Thanh Long nhìn chằm chằm đôi mắt Tề Hạ hồi lâu, sau đó khẽ nói:
“Sớm biết tại ‘Chung Yên Chi Địa’ lại có một nhân vật như ngươi, năm đó ta nên lựa chọn có được năng lực ‘Đọc Tâm’, dù sao ta quá muốn biết rốt cuộc câu nào ngươi nói là sự thật.”
“E rằng vô dụng thôi.” Tề Hạ đáp lời, “'Thiên Xà' còn nhìn không thấu ta, coi như các hạ có ‘Đọc Tâm’ hẳn là cũng khó chiếm được tiện nghi lớn.”
“Đến ‘Đọc Tâm’ cũng không trị được ngươi… ngươi làm như thế nào?” Thanh Long hỏi.
“Rất đơn giản.” Tề Hạ nói, “Đầu tiên cần có khả năng đồng thời suy nghĩ vô số sự kiện, khi ‘Thiên Xà’ học được lượng lớn tin tức, liền không còn cách nào xử lý, đại não sẽ ngưng trệ trong khoảnh khắc.”
“Nhưng dù vậy… Nếu y có thể tĩnh tâm lại cũng có thể sắp xếp mọi con đường riêng của ngươi.” Thanh Long đáp lời, “Dù ngươi đang đồng thời suy tư một trăm sự kiện cũng không hề gì, y có thể tốn nhiều thời gian hơn để hiểu được ý tưởng của ngươi.”
“Nhưng ta còn có lớp bảo hiểm thứ hai.” Tề Hạ tiếp lời, “Từ khi bước chân lên mảnh đất này, ta liền bắt đầu suy đoán hết thảy nguyên nhân gây ra và chân tướng, nhưng ta có một thói hư tật xấu.”
“Cái gì…?”
“Ta chưa từng kết luận.” Tề Hạ nói, “Mọi con đường đều dẫn tới vô số đáp án, cho nên ta từ đầu đến cuối sẽ không đưa ra kết luận xác định cho bất kỳ sự kiện nào, cố gắng giữ cho mỗi khả năng của nó đồng loạt xuất hiện trong đầu ta. Điều này có lợi cho việc ta đưa ra nhiều lựa chọn hơn, cũng có lợi cho việc mê hoặc phán đoán của ‘Thiên Xà’.”
“Chưa từng kết luận…” Thanh Long tự lẩm bẩm, “Nói cách khác, coi như ‘Thiên Xà’ đọc được tư duy của ngươi, cũng chỉ đọc được vô số nghi vấn và những đáp án không xác định.”
“Đúng vậy… Cho nên ta rất hy vọng các hạ là ‘Đọc Tâm’.” Tề Hạ nói, “Vừa hay giúp ta suy nghĩ những vấn đề ta nghĩ mãi không ra câu trả lời.”
Thanh Long nghe xong không nói tiếp, chỉ nhìn chằm chằm Tề Hạ hồi lâu, đoạn mới lên tiếng: “Tề Hạ, mặc kệ ngươi đưa ra lý do gì, giữa chúng ta đã xuất hiện nguy cơ về lòng tin.”
“A…?” Tề Hạ ngơ ngác gật đầu, “Ta đã nói đến mức này… Ngươi vẫn chưa tin ta sao?”
“Không biết ngươi còn nhớ hay không, chúng ta từng giao dịch rất nhiều lần, nhưng chỉ lần này tình huống không giống.” Thanh Long nói, “Dù sao ngươi hiện tại đã có điều kiện trở thành ‘Rồng’, dù ngươi nói thiên hoa loạn trụy ta cũng không thể hoàn toàn tin ngươi.”
“Vậy thật đáng tiếc.” Tề Hạ nói, “Hợp tác kiêng kỵ nhất là nghi ngờ lẫn nhau.”
Thanh Long hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người: “Ngươi nếu không có ý định thành ‘Rồng’ thì tốt nhất, giao dịch và kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi, nhưng ta giờ không thể không làm tốt các biện pháp phòng ngự, để đối phó với việc ngươi bất ngờ phản bội.”
“Thật đáng tiếc khi nghe tin này.” Tề Hạ nói, “Ta chỉ có thể dùng hành động của mình để chứng minh bản thân.”
Thanh Long mặt không vui phẩy tay áo, rồi hư không tiêu thất trên sân thượng, đám người "câm miệng không nói" kia cũng biến mất theo.
Tề Hạ thấy Thanh Long rời đi, liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó thu thập tâm tình, hướng xuống lầu.
“Lão Tề… Đợi lâu như vậy trên Thiên Đài, lại cùng quỷ nhi thần nhi nói chuyện phiếm đấy à?” Trần Tuấn Nam đứng trên thang lầu ngẩng đầu hỏi.
“Không sai biệt lắm.” Tề Hạ gật đầu.
“Tiểu gia đề nghị ngươi nên chơi với loài người nhiều hơn.” Trần Tuấn Nam nói, “Những vật kia không có tính người đâu.”
Tề Hạ không nói gì, chỉ thở dài, rồi nói: “Người ta muốn gặp đâu?”
“Này!” Nhắc đến điều này, Trần Tuấn Nam bỗng nhiên hứng thú, “Lão Tề này! Ta vừa rồi còn muốn hỏi ngươi, ngươi có muốn lão bà không? Cái tỷ tỷ kia xem ra rất hợp với ngươi đấy!”
Nói xong câu đó, Trần Tuấn Nam khựng lại một giây, hắn luôn cảm thấy mình đã từng nói những lời tương tự, nhưng lại không nhớ ra rốt cuộc là lúc nào.
“Hợp…?” Tề Hạ nhíu mày, “Đừng nói nhảm, nàng ở đâu?”
“Úi! Đi theo ta.”
Trần Tuấn Nam phất tay, dẫn Tề Hạ đi tới lầu hai của lầu dạy học, rồi đến phòng cuối hành lang, đưa tay đẩy cửa ra.
Một thân bạch y Yến Tri Xuân đang đứng bên trong, quay lưng về phía hai người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trần Tuấn Nam còn muốn nói vài câu bỡn cợt, nghiêng đầu sang lại phát hiện ánh mắt Tề Hạ nhìn Yến Tri Xuân đặc biệt nghiêm túc, hắn biết không dám thất lễ, chỉ có thể câm như hến, đợi Tề Hạ vào phòng rồi đóng cửa lại.
Nghe thấy tiếng động sau lưng, Yến Tri Xuân quay đầu, liếc nhìn Tề Hạ.
Nhìn cặp mắt màu xám trắng như mắt dê con ấy một vài giây, biểu tình của Yến Tri Xuân thay đổi.
Nàng đầu tiên nghi hoặc vài giây, rồi lộ ra vẻ kinh ngạc, cuối cùng bừng tỉnh gật đầu.
“Đôi mắt này… Thật là ngươi?” Yến Tri Xuân nói, “Dương ca…?”
“Không sai.” Tề Hạ gật đầu, “Lúc trước gặp ngươi, ta vẫn chưa nhớ ra ngươi là ai, nhưng bây giờ thì khác.”
Yến Tri Xuân nghe xong trầm ngâm nửa khắc, rồi thở phào nhẹ nhõm: “Làm sao… Ta thật tưởng ngươi chết rồi.”
“Ta sẽ không chết dễ dàng như vậy.” Tề Hạ nói, “Yến Tri Xuân, những năm gần đây ngươi làm rất tốt, cũng đã đến lúc tiến hành bước cuối cùng.”
“Ngươi… Sao biết ta làm rất tốt?”
“Bởi vì cái tên ‘Yakuza’ quá vang dội.” Tề Hạ khẽ cười, “Trong ‘Yakuza’ có một nữ nhân tên Tiêu Tiêu, nàng để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc cho ta trong khoảng thời gian ta mất trí nhớ. Nàng ngay trước mặt ta đánh chết tươi hôn mê Kiều Gia Kình và Điềm Điềm, khiến ta trong nháy mắt căm thù nơi này đến tận xương tủy, cũng căm thù ‘Yakuza’ đến tận xương tủy. Sự tuyệt vọng ấy vừa đủ, đó cũng là kết quả của sự nỗ lực kiên trì của ngươi, ta rất vui mừng.”
Yến Tri Xuân nghe xong ngượng ngùng cười cười: “Dương ca, ngươi thật sự đã nghĩ nhiều rồi, phần ‘tuyệt vọng’ này nói trắng ra là ngươi, cách thời gian bảy năm, tự truyền cho mình, ta chỉ là người ở giữa mà thôi.”
Tề Hạ nghe xong gật đầu: “Mặt khác, ta cũng rất thích cái tên ‘Yakuza’, thân là một cây ‘châm’ vô cùng phù hợp. Bất quá, ngươi có 'châm' của riêng mình không?”
“Có.” Yến Tri Xuân nghiêm túc nói, “Ta đã học được rất nhiều từ ngươi, Dương ca, bất kể là ‘Mèo’ hay ‘Thiên Đường Khẩu’, đều có người của ta.”
“Tốt lắm.” Tề Hạ gật đầu, “Sáng sớm ngày mai ta sẽ tham gia trò chơi của ‘Địa Long’, đến lúc đó ngươi cùng ta. Ngoài ra… Hãy để những người kia bắt đầu hành động đi.”
“Được.” Yến Tri Xuân gật đầu, “Đêm nay ta sẽ an bài.”
“Những năm gần đây… Ngươi vất vả rồi.” Tề Hạ gật đầu nói, “Hãy bắt đầu phá vỡ đi.”
Bình luận