Phi vụ lớn? Nghe câu này mí mắt Ngốc Đản giật liền mấy cái, phi vụ lớn là cái gì? Chẳng lẽ thời gian qua bọn chúng kiếm bao nhiêu tiền còn chưa tính? Đám người này còn vụ làm ăn nào mà không ai biết à? Tin tức mới này khiến hắn cả người ngứa ngáy, không khỏi lo lắng cho trong nhà, không biết họ có thuyết phục được thằng nhãi kia không? Sợ nhất là chưa về tới nhà đã khiến y phản cảm rồi ấy chứ, thằng nhãi ranh đó không vừa đâu.
Ai mà ngờ được chứ, một khắc trước còn là tiểu soái ca ngoan ngoãn hiền lành, bị Dương mỹ nữ làm cho điên đảo thần hồn, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã nhe nanh biến thành tiểu ác lang, khiến cho hai tên côn đồ bị y hạ gục nhanh chóng.
Người duy nhất không tham gia đội ngũ thao luận là Dương Mộng Lộ, cô cho rằng chuyến này bỏ lỡ cơ may tốt rồi, giờ mấy tiếng trôi qua, nếu y ngớ ngẩn chạy ra bến xe để bị bắt, đã chẳng có trí tuệ lừa đám liệt phẩm bất mãn kia hoa mắt chóng mặt ngoan ngoãn ở lại.
" Ngốc Đản, cậu nói xem phải làm sao bây giờ?" Lão Lư đột ngột hỏi:
" Hả? Ông hỏi tôi ấy à? ... Tôi được nói sao?" Ngốc Đản khiêm nhường nói, trước giờ ở trong tổ chức hắn mang hình tượng lầm lì ít nói, dù sao nói nhiều sợ có sai sót mà:
Vừa hỏi một cái liền bị Hà Ngọc Quý đang sốt ruột như lửa đốt đít thuận thế đá cho một phát:" Bảo mày nói thì mày nói đi, lúc này rồi còn lằng nhằng cái gì nữa?" "À, tôi nói, tôi nói ... Theo tôi thì cậu ta còn chưa chạy ra khỏi thành phố này được dau. Ngốc Đản ngập ngừng:
“Vì sao?" Hà Ngọc Quý thúc giục:
"Thì trên người cậu ta làm gì có tiền, từ đây tới Thượng Hải xa như thế, tiền tàu xe đâu có ít, cậu ta phải nghĩ cách kiếm tiên đã chứ. Huống hồ bây giờ thực hiện chế độ mua vé tàu xe gì cũng phải dùng tên thật, cậu ta cũng không có giấy tờ. Có vẻ cậu ta cũng chẳng thể nhờ ai giúp, lần trước chúng tôi thoát khỏi bệnh viện tâm thần, có điện thoại rồi cậu ta cũng không gọi được cho ai." Ngốc Đản đáp:
Một lời đánh thức người trong mộng, ông chủ Hà liên tục gật đầu:” Phải, phải, nói đúng lắm."
Lư Điên mắng ông ta:" Thấy chưa, người ta còn thông minh hơn ông, thằng nhãi đó một là không có tiền, hai là không có chứng minh thư, ba là không có thân thích quen biết gì. Nếu là lưu manh đường phố còn biết cách xoay xở, chứ đại thiếu gia như cậu ta, muốn sống qua đêm còn khó."
" Có lý, có lý ..." Ông chủ Hà lại phụ họa:" Vậy bây giờ phải làm sao?"
" Trở về, thay xe, đổi chỗ ở, huy động hết đám giám đốc nhỏ ở vùng ngoại ô gần đây, phát ảnh vào di động bọn họ, để họ sai người đi gác ở ga tàu hỏa, bến xe cùng với đầu các trục đường chính và lối ra khỏi thành phố. Ngoài ra phái người tới mấy bên xe chui, chỗ đó phải đông một chút ...' Lư Hồng Bác nói ra một loạt an bài, còn mở bản đồ ra chỉ cho Lão Hà biết đoạn đường nào cần rải người canh gác trọng điểm: Ngay cả Ngốc Đản cũng phải rùng mình bởi bố trí tỉ mỉ này, nếu là người không biết gì cả, thực sự có khả năng rơi vào bẫy của ông ta.
" Vậy sân bay thì sao, chẳng may thằng nhãi đó đi máy bay thì sao?" Hà Ngọc Quý thắc mắc:
" Ông ngu tới mức đó rồi à? Kiếm một cái chứng minh thư giả để đi tàu xe đã không dễ dàng, đòi dùng nó lên máy bay sao?" Lão Lư tức thì cho Hà Ngọc Quý một cái bợp để tỉnh người:
Hà Ngọc Quý bị đánh mà chẳng hề để bụng, lại còn giơ ngón cái khen:" Giáo sư anh minh."
Năng lực chấp hành mệnh lệnh của đám người đa cấp này thì không cần phải bàn cãi, gọi điện thoại liên hệ một cái, mấy tụ điểm ở ngoại thành gần đó lũ lượt hành động. Đám người dưới làm việc đúng là không chê vào đâu được, Ngốc Đản lái xe tới thôn Lương Trang ở gần đó, vừa mới tới gần cửa đường cao tốc, đã thấy ba mươi mấy người tụ tập ở quanh cửa thu phí đường cao tốc, nhìn vào trong từng cái xe một, còn nghiêm hơn là cảnh sát kiểm tra.
Coi như miệng túi đã thắt lại rồi, bọn họ quay trở về thành phố, để đề phòng vạn nhất, Hà Ngọc Quý phải thay đổi chỗ ở, giáo sư Lư và Dương mỹ nhân cũng rời ổ, hiển nhiên là để đề phòng người chạy trốn đi báo cảnh sát, cho dù không đánh giá cao khả năng đó. Hà Ngọc Quý an bải Ngốc Đản tới công ty thuê xe thay xe, sau đó mới kiếm một chỗ ở mới, rồi thì thì đợi thông báo, dù sao Ngốc Đản cũng đang mang thân phận nghi phạm bỏ trốn.
Có điều Ngốc Đản biết rõ, bất kể là ai cũng không tin tưởng hắn, nếu có chút gió lay cỏ động nào, bọn chúng sẽ biến mất tăm tích ngay.
Giả vờ thuê xe mới, loanh quanh tìm kiếm, tới tận 19 giờ tối, sau khi đảm bảo cắt được đuôi nếu có, Ngốc Đản mới tới phụ cận đường An Huy, đây là nơi đóng quân của tổ chuyên án. Nghiêm khắc mà nói, là một nhân viên mang sứ mệnh đặc thù, trong thời gian chấp hành nhiệm vụ phải tránh tiếp xúc với trong đội, có điều hôm nay chuyện khấp cấp, quy củ đều phá hết.
Ngốc Đản ngồi một chiếc xe ba bánh, mặc áo công nhân chẳng biết kiếm đâu ra, áo phanh ra không cài cúc, đầu đội mũ lưỡi trai kéo thấp, thiếu điều khắc lên mặt chữ tao là kẻ xấu nữa thôi, đúng kiểu bộ dạng ai nhìn cũng muốn đi đường vòng. Xuống xe ở cửa sau, không ngờ vừa đi qua cửa, trong bóng tối đã có mấy người đứng đó rồi, ba "nghiệp vụ viên", một "giám đốc lớn". Để thuận tiện cho việc hành nghe, bọn họ xưng hô theo quy tắc của đám người đa cấp, như thế tránh được khả năng lỡ miệng nói hớ gây nghi ngờ.
Cửa đóng lại một cái, Ngốc Đản chỉ nghĩ mọi người đang đợi mình, nóng ruột báo cáo:" Hai tiếng trước, Hà Ngọc Quý đã phát động năm tụ điểm ở ngoại thành, tổng cộng hơn 120 người, canh giữ ở ga tàu hỏa, bến xe, và các con đường chính rời thành phố. Lâm Tử bỏ trốn đã khiến bọn chúng lo sợ, giáo sư Lư, giảng viên Dương và Hà Ngọc Quý đều đã tách ra, đi đâu cũng không nói cho tôi biết. Người theo dõi phía sau có bắt kịp không?"
Bình luận