" Tôi thật sự không hiểu, cảnh sát chúng ta tệ hại tới mức đó sao? Người ta chẳng thèm nói một câu tử tế ... Chẳng lẽ trong mắt người bình thường, chúng ta cũng đáng căm ghét như kẻ xấu à?" Mã Phong Hỏa ngồi bên bồn hoa, cho tới giờ hắn vẫn rất để bụng những lời Mộc Lâm Thâm nói:
" Chúng ta và kẻ xấu là người cùng một thế giới, còn người bình thường tì không chứ sao ...thực ra cậu ta cũng có sai đâu, nếu tôi là cậu ta, tôi cũng chẳng kiếm ra lý do gì để mình mạo hiểm, khó khăn lắm mới thoát ra được." Liên Cường nóng tính vậy mà lại nói một câu rất tỉnh táo:
Nhưng câu này lại làm cho Mã Phong Hỏa khó chịu, hắn hỏi ngược lại:" Con người ta sống ít nhiều gì cũng có lòng chính nghĩa, có đạo đức xã hội, vì cái chung chứ? Nếu ai cũng khôn ngoan, cũng ích kỷ tính toán, vậy thì những công việc vất vả hiểm nguy này để cho ai làm, xã hội sẽ biến thành cái gì? Chúng ta bị coi như ngang với kẻ xấu rồi, còn phấn đấu vì cái gì?"
" Vì chúng ta bị tẩy não chứ sao, không nghe cậu ta nói à, chúng ta cũng giống đám đa cấp ấy, bị nhốt lại, dùng lý tưởng cao vời, dùng kỷ luật tẩy não .... Á ... Mã Phong Hỏa đang nói thì bị Diệp Thiên Thư dùng cái bật lửa ném vào đầu, hắn vội vàng giơ tay đầu hàng không nói nữa:
Diệp Thiên Thư nghe bọn họ nói chuyện chỉ biết thở dài, không bình luận gì cả, đi vào trong nhà. Phòng ở tâng ba, ở cửa có người trông coi, khi chưa tới lúc thống nhất hành động, nhân viên đều cố gắng tinh giản tới mức tối đa. Vì hôm nay đem về nhân vật đặc thù này, nên không ai phải tăng cả, toàn bộ tỏa nhà trông không, Trương Cuồng đi dọc theo hành lang, có thể nghe thấy cả tiếng bước chân của mình, bước chân càng lúc càng chậm, bởi vì hắn cũng không biết phải mở miệng thế nào.
Chậm rãi đi về phía cửa phòng, hai người đứng gác gật đầu coi như chào hỏi, đang định mở cửa cho hắn thì hắn ngăn lại. Trương Cuông đứng trước cửa rất lâu mà không vào...
Cộc ... Cộc ... Cộc ..
Tiếng gõ cửa khe khẽ trong tòa nhà trống trải vắng lặng nghe hết sức rõ ràng, Mộc Lâm Thâm đang lật xem tư liệu Diệp Thiên Thư để lại ngẩng đầu lên, suy nghĩ mấy giây sau đó lịch sự nói:" Mời vào!"
Lịch sự là thói quen, có điều hôm nay y chẳng gặp được một người lịch sự nào, đám người tới trước đó đều đẩy thẳng cửa đi vào, bọn họ không hiểu rằng ngay khi họ không gõ cửa mà vào đã làm Mộc thiếu gia phản cảm, đó là hành vi thiếu tôn trọng người khác ... Còn mấy tên chụp túi đen bắt y giữa đường thì khỏi cần nói, cơ bản thuộc hàng dã thú rồi.
Cửa từ từ mở ra, một người mặc cảnh phục màu ô liu đi vào, đi tới trước mặt Mộc Lâm Thâm. Mắt Mộc Lâm thâm mở càng lúc càng to, càng lúc càng tròn, rôi phụt một phát, y cười to, cười gục xuống bàn, cười không dứt, cười tới toàn thân co giật, cười chảy cả nước mắt, lau khong xue.
Là Ngốc Đản, không ngờ lại là Ngốc Đản, cái đầu trọc lóc, cái mặt bặm trợn kia mặc lên người bộ cảnh phục trông cũng giống như kẻ gian trà trộn vào đội ngũ nhân dân, cái tướng mạo của hắn thực sự không có một chút chính khí nào hết, nhìn thế nào cũng thấy tội nghiệp cho bộ cảnh phục.
Mộc Lâm Thâm không muốn mất lịch sự như thế, nếu là người chưa từng gặp Ngốc Đản, trông cái bộ dạng này y cùng lắm chỉ ngạc nhiên chốc lát thôi.
Cơ mà cứ liên tưởng khi tên này ở bệnh viện tâm thần, ở Hán Trung ăn quịt, cướp tiền, làm chân chó cho đám người đa cấp, giờ khoác lên mình bộ cảnh phục, không sao nhịn cười được.
Trương Cuồng cứ đứng đó để Mộc Lâm Thâm cười, thấy trạng thái tỉnh thần y tốt như vậy liền yên tâm. Quan sát trong phòng, lúc này đã qua giờ cơm, hộp cơm được đưa tới vẫn để nguyên trên bàn, căn bản y chưa từng động tới. Thằng nhãi này xem ra cũng to gan, vậy mà cầm xem kẹp tài liệu Diệp tổ trưởng để lại, điều khiển máy chiều đặt ngay bên tay y, màn hình dừng lại ở tư liệu ảnh mà tổ chuyên án thu thập được, có vẻ xem không chỉ một lần.
Đợi cho Mộc Lâm Thâm cười đủ rồi, Trương Cuồng mới trang trọng nói:" Làm quen lại một chút, tôi là cảnh sát, số hiệu 00892**I"
"Thôi, thôi, Ngốc Đản trước kia vẫn đẹp trai hơn một chút, ấn tượng quá sâu rồi, không tiếp nhận được hình tượng này của anh." Mộc Lâm Thâm sau khi chấn kinh thì chỉ còn thấy buồn cười nữa thôi, thật khó để y coi Ngốc Đản như những cảnh sát khác, ít nhất không thấy có chút phản cảm nào:
"Tôi cũng thấy như thế, ha ha .' Trương Cuồng cười, so với Ngốc Đản cọc can nóng tính, rõ ràng là điềm đạm bình tĩnh hơn nhiều:" Nhìn qua camera an ninh, hình như cậu đang nghiên cứu những nhân vật trong vụ án đa cấp này hả?"
" Một đám điên ấy mà, có gì mà nghiên cứu chứ? Ngồi buồn chán nên xem giết thời gian thôi." Mộc Lâm Thâm có vẻ mất hứng ném kẹp tài liệu sang bên:
Trương Cuồng di tới cầm kẹp tài liệu lên, lật qua loa mấy trang, rõ ràng hắn không xem, vì lời hắn nói ra chẳng liên quan gì:" Thực sự không ngờ lời cậu nói đều là sự thực, cậu đúng là công tử nhà giàu."
" Còn anh thì toàn bộ lời anh nói đều là giả." Mộc Lâm Thâm biu môi: Trương Cuồng không tiếp lời, vẫn lật xem tài liệu, giống như đang tự lẩm bẩm một mình:" Nếu như đã chọn chuyên ngành tâm lý học biến thái, vậy hẳn là liên quan tới tâm lý học xã hội, tâm lý học hành vi, thậm chí tiếp xúc với cả tâm lý học tội phạm và tư pháp, tôi nói có đúng không?”
"Í, Ngốc Đản, anh có văn hóa lắm, chẳng trách mà hôm đó phun ra được câu Trung Tây hợp bích." Mộc Lâm Thâm ngạc nhiên lắm, cái tên này đóng kẻ xấu thực sự là quá giống, nếu bọn họ mà giải tán ở ga tàu hỏa Hán Trung ngày hôm đó, có lẽ cả đời y cũng không thể ngờ được Ngốc Đản là một cảnh sát:
" Quan sát chỉ tiết tôi không bằng cậu, suy đoán tâm lý thì tôi càng kém xa ... Ngày hôm đó ở Tương Trang, cậu khuyên nhủ hơn ba mươi người bất mãn chống đối, thực ra làm rất tốt, ngay cả Diệp tổ trưởng của chúng tôi cũng khen không ngớt.' Trương Cuồng tán dương:
" Ồ thế sao, vậy mà có người còn dọa lấy đó làm cái cớ, tôi tham gia vào hoạt động đa cấp phi pháp để tạm giữ tôi đấy. Anh nói thật đấy chứ, hôm đó tôi đã giúp tổ chức đa cấp giải quyết một khó khăn lớn đấy.' Mộc Lâm Thâm đề phòng, dù sao tên Ngốc Đản này có mặt ở hiện trường, y muốn chối cũng không được:
" Đương nhiên là đáng khen ngợi, nếu thực sự để xảy ra chuyện tháo chạy, khả năng sẽ có một bộ phận thoát được, nhưng những người không chạy thoát, chắc chắn sẽ bị thương tổn." Trương Cuồng khép chân lại, giơ tay lên kính lễ với Mộc Lâm Thâm:" Cho nên tôi đại biểu cho toàn thể cảnh sát tham gia vào tổ chuyên án đả kích đa cấp phi pháp của sở công an tỉnh, cám ơn cậu."
Chương 104vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận