Kiều Gia Kình nhìn chằm chằm thi thể viết chữ hồi lâu, ngẩng đầu khó hiểu hỏi: "Gạt người chết, hai người các ngươi rốt cuộc ai dạy ai làm trò?" "Ta..." Tề Hạ phát hiện mỗi khi nói chuyện với Kiều Gia Kình, y đều nghẹn lời, "hai ta ai cũng không dạy ai, hẳn là có người muốn mượn ta truyền lời." "A." Kiều Gia Kình gật gật đầu, "Chuyện này sao giống hệt thủ đoạn 'sâu kiến' truyền lời hôm qua vậy...?" "Hẳn là không giống lắm." Tề Hạ nói, "Ngày hôm qua 'sâu kiến' có suy nghĩ riêng, nhưng cỗ thi thể này rõ ràng bị thao túng." "A... Nàng bất động rồi kìa!" Kiều Gia Kình thở nhẹ một tiếng. Tề Hạ nghe xong nhìn về phía thi thể, phát hiện thi thể quả thực đã ngừng lại, tay nàng chống mặt bàn, cả người phảng phất dừng lại. "Uy!" Kiều Gia Kình có chút lo âu vỗ vỗ thi thể, "Nàng sẽ không chết đi chứ?" Nói xong, hắn cũng cảm thấy không đúng lắm, đành đổi giọng, "Nàng sẽ không chết thêm lần nữa chứ?" Tề Hạ nheo mắt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyện này quả thực đáng để suy ngẫm, đã tốn công lớn như vậy để truyền lời... Vì sao không trực tiếp hiện thân? Một cái thi thể đi loạn khắp nơi trong lầu dạy học, chẳng phải càng thu hút sự chú ý của người khác sao? Còn chưa đợi Tề Hạ nghĩ rõ ràng, một tiếng "bịch" vang lên, thi thể triệt để mất khống chế, nằm thẳng cẳng trên mặt đất. "Hỏng rồi..." Kiều Gia Kình vội vàng cúi người, đưa tay sờ động mạch nữ nhân, "Lần này giống như thật sự chết rồi... Chết hẳn." Tiếp đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Trương Sơn dẫn theo mấy thành viên "Thiên Đường Khẩu" nhao nhao hiện thân. Bọn hắn vừa vặn nhìn thấy một nữ nhân máu me khắp người nằm đó, mà tay Kiều Gia Kình đang đặt trên cổ đối phương. "Ách..." Kiều Gia Kình cứng họng, cúi đầu nhìn tình huống hiện tại, lại ngẩng đầu nhìn đám người ngoài cửa, chỉ có thể cười khổ nói, "Tại hạ hôm nay có lẽ uống hơi nhiều... Tại hạ vừa nhắc tới lão tỷ thì nàng liền chết, mấy vị tin ta không?" "Người không phải hắn giết." Tề Hạ cũng lên tiếng, "Có biến cố xảy ra." "Nói nhảm, ta đương nhiên biết." Trương Sơn tiến lên xem xét thi thể, xác định đây chính là nữ thi kỳ quái hắn gặp ở cửa ra vào, rồi thở dài sâu sắc. "Các ngươi đuổi theo nàng tới đây?" Tề Hạ hỏi. "Đúng vậy." Trương Sơn tỉ mỉ liếc nhìn thi thể, hoàn toàn không thấy dị dạng, "Thứ này rốt cuộc vào bằng cách nào... Ta nghĩ mãi không ra." "Đây chính là 'địch tập'?" Tề Hạ hỏi tiếp. Trương Sơn nghe vậy có chút khó xử: "Thứ này vòng qua ta, tốc độ rất nhanh xông vào lầu dạy học, xem thế nào cũng là địch tập... Hai vị không sao chứ?" "Không có." Kiều Gia Kình lắc đầu, rồi chỉ vào thi thể, "Nhưng nàng hình như có việc..."
...
'Đoàn tàu'.
Thiên Trư quỳ trên mặt đất thở hổn hển, y máu me khắp người, thậm chí không nhìn ra tổn thương ở đâu. Trước mặt hắn, Thanh Long mặt không đổi sắc đứng tại chỗ, trường bào không vương chút bụi trần, hai tay chỉ dính đầy máu. "Mới mấy hiệp?" Thanh Long lắc lắc hai tay hỏi, "Xem ra cho các ngươi thân thể này cũng vô dụng, kinh nghiệm chiến đấu không đủ, chỉ có thể mặc người chém giết." "Ngươi tưởng chúng ta giống ngươi chắc..." Thiên Trư hữu khí vô lực nói, "Chúng ta căn bản không muốn dùng thân thể này đồ sát người khác... Làm sao tích lũy 'kinh nghiệm chiến đấu'?" "Còn mạnh miệng.
" Thanh Long cười nói, "Dù các ngươi tất cả cùng nhau, dù ta không dùng 'đoạt tâm hồn', các ngươi có mấy phần thắng?" Thiên Trư nghe xong cắn răng, phun ra một búng máu, y biết thời gian của mình không còn nhiều. Tiếc rằng nhiệm vụ 'khôi lỗi' không thành, 'tín niệm' của y dưới đòn đánh tàn bạo của Thanh Long đã chẳng còn bao nhiêu, hiện tại 'khôi lỗi' tám phần đã mất điều khiển. "Đứng lên... 'Khôi lỗi'." Thiên Trư thầm nói trong lòng, "Nếu đã muốn chết... Ta tuyệt đối không để Thanh Long sống yên." Thiên Xà nghe vậy ghé mắt nhìn lại, giờ phút này, hắn có chút bội phục Thiên Trư ngủ say mấy thập niên này. 'Tiếng lòng' của y rõ ràng vô cùng, truyền tới tai hắn. Quả nhiên... Chỉ người trải qua 'hiện thực' tôi luyện mới có thể thể hiện trạng thái mạnh mẽ này. Nếu có cơ hội, mình có nên trở lại 'hiện thực' kia nhìn một chút? "Thiên Xà, hắn đang suy nghĩ gì?" Thanh Long hỏi. Thiên Xà toàn thân khẽ giật mình, ngẩng đầu định nói, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng tránh ánh mắt Thanh Long, ánh mắt cả người lại bắt đầu lơ lửng. Muốn trốn tránh tầm mắt người khác... Cảm giác này khiến Thiên Xà mệt mỏi vô cùng. "Hắn... Hắn... Hắn đang suy nghĩ..." Thiên Xà cứng họng hồi lâu, hắn biết trong não hải Thiên Trư hiện tại chỉ xoay quanh chuyện 'phát động khôi lỗi lần nữa', chỉ cần Thanh Long biết ý nghĩ này, Thiên Trư sẽ không còn cơ hội. "Nói." Thanh Long quát lạnh. Thiên Xà dừng lại vài giây, chậm rãi mở miệng: "Hắn... Muốn giết ngươi..." Lời vừa dứt, Thiên Trư và Thanh Long đồng thời nhíu mày. "Có ý tứ..." Thanh Long cau mày cười điên cuồng, "Toàn thân bị ta đục nhiều lỗ thủng như vậy mà vẫn còn chiến ý, nếu có thể thật muốn để ngươi sống sót, đáng tiếc ta đùa hỏng rồi." Thiên Trư cũng khẽ cười trong lòng, gửi một lời 'cảm ơn' tới não hải Thiên Xà. Trước ánh mắt kinh ngạc của Thiên Xà, Thiên Trư chống đầu gối đứng lên. Biết có người đứng về phía mình, dù chỉ là giúp đỡ nhỏ nhoi, nhưng cũng khiến 'tín niệm' của y khôi phục đôi chút. Thiên Trư vung tay phải, từ xa đánh về phía Thanh Long. Tay phải thấy gió liền dài, trong nửa giây nháy mắt phình to gấp mấy lần, nắm đấm khổng lồ nổ tung phong thanh lao về phía Thanh Long. Thanh Long định đưa tay chắn, nhưng bị hào quang bùng lên trên nắm đấm làm chói mắt. Hắn cảm thấy bên tai nháy mắt tràn ngập 'tiếng vọng', xem ra Thiên Trư chuẩn bị dốc toàn lực. Trong ánh sáng mạnh, Thanh Long nhắm mắt lại, vung tay đột ngột, sinh sinh chặn lại nắm đấm kinh người kia. "Phanh!!" "Sát chiêu của ngươi cũng chỉ đến thế thôi." Thanh Long cười nói. Chỉ có Thiên Xà biết, Thiên Trư dốc toàn bộ 'tiếng vọng' để che giấu 'khôi lỗi'.
...
Kiều Gia Kình và Trương Sơn đang ngồi xổm nghiên cứu thi thể. Một giây sau, thi thể như được kết nối lại với dây rối, quỷ dị 'vụt' một tiếng đứng phắt dậy. Hai đại nam nhân hoàn toàn không ngờ thi thể lại hoạt động lần nữa, kinh hô một tiếng ngồi phịch xuống đất. "Má ơi!" Trương Sơn tự nhận gan dạ, nhưng thi thể chết đi sống lại, sống lại rồi chết, thật khó mà không sợ. "Hình xăm tiểu tử... Ngươi, ngươi đừng sợ!" Trương Sơn huých Kiều Gia Kình, chật vật bò dậy. "Ta nhổ vào, ta sợ bao giờ?" Kiều Gia Kình lập tức đứng dậy, "Ta chỉ là bỗng nhiên muốn ngồi xuống thôi, đại chích lão ngươi đừng nói bậy."
Chương 945vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNhật Ký Tạo Thần– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Ảođang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận