“‘Tuyệt đối an toàn người tham dự’……”
Bạch Dương suy tư một hồi rồi nói: “Cái này khá trừu tượng. Sau khi ta trở thành ‘Địa cấp’, ta sẽ để ‘người tham dự’ này trở thành người liên lạc trực thuộc của ta. Ta sẽ chia sẻ với hắn tất cả những tin tức mình biết, đồng thời cùng hưởng tài nguyên, để hắn sống sót. Về lý thuyết, hắn có thể trở thành người biết nhiều chân tướng nhất ở toàn bộ ‘Chung Yên Chi Địa’, nhưng hắn cũng phải làm việc cho ta, chỉ đơn giản vậy thôi.”
Nói xong, hắn nhìn chúng ta một lượt, duỗi hai cánh tay, mỗi cánh tay dựng thẳng một ngón tay, nói: “Hai con đường, thích ứng với hai phương hướng khác nhau... Đương nhiên, các ngươi có thể cự tuyệt, ta sẽ tiếp tục tìm kiếm người phù hợp.”
Hắn thấy ta và Trương Cường từ đầu đến cuối trầm mặc, bèn nhìn chằm chằm Trương Cường bổ sung: “Đúng rồi, trở thành ‘cầm tinh’ của ‘phỏng vấn quan’, sẽ vĩnh viễn thu hoạch được ‘man lực’.”
“Vĩnh viễn…?” Trương Cường trợn mắt, có vẻ hơi động lòng, nhưng hắn không nói gì.
Bạch Dương đưa ra hai con đường, quả thực thông đến hai hướng khác nhau.
Nếu trở thành ‘cầm tinh’, thì hoàn toàn không cần cân nhắc vấn đề ‘phấn đấu’, chỉ cần chờ đợi. Bất kể là mấy năm, chỉ cần chờ đến khi Bạch Dương có thể trở thành ‘chúa tể’, vậy hắn sẽ giải phóng.
Nhưng ‘cầm tinh’ mỗi lần đều có xác suất rất lớn tử vong, cho nên với hắn mà nói, thời gian trôi nhanh, mỗi luân hồi hắn chỉ có một ngày ký ức.
Mặc kệ Bạch Dương cần hao phí mấy năm, thời gian chờ đợi của người chọn trở thành ‘cầm tinh’ chỉ bằng một phần mười thời gian của người chọn trở thành ‘người tham dự’.
Nếu chọn trở thành ‘người tham dự’, thì cần phải bôn ba vất vả không ngừng, đồng thời không ngừng tiếp thu kiến thức mới, trở thành người càng cường đại. Đồng thời, người này còn phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm không biết, những nguy hiểm này có thể đến từ các ‘cầm tinh’ khác, cũng có thể đến từ các ‘người tham dự’ khác.
Mặc dù Bạch Dương đưa ra hai lựa chọn, nhưng điểm cuối của hai con đường này lại giống nhau, đều là ‘sự an toàn vĩnh viễn’. Vậy thì, ai chọn con đường gian nan hơn kia?
Đúng vậy, đương nhiên là ta.
Nếu như nơi này không thể ‘đào thoát’, ta chỉ có thể áp dụng cùng một mục tiêu như ở thế giới hiện thực— đó chính là trở nên cường đại.
Cứ mãi đợi trong phòng phỏng vấn, trải qua cuộc sống triền miên bất tận thì thật không được, ta không thể mạnh lên, ta sẽ phế bỏ.
Cho nên, nếu như ta và Trương Cường đáp ứng yêu cầu của Bạch Dương, ta sẽ không chút do dự chọn trở thành ‘vĩnh viễn an toàn người tham dự’.
Đây là lựa chọn để lại đường lui cho mình.
Xét trên hai phương diện, nếu Bạch Dương có thể thành công tạo phản, lắc mình biến hóa trở thành chúa tể bên trong, đến lúc ta sẽ cường đại dị thường, đủ để trở thành ‘nguyên lão’ trong lời hắn, đồng thời có thể thay hắn quản lý hết thảy sự vụ. Bởi vì ta biết rất nhiều chân tướng, lại là một cường giả danh chính ngôn thuận, hắn có xác suất rất lớn trọng dụng ta, ta cũng có thể thu hoạch được cơ hội tốt hơn.
Lùi một bước mà nói, nếu Bạch Dương thất bại, ta cũng không có bất kỳ tổn thất nào. Ta vẫn là ‘người tham dự’ như hiện tại, nhưng ta đã trở nên mạnh mẽ. Khi đó, ta biết nhiều chân tướng hơn ở nơi này, cũng có thể ứng phó với nhiều vấn đề hơn. Bạch Dương ngã, ta có thể đầu quân vào một đội ngũ cường giả, từ đó cường cường liên hợp, khiến nơi này long trời lở đất.
Cho nên, xét từ mọi phương diện, đáp ứng hắn đều là một lựa chọn tốt.
“Ta đáp ứng hợp tác.” Ta quả quyết nói, “Để ta ở chung với ngươi.”
“A?” Bạch Dương lập tức lộ vẻ mừng rỡ, “Ngươi xác định chứ?”
“Cái gì… Tri Xuân, ngươi…” Trương Cường quay đầu nhìn ta, ta thấy trong mắt hắn, hắn không muốn đáp ứng thỉnh cầu hợp tác của Bạch Dương.
“Cường ca, ta cảm thấy nếu tiếp tục do dự, chúng ta sẽ chỉ lãng phí thời gian.” Ta nói.
“Nhưng ngươi thật sự quá võ đoán, đây gần như là quyết định nhân sinh đạo lộ của chúng ta sau này, lẽ nào không cần thời gian suy tính sao?”
“Ta đã suy tính mười ngày.” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn nói, “Lần trước Bạch Dương nói muốn ‘hợp tác’, ta đã bắt đầu suy tính rồi.”
“Ngươi…” Trương Cường có chút trầm tư, “Ta cảm thấy bây giờ vẫn chưa được… Ta không giỏi giao du với người khác, chỉ thích hợp độc lai độc vãng.”
“Nhưng ngươi không có lựa chọn khác.” Ta nói với Trương Cường, “Cường ca, một khi ta rời khỏi nơi này, ngươi cũng sẽ bị vĩnh viễn khốn trụ.”
Sau khi nghe xong, hắn cúi đầu thật sâu, hình như cũng ý thức được tình hình không ổn.
“Cường ca, coi như ngươi có thể vượt qua trò chơi ‘nói dối người’ cũng vô dụng, dù sao ‘mọc lên như nấm’ không thể dựa vào một người ngăn trở bốn phương tám hướng xiên cá.” Ta thở dài, “Với việc ta còn ở đây, thời khắc mấu chốt chí ít có thể khống chế những ‘cầm tinh’ khác để cùng chúng ta góp thành ‘măng’ bốn phương tám hướng, nhưng chỉ còn lại mình ngươi thì sao? Những ‘cầm tinh’ kia sẽ giúp ngươi sao?”
“Cho nên ta mới nói… Ngươi nên suy tính một chút…” Trương Cường có chút nóng nảy nhìn ta, “Chúng ta mới gặp Bạch Dương này mấy lần…? Nếu hắn lừa gạt thì chúng ta xử lý thế nào?”
“Ngươi hẳn là cảm giác được Bạch Dương cũng mạo hiểm rất nhiều nguy hiểm.” Ta ý đồ giải thích với Trương Cường, “Hắn có lý do gì đến phòng này chuyên lừa gạt hai chúng ta? Hai chúng ta có gì đáng để lừa gạt sao?”
“Cái này…”
Nghe ta nói xong, hắn lại lộ vẻ do dự.
“Bất kể ngươi có đồng ý hay không, tóm lại ta đã quyết định.” Ta nói, “Ta muốn trở thành ‘vĩnh viễn an toàn người tham dự’, việc này sẽ giảm bớt rất nhiều thời gian thăm dò của ta.”
Bạch Dương nghe xong cũng nhìn về phía Trương Cường, lại dùng thuật tâm lý tinh xảo nói với Trương Cường: “Không cần thiết phải có áp lực, lựa chọn của người khác không liên quan đến ngươi, ngươi chỉ cần tuân theo nội tâm mình. Dù sao ta hiện tại đã hoàn thành một nửa mục tiêu, coi như đổi đến những phòng khác làm lại từ đầu, việc cần làm cũng giảm đi một nửa.”
Sau đó ta phiên dịch lời ngầm trong đối thoại của Bạch Dương, để thử phân tích tính công kích trong lời nói của hắn mạnh đến đâu.
Ý của câu nói này là: ‘Một người khác đã làm xong lựa chọn, thời gian của ta có hạn, nếu ngươi không đáp ứng, ta sẽ rời đi’.
“Ta biết không phải ai cũng có thể tin tưởng ta, ta cũng không có cách nào tin tưởng người đang do dự. Ngươi hoàn toàn có thể chọn cự tuyệt, ta cũng sẽ không ép buộc ngươi, hôm nay kết thúc, ngươi vẫn có thể làm những việc mình muốn như trước kia.”
Ý của câu nói này là: ‘Nếu ngươi còn do dự nữa, coi như đáp ứng cũng sẽ mất đi tín nhiệm của ta, ngươi chỉ có thể trở lại như trước đây, sống cuộc sống như con ruồi không đầu’.
Bạch Dương quả thật có chút ý tứ, hắn gói những lời có tính công kích vào từng câu trò chuyện có vẻ bình thường, không ngừng đánh nát phòng tuyến tâm lý của đối phương.
Lúc này, ta cũng giúp hắn một tay, chỉ cần ta chọn gia nhập Bạch Dương, Trương Cường lui không được, tiến cũng không xong, tiến vào quẫn cảnh ‘hoặc là hợp tác, hoặc là chết’.
“Tốt thôi… Đã Tri Xuân đáp ứng rồi… Vậy ta cũng đáp ứng…”
Bình luận