Chương 106: Quay đầu chợt lại thấy. (1)

Chương 106: Quay đầu chợt lại thấy. (1)

21 giờ, máy bay cất cánh, bọn ho ngẩng đầu nhìn theo lần nữa rồi lên xe, Trương Cuồng là người cuối cùng, lên xe rồi vẫn nhìn thấy đèn ở đuôi máy bay, trong bóng đêm hết sức bắt mắt.

Hôm nay không trăng không sao, máy bay bay vào trong đêm đen.

Xe vừa mới đi lên đường cao tốc trở về thành phố thì di động của Lão Mã reo, cầm điện thoại lên xem một cái, ánh mắt có phần hồ nghị, là điện thoại của khoa trưởng Trần ở sân bay, người phụ trách khai chứng minh thư cho Mộc Lâm Thâm để xuất vé. Cứ tưởng là có biến cố gì, Lão Mã vừa mới nhận máy liền không nhịn được kêu lên:" Cái gì, không lên máy bay à ... Được, được, chúng tôi lập tức quay lại."

Trương Cuồng mừng rỡ, giục lái xe:" Quay đầu, quay đầu, tới sân bay."

" Chuyện gì thế?" Liên Cường ngớ người:

"Thằng bu6i đó lại bày cái trò gì vậy?" Lái xe bực bội, đây là đường cao tốc, có phải muốn quay đầu là quay đầu đâu:

" Mồm miệng sạch sẽ chút, khả năng có hi vọng rồi.' Mã Phong Hỏa mắng, chưa đi tức là còn hi vọng, án quan trọng hơn, chút hiêm khích có là gì chứ:

Xe đi thêm một đoạn mới kiếm được chỗ quay đầu, sau đó tăng tốc vèo vèo quay trở lại sân bay, két một cái đỗ lại, khiến không ít người gần đó quay đầu nhìn nhìn bọn họ. Ba người nhảy xuống xe, lao vào đại sảnh tìm kiếm Mộc Lâm Thâm, chưa thấy người cần tìm thì đã gặp vị cảnh sát sân bay kia trước, tình hình hiện giờ là, y không lên máy bay, loa đã gọi tên mấy lần rồi mà không tìm thấy.

Không giải thích nhiều nữa, khoa trưởng Trân dẫn mấy đồng nghiệp đi qua cổng kiểm tra an ninh, tìm kiếm ở sảnh chờ bay. Muốn tìm được một người ở trong đám đông hành khách đông thế này không dễ dáng gì, khoa trưởng Trần đang chuẩn bị tới phòng giám sát kiểm tra camera an ninh thì Liên Cường chặn lại, hắn chỉ tay vê phía nhà ăn của sân bay. Nhìn một cái, chẳng biết vì sao khúc mắc trước đó đều tiêu tan hết, Mộc Lâm Thâm ngôồi ở giữa nhà ăn, nhàn nhã nhấp một ngụm cà phê, trước mặt là cái đã đã trống, chỉ còn lại một ít vụn báy, đoán chừng vừa mới thong thả hưởng thụ bữa tối. Bên cạnh có nữ phục vụ ăn mặc kiểu tiếp viên hàng không đang hơi cúi người hỏi gì đó, đôi mắt không rời soái ca. Vẫn như trong ấn tượng của Trương Cuồng, tên khốn này có một chứng ám ảnh cưỡng chế đối với phong cách quý ông, cầu kỳ tới mức làm người ta cho rằng y làm bộ làm tịch.

Nói vài câu với khoa trưởng Trần của sân bay, cám ơn tiễn hắn đi trước, ba người Trương Cuồng mới đi vê phía bàn ăn của Mộc Lâm Thâm. Ba vị này vừa bước vào đã thấy không ăn nhập gì với hoàn cảnh ưu nhã này, cô phục vụ xinh xắn còn giật nảy mình, đang định hỏi thì bị một tấm thẻ cảnh sát làm nuốt ngay lời muốn nói về, lùi sang bên nhường đường.

Mộc Lâm Thâm chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên khi bị ba đại hán đứng sừng sững trước mặt, đặt chén cà phê xuống rồi mới hỏi:" Sao các anh còn chưa đi?” " Vậy sao cậu chưa đi?" Trương Cuồng hỏi lại, hắn không muốn quá vội vàng, thằng nhãi này dị lắm, không cẩn thận lại hỏng việc:

" Nghe khoa trưởng Trần ở sân bay nói cậu không lên máy bay, chúng tôi tưởng có sự cố gì, vội vàng quay về." Trương Cuồng nhìn Mộc Lâm Thâm trông đợi:

" Nói có thì cũng có." Mộc Lâm Thâm thở dài:" Ăn hơi nhiều chút, tôi không đủ tiền rồi, các anh mà không quay lại là tôi gặp rắc rối to đấy."

" À, mau thanh toán đi." Trương Cuồng sai Liên Cường đi trả tiền:

Liên Cường không để bụng nữa, thằng nhóc này xem như còn có lương tâm, vội vàng thanh toán hóa đơn, nhưng vừa nghe nói hơn 300 đồng, tay vừa rút cái ví dẹp lép ra đã khựng lại, tức vẹo cả mũi:" Các người còn ác hơn bọn đa cấp biết không hả, một cốc cà phê với hai cái bánh mà những 315 đồng?”

Mã Phong Hỏa vừa nghe thế là vội vàng chạy tới, biết người anh em nghèo này trong túi không có được mấy đồng, thở dài rút thẻ ngân hàng ra, tháng này thâm hụt ngân sách nặng rồi.

Mộc Lâm Thâm đứng dậy, mỉm cười tạm biệt cô phục vụ, đi tới đưa mấy tờ tiền còn lại đưa cho Lão Mã:" Đừng từ chối, đây là tiền bẩn của Ngốc Đản, trả anh đấy, đoán chừng tôi cũng không được."

Mã Phong Hỏa thở phào, cũng không từ chối, chưa nói gì thì Mộc Lâm Thâm đã xoay người ném vé máy bay cho Liên Cường:"” Đừng nói tôi không nể mặt, tôi không nể thật ... Xong nhé, chúng ta không nợ gì nhau hất."

" Chuyện này thật là ... Tôi, tôi thực sự xin lỗi cậu, khi đó tôi nói mấy lời không hay." Liên Cường nói mấy lời này có hơi gượng gạo, hiển nhiên không quen:

Buổi chiều còn hùng hùng hổ hổ với người ta, bây giờ nói thế nào cũng có chút lúng túng, Trương Cuồng cũng không phải là người khéo miệng, chẳng biết nói gì để hỏa giải tình huống này.

"Tôi nói trước, tôi sẽ không hứa gì đâu đấy nhé." Mộc Lâm Thâm nói xong đi trước, y lại trở thành người thoải mái nhất ở hoàn cảnh này: Người ta đã ở lại rồi còn muốn gì nữa, ba người kia nhìn nhau, cảm giác rất không thật, thằng nhãi này sao lại đổi ý, hơn nữa thái độ trước sau khác hẳn, thần thái rồi cách nói chuyện làm người ta thấy vừa mắt hơn nhiều, bọn họ vừa hoang mang vừa vội vàng đi theo.

" Có biết vì sao tôi ở lại không?" Mộc Lâm Thâm đột nhiên hỏi:

Câu hỏi này rất dễ, nhưng mà vừa định trả lời mới nhận ra khó mà đáp được, người nọ nhìn người kia, đều cảm giác á khẩu. Cảm giác quái lạ, câu hỏi đơn giản như thế sao khiến bọn họ mắc nghẹn, không cách nào trả lời được, thật là quái dị.

" Vì sao?" Liên Cường hỏi thẳng luôn, hắn luôn là người dứt khoát:

" Vì tôi muốn xem một sự nghịch chuyển lớn về tâm lý có thể tạo ra ảnh hưởng lớn thế nào với một người." Mộc Lâm Thâm nói xong mà mấy người kia chẳng phản ứng gì, xem ra đem phức tạp hóa vấn đề đơn giản rồi, giải thích thêm:" Nói thằng ra chính là muốn nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của anh từ thất vọng cực độ chuyển thành mừng rỡ nó thế nào ấy"

Trương Cuồng cười phá lên, đưa tay ra làm động tác bóp cổ, hung dữ nói:" Thằng nhãi thối tha này, cố tình trêu tôi hả, có tin tôi bóp cổ chết cậu không?”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...