Cách đó vài gian phòng, khả năng Mộc Lâm Thâm không ha biết đêm nay đã huy động rất nhiều chuyên gia tâm lý của sở công an tỉnh, còn có bác sĩ của trung tâm giám định pháp y tỉnh, tổng cộng tới sáu chiếc xe chở nhiều người từ mọi nơi tới đây, chỉ để phục vụ cho một mình y. Kiểm tra sức khỏe không có vấn đề, chỉ là có hình xăm, xuất sứ và hàm nghĩa của hình xăm đều đã được tra rõ ràng. Về phần kết quả trắc nghiệm tâm lý, khi được đưa tới cho chủ nhiệm Phạm Văn Kiệt khiến ông ta phải kinh ngạc, toàn bộ có hơn một trăm câu hỏi trắc nghiệm tâm lý, y đều đáp đúng, trọn vẹn điểm.
Diệp Thiên Thư cũng có mặt, mừng rỡ nói:" Kết quả thí nghiệm khá lắm, trả lời đúng hết rồi."
"Không phải đâu, người này có vấn đề." Một nữ cảnh sát tuổi chừng bốn mươi lắc đầu:
" Có vấn đề gì, không phải chị nói vấn đề tâm đấy chứ?" Diệp Thiên Thư không hiểu
" Đúng." Nữ bác sĩ gật đầu giải thích:" Vấn đề nghiêm trọng, đặc biệt là khi kiểm tra nói dối, cậu ta trả lời mười mấy câu, lừa được cả máy nói dối, ví như những câu này, tôi là Obama, tôi là nữ nhân, tôi là sát thủ biến thái, tôi từng giết người ... Đây rõ ràng là câu nói sai dùng để kiểm tra nhịp tim thôi, vậy mà bất kể là nhịp tim, hay là da vi điện, mạch của cậu ta đều không thấy có biến hóa gì."
Cho nên kết quả rõ ràng là, lời của người này không thể tin được. Hat một chậu nước lạnh còn chưa đủ, bác sĩ tâm lý hất thêm một chậu nữa, trịnh trọng nói:" Nếu là người bình thường, đối diện với loại kiểm tra tâm lý này, thế nào cũng phải có dao động, như kiểm tra nhận thức, lúc chúng tôi chiếu ảnh hiện trường vụ án đẫm máu, phản ứng mạch của cậu ấy là hưng phấn. Khi trả lời những vẫn đề mang tính thường thức, có thể đưa ra kết luận đúng sai rất rõ ràng, cậu ấy lại quá mức bình thản. Cho nên kết luận của tôi là, cậu ta bị bệnh tâm lý tiềm ẩn, thậm chí mang khuynh hướng bạo lực."
Phạm Văn Kiệt nghe mà im lặng rất lâu, bác sĩ đi hết lúc nào cũng không biết, ông ta thì tay nhéo cằm, đi qua đi lại như kiến bò chảo nóng, không thể nào đưa ra được quyết định. Từ lúc bắt đầu bố trí thẩm thấu vào tổ chức đa cấp đã hao phí rất nhiều tinh lực, kết quả là vô tình phát hiện ra chàng trai này, tiềm lực không nhỏ, lại phí thêm không ít công sức mới có thể thuyết phục được y tham gia vào kế hoạch. Vậy mà lại là một người có vấn đề về tâm lý, nếu chẳng may sau này y biến thành nhân vật như Lư Hồng Bác, thế thì cảnh sát bọn họ biến thành trò cười lớn.
Trò cười là chuyện nhỏ, nói không chừng họ góp phần tạo ra một tên tội phạm tương lai.
Đi rất lâu ông ta mới phát hiện ra Diệp Thiên Thư và Trương Cuồng đang đứng bên cửa chờ đợi, chuyến này biến cố quá lớn, ngay cả 3326 không tùy tiện lộ diện cũng phải đi ra. Ông ta nóng nảy gọi cả hai người tới, đưa cho họ xem các loại bản báo cáo kiểm tra, đưa cho Diệp Thiên Thư:" Xem đi, bác sĩ nói cậu ta có vấn đề tâm lý, thế này làm sao mà tôi dám dùng."
Trương Cuồng cầm lấy tư liệu xem, hắn vốn tới đây để xem kết quả kiểm tra tâm lý của Mộc Lâm Thâm, hắn thấy thằng nhãi đó hơi bất thường. Nhưng kết quả này thì làm Trương Cuồng mày nhíu lại, cảm giác có cái gì đó không đúng, suy nghĩ một lúc hắn mở camera giám sát lên. Trên màn hình Mộc Lâm Thâm ngồi ngay ngắn quy củ, không hề có vẻ bất cần đời, hắn hiểu ra ngay, thì thâm với hai vị lãnh đạo một lúc, một mình đi về gian phòng kia.
Cửa mở ra, Mộc Lâm Thâm chẳng hề quay đầu lại, Trương Cuồng ngồi xuống trước mặt y, vỗ mạnh báo cáo lên bàn, nghiêm túc nhìn y, giọng đôi phần phẫn nộ:" Cậu đóng kịch nữa đi, chơi đùa đủ chưa hả, đây là chuyện để cậu đùa đấy à?"
Chắc chắn là như thế, thằng nhãi này bị lão điên Lư Hồng Bác theo dõi suốt ngày, vậy mà y còn qua mặt được cơ mà, làm mấy bài kiểm tra thế này làm sao kiểm tra ra tâm lý của y được.
Đột nhiên Mộc Lâm Thâm mỉm cười, cười rạng rỡ như anh nắng:" Sao nào, chỉ có các anh kiểm tra tôi, không cho tôi kiểm tra các anh à? Tôi cũng phải biết trình độ các anh ở mức độ nào, tin tưởng được bao nhiêu chứ? Qua thái độ của anh, tôi đoán bác sĩ tâm lý nói tôi có bệnh tâm lý phải không, hơn nữa còn là biến thái loại nhẹ và khuynh hướng bạo lực."
Đúng là thế thật, Trương Cuồng tức giận ném báo cáo vào y, hậm hực noi Tôi đã nói mà, làm gì có chuyện đó, dù tôi có bệnh thì cậu cũng chẳng sao."
" À, nói thật đó không phải lời khen đâu ... Báo cáo thì khỏi phải xem nữa, phí công thôi, con người là loại động vật phức tạp, mà tâm lý là bộ phận phức tạp nhất của con người, thực sự cho rằng vài bức tranh, vài câu hỏi là có thể kiểm tra ra trạng thái tâm lý của một người sao?"
" Các anh lạc hậu quá rồi, bác sĩ các anh mời tới ở bểnh viện cấp gì thế? Đừng nói là cấp tỉnh nhé ... Cho anh biết khi tôi học tâm lý ở trường, chỉ trò chơi bình thường ở trên lớp còn cao cấp hơn mấy bàu kiểm tra của các anh rất nhiều. Không tin tôi hả? Anh đi tra nữ bác sĩ vừa mới rồi kiểm tra tôi đi, cô ấy hẳn là đã ly dị, nhưng vừa mới tìm được người trong lòng, trước khi tới đây nói không chừng còn đang cùng tình nhân ngọt ngào trong chăn ấy chứ!"
Trương Cuồng trố mắt, đây là cái chuyện quỷ quái gì thế, bác sĩ đi kiểm tra tâm lý lại bị người ta kiểm tra ngược, bây giờ hắn không biết trong đầu Mộc Lâm Thâm chứa cái gì nữa, sao toàn là thứ quái đản kỳ lạ vậy?
" Dù sao cũng rảnh mà, anh đi xác thực xem, hay là đánh cược cho vui, thua thì mang về một chai rượu, chúng ta vừa uống vừa trò chuyện, nếu không vô vị lắm." Mộc Lâm Thâm dụ dỗ: Trương Cuồng hồ nghi đứng dậy, hắn làm nằm vùng một thời gian rồi, dù xảy ra chuyện hoang đường lạ kỳ gì đi chăng nữa cũng không làm hắn bất ngờ, nhưng cái thằng nhãi ranh này làm hắn không phục.
Đi mười mấy phút, khi Trương Cuồng quay về thì trong tay có một chai rượu, hai hộp đồ nguội, chẳng nói chẳng rằng đặt lên bàn, còn Mộc Lâm Thâm thì cười ngoặt ngoẽo không ngứớt.
Bình luận