Chương 112: Giả điên thoát hiểm cảnh. (1)

Chương 112: Giả điên thoát hiểm cảnh. (1)

5 giờ 40 phút sáng, trời vẫn còn rất tối, chỉ có lac đác vài chiếc xe trên đường, bốn bề vắng vẻ. Mộc Lâm Thâm lấm lét xuất hiện ở gần bến xe đường xa, tiếp cận với mấy người đứng dựa vào cột điện hút thuốc, hỏi thăm giá cả cùng thời gian xe chui xuất phát. Đám người của ông Chủ Hà ngay lập tức phát hiện ra, y không nhận ra người ta, nhưng người ta nhận ra y.

Đợi Tiểu Mộc thăm dò thông tin xong lén lút quay vê chỗ nấp, bọn họ liên lạc với nhau, rất nhanh mười người tụ tập, tạo thành vòng vây. Khi Tiểu Mộc đang ngồi sau một cửa hiệu vẫn đóng cửa, thi thoảng ngó ra ngoài, bỗng ở đâu một đám người xông tới, y chưa kịp phản ứng đã bị hai người bẻ tay ra sau, một tên dùng băng dính dán lên miệng, túi du lịch chụp lên đầu, tiếp ngay đó xe chạy tới, y bị đẩy lên.

Tất cả bị bảo an của bến xe nhìn thấy, nhưng không can thiệp, để chiếc xe nghênh ngang bỏ đi.

6 giờ 15 phút sáng, Trương Cuồng nhận được điện thoại của Hà Ngọc Quý:" Con mẹ nó chứ, mày đi đâu chơi bời khoái hoạt vậy hả, người đã bắt được thằng nhãi rồi mà không thấy mày đâu, còn không mau xéo về."

Câu này với tổ chuyên án mà nói là quá êm tai, cả đám như bị người ta chạm vào điểm G vậy, nhưng hưng phấn cũng thêm một phần lo lắng, đây mới chỉ là bước đầu thôi.

Ngoại thành phía tây Trường An, thôn Vương Nguyên, nơi ở tạm thời bị vứt bỏ một ngay đã sử dụng trở lại. Địa điểm tập hợp là nơi này, Ngốc Đản nhận được mệnh lệnh trở về nhưng hắn không hề vội vàng, làm nằm vùng bao nhiêu năm như thế, hắn tự biết phải hành động ra sao phù hợp với thân phận mình đang mang, chứ không phải là với cái nhiệm vụ mình đang làm. Dọc đường đi hắn không ngừng suy đoán xem chuyện gì xảy ra sắp tới, cũng lo Tiểu Mộc bị ăn đòn, không chịu nổi liền khai hết cả. Nói thế nào thì nói, y chỉ là người mới thôi, bình thường còn được, ở trong tình cảnh bị uy hiếp, khó mà bịa ra một câu chuyện kín kẽ, dù có chuẩn bị trước.

Lát sau hắn lại hối hận, thằng nhóc đó còn quá nhỏ, tuổi này chỉ là đám nhóc mới lớ ngớ ra trường, làm cái gì cũng sai, không nên để y nhảy ngay vào vụ án nghiêm trọng như thế mới đúng.

Nội tuyến, đó không phải là danh xưng hay ho gì, trong lực lượng cảnh sát có câu chuyện cười thế này, nói tổ chức nuôi ba đưa con, cảnh sát là con ruột, nằm vùng là nhận về nuôi, còn nội tuyến là nhặt được ở bên đường. Chuyện cười này nói hết ấm lạnh trong đó rồi, đại bộ phận nội tuyến không phải là người tử tế gì, cho nên khi sử dụng, chỉ có thể nói là lợi dụng, chẳng ai coi bọn họ là người.

Thằng nhóc đó thực sự rất đặc biệt, nhưng quá non nớt, mỗi lần nghĩ tới tên nhóc đó ngốc nghếch khoe khoang bản lĩnh không biết nặng nhẹ, tính cách tốt nhất để làm nội tuyến là phải kín tiếng, để người ta không để ý tới sự tôn tại của anh. Vậy mà thằng nhóc này lại quá thích thể hiện, nếu không phải là thấy y có bản lĩnh hơn người thì tổ chuyên án đã sớm tống y về nhà cho đỡ vướng chân vướng cẳng rồi.

Tình hình bây giờ thì đại cô nương đã lên kiệu hoa, mẹ vợ dậm chân, bà cụ học thêu hoa, nói cái gì thì cũng đã muộn.

Trương Cuồng bắt taxi đi tới địa điểm tập hợp, vừa mới xuống xe liền nhìn thấy phần tử đa cấp "bắt được" Tiểu Mộc. Tiểu Mộc bị trói nằm ở trong xe, như lợn bị người ta tính cân đem bán vậy, mấy người khiêng y vào biệt thự thổ hào được thuê kia, tên nhóc đó liên tục phát ra tiếng kêu ư ủ từ mũi, chân tay liên tục quấy đạp.

Đám này hành động cũng chậm quá, hắn đã cổ ý về muộn một chút rồi, không ngờ chuyện ở đây còn chưa bắt đầu. Chạy vào trong biệt thư, tới cửa thì hắn khom người đứng ở một bên, Hà Ngọc Quý sắc mặt rất khó coi, nhưng chỉ nhìn hắn một cái, không nói gì hết.

Không cần phải nói gì nữa, hôm nay phải xử lý cái thằng nhãi này, vì y bỏ chạy, dọa toàn bộ tổ chức phải lui về hoạt động ngâm, tổn thất không nhỏ.

Tiểu Mộc được đưa tới tay Đại Đầu và Đại Chủy, Hà Ngọc Quý phất tay, đuổi mấy phần tử đa cấp bắt người về, tất nhiên phải cho một ít tiền rồi, đó toàn là phần tử cốt cán trong đám thủ hạ của Hà Ngọc Quý, không thể bạc đãi. Đám người đó mừng lắm, rối rít cám ơn ông chủ, ra ngoài đóng cửa biệt thự lại, chẳng mấy chốc chiếc xe van rồ rồ khởi động đi mất.

Lúc này Ngốc Đản mới nhìn thấy Đại Đầu và Đại Chủy bị Tiểu Mộc hại thảm thế nào, mắt vẫn còn sưng húp, ướt át như mới khóc vậy. Hai tên đó xốc Tiểu Mộc lên, tháo cái túi vải rách chùm trên đầu ra, giật phăng băng dính trên miệng khiến y kêu đau đớn. Đại Chủy vung tay lên cười gan:" Thằng chó này, mày chạy cho tao xem."

Mộc Lâm Thâm không đợi hắn tát đã kêu lớn:" Này, này, đừng đánh mặt, đừng đánh mặt, ông chủ muốn kiếm tiền toàn dựa vào cái mặt hết đấy."

Đúng rồi, Hà Ngọc Quý cũng vội vàng đưa tay ra ngăn lại:" Dừng tay, không được đánh mặt."

Mộc Lâm Thâm thở phào, giữ được cái mặt rồi, cười nịnh:" Hì hì, ông chủ...

Hà Ngọc Quý cũng cười ha hả, thoáng cái sâm mặt, lệnh:" Đánh mông!" Đại Chủy chỉ đợi có thế, sút một phát vào mông, làm Mộc Lâm Thâm kêu "“á", loạng choạng ngã xuống ghế sô pha phòng khách, đau tới méo mặt, y vừa xoa mông vừa quay đầu lại trừng mắt lên chửi mắng:" Mẹ mày Đại Chủy, mày thật to gan, mày có biết bộ quần áo này giá trị mấy vạn không, đó là tiên mồ hôi xương máu của ông chủ Hà đấy ... Mày xem, mày đá bẩn áo rồi, quần cũng bị rách đây này."

Hà Ngọc Quý là tên keo kiệt bủn xỉn, mấy lời này đánh trúng chỗ hiểm, ông ta xông tới vung tay tát Đại Chủy đánh chát, chửi mắng:" Cái thằng ngu xuẩn này, bộ quần áo đó còn đắt hơn cái mạng của mày đấy, biết không hả?" " Ông chủ, vậy thì phải đánh thế nào?" Đại Chuy ấm ức lắm, vừa mới ra tay thì mình đã ăn đòn rồi, con mẹ nó chứ, mặt không cho đánh, mông không cho đá, còn làm cái mẹ gì được:

" Lột quần áo nó ra mà đánh, chó chết dám chạy, hỏng bao nhiêu việc." Hà Ngọc Quý nghiến răng, hận không thể xẻ thịt thằng nhãi này đem bán để đền bù tổn thất:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...