ án này, chúng tôi luôn hoài nghi đây là thủ đoạn né trách đả kích của ông ta, nhưng mà chưa nắm thóp được.' Diệp Thiên Thư phiên muộn nói, còn gì khó chịu hơn khi tội phạm ngay trước mặt lại không cách nào định tội được:

" Anh nghi ngờ như vậy cũng không phải là sai, nhưng bảo ông ta bị bệnh tâm thần thì không phải là không thể, căn cứ vào kinh nghiệm mười mấy năm của tôi, đây là chuyện làm ăn của những kẻ điên, không điên cuồng thì căn bản là không làm được."

" Chúng tôi đã tìm hiểu được lịch trình chi tiết của thành viên trong tụ điểm đa cấp, chính xác như thế này, sáu giờ sáng thức dậy, tập thể dục, nghe giảng bài hoặc đọc sách khích lệ tinh thân. Bảy giờ ba mươi ăn sáng, buổi sáng sẽ đi thăm hỏi thành viên các tụ điểm khác, giao lưu với nhau, đó chính là quá trình lan truyền cảm hứng chéo n hư bọn chúng nói. Không có giờ nghỉ trưa, hoạt động của bọn chúng diễn ra trong môi trường khép kín, sau đó là tăng cường tự tẩy não, các thành viên đứng ra nói cảm ngộ bản thân, giống như phê bình và tự phê binh của chúng ta vậy, loại hoạt động này sẽ kéo dài tới tận khi đi ngủ."

“ Tôi gặp một người thực hiện lịch trình này vô cùng nghiêm ngặt, đem so với sư khổ hạnh cũng không kém gì, ăn cơm trắng cùng dưa muối, mỗi ngày đi bộ hơn 20 km, mỗi ngày đều diễn giảng, phát ngôn không dưới bốn lần, bút ký tâm đắc không dưới hai nghìn chữ... Cứ lặp đi lặp lại lịch trình đó, đại bộ phận sẽ thành kẻ cuồng tín." Mặc dù Lạc Giai Kỳ đã rời khỏi lĩnh vực này rồi, nhưng nhắc tới vẫn khiếp sợ không thôi: Diệp Thiên Thư hỏi:" Ý anh là, những người tham gia vào nghề này, ít nhiều đều có khuynh hướng mắc bệnh tâm thần."

" Đúng thế, khi hoạt động đa cấp diễn biến nghiêm trọng nhất ở chỗ chúng tôi, người bệnh chữa trị trong bệnh viện tâm thần toàn tỉnh, có 20% liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp tới đa cấp, tỉ lệ cao hơn cả những người sử dụng ma túy. Không giống các loại tội phạm ác tính khác, thủ đoạn của bọn chúng là tẩy não, tác động lên tinh thần, tư duy của con người, để người bị hại cam tâm tình nguyện nghe chúng sai khiến. Nói nghiêm trọng một chút, thủ đoạn của bọn chúng rất gần với đám tà giáo." Từ tán gẫu, giọng Lạc Giai Kỳ dần trở nên nghiêm túc:

" Cho nên lần này chúng tôi mới quyết tâm nhất định đánh một trận, trừ tận gốc cái ác." Phạm Văn Kiệt đầy cửa phòng hội nghị của tổ chuyên án:

Thế nhưng Lạc Quan Kỳ chỉ cười ứng phó, tựa hồ ông ta không tán đồng lời của chủ nhiệm Phạm.

Tham dự cuộc họp hôm nay có thêm một nhân viên bảo mật, tiến triển của vụ án, phân bố các tụ điểm được phát hiện, đặc trưng, nhân số, quy luật hoạt động của các tụ điểm lập thành cả tập hồ sơ vụ án dày. Đó là công sức của tổ chuyên án trải qua suốt hai tháng trời dốc sức chiến đấu. Diệp Thiên Thư và Phạm Quan Kiệt chú ý quan sát biến hoát nét mặt của Lạc Quan Kỳ, khi thấy ông ta liên tục tỏ ra chấn kinh, hai người đều rất hài lòng.

Có câu một nằm vùng ngang với một trung đội, huống hồ hiện giờ không chỉ có một, bọn họ nội tuyến đang điên cuồng chế tạo kỳ tích.

Thực ra tiến triển thực sự của vụ án đều là quãng thời gian gần đây, chỉ hơn mười ngày đã có thành tựu vượt quá cả tháng làm việc trước đó rồi.

Mới đầy sử dụng nội tuyến này, họ còn nhiều nghỉ ngại cùng bất an, nhưng hiện giờ hiệu quả đã chứng minh quyết định khi đó là sáng suốt thế nào.

Đợi một lúc để Lạc Quan Kỳ có đủ thời gian nắm bắt sơ bộ tình hình, Diệp Thiên Thư được chủ nhiệm Phạm ra hiệu, đi tới bật máy chiếu lên, tự hào giới thiệu:

" Ngày 2 tháng 4, chúng tôi căn cứ vào bố trí thống nhất của sở công an tỉnh, do chủ nhiệm Phạm dẫn đầu làm lãnh đạo tổ, thành lập tổ hành động chuyên án đả kích đa cấp phi pháp. Sau khi triển khai hành động, chúng tôi bất ngờ bắt được Lư Hồng Bác người có danh xưng là bố già đa cấp, xét thân phận giảng viên cho tổ chức đa cấp của ông ta, chúng tôi đã đưa ông ta vào bệnh viện tâm thần, đồng thời phái một nhân viên nằm vùng tới bên cạnh."

" Nhiệm vụ của vị cảnh sát nằm vùng này chính là hỗ trợ ông ta bỏ trốn, đồng thời nghĩ cách tiến vào nội bộ tổ chức đa cấp của ông ta... Phương án thực thi rất thành công, ngày 18 tháng 5, bọn họ cùng nhau bỏ trốn, sau đó tiến vào nộ bộ của tổ chức đa cấp. Tới hôm nay ngày 9 tháng 6, trong vòng 20 ngày chúng tôi trước sau phát hiện ra 34 tụ điểm đa cấp, cùng với 7 nhân vật giám đốc cấp A khống chế những tụ điểm này." Khi hình ảnh và những cái tên của các giám đốc cấp A đó hiện lên màn hình máy chiếu, người ta không nhịn được cười, Lưu Bị, Trương Phi, Từ Đạt, Mã Bộ Phương .... Thậm chí một số người đã xác định được thân phận. Thế nhưng bất ngờ là Lạc Quan Kiệt nhìn màn hình lại nhíu mày, không rõ là nghĩ cái gì.

" Anh nhất định có nghi vấn phải không xử trưởng Lạc?" Phạm Văn Kiệt tự tin hỏi:

" Đúng, sao tôi cứ cảm thấy trục thời gian có vấn đề nào đó, một tháng trước chỉ tra ra được vài tụ điểm tầm thấp nhất ... Sau đó tuy có nằm vùng tiến vào nội bộ, thế nhưng cũng không thể nào có tiến triển nhanh như vậy được. Tôi đã tiếp xúc với bọn chúng rất nhiều năm, với kinh nghiệm của tôi, đứng nói tới giám đốc lớn cấp A, dù là giám đốc cấp B của một tụ điểm, nếu không có ba bốn tháng theo dõi thì không đào ra được." Lạc Quan Kỳ nghi hoặc, ông không nghĩ thông tin sai, nhưng mà thật khó hiểu:

" Đó là bởi vì ... Diệp Thiên Thư đắc ý lắm, còn cố ý dừng lại một chút mới tiết lộ:" Chúng tôi phát triển được một nội tuyến thuộc cấp giảng viên."

" Hả?" Lạc Quan Kỳ sửng sốt, sau đó ngay lập tức cười to, có loại người như thế làm nội tuyến thì còn cần gì đi tra tụ điểm nữa, chỉ cần ngôi đếm là được r6i Thật sao?"

Cả Diệp Thiên Thư và chủ nhiệm Phạm cùng gật đầu khẳng định. " Không thể nào, giảng viên là người phụ trách tẩy não, trong các vụ an đa cấp, người kiếm được tiền không nhiều, giảng viên chính là một trong số đó, bọn họ qua lại các nơi giảng bài, mỗi buổi như thế thù lao không phải là ít, với chút kinh phí hoạt động của cảnh sát chúng ta, sao có thể khiến cho loại người này động lòng? Chẳng lẽ các anh nắm được thóp gì của hắn." Lạc Quan Kỳ hết sức tò mò:

" Cậu ta là nội tuyến đỏ." Phạm Văn Kiệt nói ra chỗ yếu hại, nói ra câu này ông ta không khỏi tự hào:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...