Chương 746: Định nghĩa của sợ hãi

“Ta làm sao biết?” Tề Hạ Phản hỏi.

“Rõ ràng là chính ngươi ‘tiếng vọng’ cùng chuyện ngươi đã làm, nhưng ngươi lại làm bộ như không biết sao?” Sở Thiên Thu hỏi.

Tề Hạ nghe xong lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Sở Thiên Thu, chớ nói ta không biết, đến tâm tư của chính ta, ngay cả ‘Thiên Xà’ đều đọc không hiểu.”

“A…?”

“So với hắn, ta thanh tỉnh hơn nhiều.” Tề Hạ nói.

Sở Thiên Thu nghe xong có chút nhíu mày: “Cho nên khi ta viết hai tờ giấy này, cũng bị suy nghĩ của ngươi làm rối loạn sao?”

“Cái này cần hỏi chính ngươi.” Tề Hạ đáp, “Ta không phải ngươi, căn bản không biết ngươi đang suy nghĩ gì. Nói không chừng ta chẳng che giấu gì cả, chỉ là chính ngươi điên rồi.”

“Ta… điên rồi?” Sở Thiên Thu gật đầu, “Ngươi nói phải, ta vốn chẳng phải sau khi giết Văn Xảo Vân mới điên, ta đã sớm điên trước khi giết nàng rồi.”

Nói xong, hắn lại nhìn Tề Hạ, hỏi: “Vậy ngươi lại là lúc nào bị điên?”

“Ta không điên.” Tề Hạ đáp, “Tinh thần của ta chưa từng tốt như bây giờ.”

“Thì ra là thế.” Sở Thiên Thu nhịn không được cười lên, “Chân chính kẻ điên cho tới giờ đều không cảm thấy mình điên, xem ra ta còn kém ngươi một chút.”

“Không thể nói như vậy.” Tề Hạ lắc đầu, “Ngươi so với ta có một ngày ưu thế, chỉ cần ngươi đang ở ‘tiếng vọng’, vậy ngươi liền có thể biến thành một kẻ điên lý trí, ta thì không được. Nếu ta không phá hủy toàn bộ phòng tuyến tâm lý, sau đó dùng những thứ kinh khủng nhất trùng kiến, tuyệt đối không thể đạt tới trạng thái bây giờ.”

“Phá hủy toàn bộ phòng tuyến tâm lý…?” Sở Thiên Thu thoáng sửng sốt, “Sau đó dùng những thứ kinh khủng nhất trùng kiến…?”

“Không sai.”

“Đây là chuyện người bình thường có thể làm được sao?”

“Chúng ta… có coi là người bình thường sao?” Tề Hạ hỏi.

“Chúng ta…” Sở Thiên Thu nghe xong cười khổ một tiếng, “Đúng vậy… Chúng ta nói không chừng ngay cả ‘người’ cũng không tính là, phải không?”

“Đúng vậy, nơi này chẳng có ‘người’ nào có thể ra ngoài.” Tề Hạ nói.

“Vậy ngươi rốt cuộc đã phá hủy ‘phòng tuyến tâm lý’ của mình như thế nào?”

“Ngươi… đã cảm thụ qua sợ hãi chưa?” Tề Hạ hỏi.

“‘Sợ hãi’?” Sở Thiên Thu cảm thấy từ này có chút thú vị, hắn duỗi ngón tay tinh tế dính đầy máu tươi, chỉ lên bầu trời đỏ nhạt, “Tề Hạ, ngươi biết vì sao bầu trời lại có màu đỏ sẫm không?”

Tề Hạ ngẩng đầu: “Bởi vì nơi đó tung bay bột phấn thối rữa huyết nhục của những người đã chết trong mấy chục năm qua.”

Sở Thiên Thu nghe xong lại chỉ xuống thao trường đầy thi thể: “Vậy ngươi biết vì sao những người kia lại nằm ở đó không?”

“Bởi vì có người cần cái chết của bọn họ, bọn họ phải chết.”

“Đúng là như thế.” Sở Thiên Thu nói, “Nơi này chẳng có ‘thường thức’, cũng chẳng có ‘pháp luật’, mỗi người đều có thể giết người vì sở thích. Chúng ta sống ở đây là để chết, nhưng chúng ta chết là để sống. Người muốn bảo vệ ngươi có thể muốn ngươi chết, người muốn giết ngươi lại có thể muốn ngươi sống…”

“Đúng vậy.”

“Đi trên mảnh đất ngay cả đường đi cũng dính dính, ngươi hỏi ta đã từng cảm thụ ‘sợ hãi’ chưa?” Sở Thiên Thu nhếch miệng cười nói, “Tề Hạ, mỗi một ngày ở nơi này, lưng ta đều lạnh toát, da đầu đều run lên, ta rất sợ hãi.

“A?”

“Nhưng có ích gì không?” Sở Thiên Thu lắc đầu, “Rất nhiều người ký thác hy vọng lên ta, ta chỉ có thể giả vờ như mọi thứ vẫn tốt, giả vờ kiên cường hơn bất kỳ ai, sau đó nói với mọi người rằng phía trước có hy vọng, cứ mãi bồi hồi trong cái thành phố địa ngục này, ngươi hỏi ta đã từng cảm thụ ‘sợ hãi’ chưa?”

“Nhưng vẫn còn thiếu.” Tề Hạ nói, “Chỉ là lưng lạnh toát mấy chục năm, da đầu tê dại mấy chục năm, sao có thể tính là ‘sợ hãi’?”

Sở Thiên Thu nghe xong khẽ hừ một tiếng, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Tề Hạ hỏi: “Vậy ngươi nói cho ta biết… cái gì mới là ‘sợ hãi’?”

Tề Hạ không chút biểu cảm nói: “Sợ hãi ta nói tới, liên quan đến người yêu nhau.”

“A.” Sở Thiên Thu nghe xong nhịn không được cười lên, “Người yêu nhau bị bắt cóc? Hay người yêu nhau bị giết? Đối với ngươi, đó là một sự kiện đáng sợ sao? Tề Hạ, ta tự tay giết Văn Xảo Vân.”

Tề Hạ hít sâu một hơi, nói: “Nếu Văn Xảo Vân bị phục chế vô số lần không kiểm soát, một trong số đó bị ‘cự hoá’ ánh mắt treo trên trời làm mặt trời, những người khác xé thành huyết nhục cùng xương cốt đúc lại thành một tòa thành thị, thịt của nàng trải thành mặt đất, xương nàng đúc thành vách tường, máu nàng rót thành sông, đến cả cá cũng không thể hô hấp trong dòng sông đó. Còn ngươi mỗi ngày giẫm lên nàng mà đi lại sinh hoạt, mỗi bước đều giẫm lên huyết nhục tan vỡ của nàng, khiến nàng vô cùng thống khổ, ngươi mỗi ngày đều nghe thấy mùi rỉ sét. Thành phố cả ngày nhảy nhót theo mạch đập, phảng phất một vật sống khổng lồ, nhưng ngươi không biết làm sao cứu nàng, nàng cũng không biết làm sao cứu ngươi. Mà Văn Xảo Vân duy nhất có thể hành động, để ngươi không phát điên… giả vờ như không có gì xảy ra, mỗi ngày dùng dòi bọ trên người cùng huyết nhục của mình làm thức ăn cho ngươi… Như vậy thế nào?”

Sở Thiên Thu nghe xong lời Tề Hạ, lâm vào trầm mặc.

Nếu những điều y nói là ‘sợ hãi’, thì cảnh Tề Hạ miêu tả không thể dùng ‘sợ hãi’ để hình dung.

Trên từ điển căn bản không thể tìm được từ ngữ chuẩn xác để diễn tả cảm giác này.

Nếu bản thân đứng trong một tòa thành thị đúc từ huyết nhục của Văn Xảo Vân, mình sẽ cảm thấy gì?

Hãi nhiên? Kinh dị?

Không, cảm giác đó không thể diễn tả được.

“Tề Hạ, ngươi còn nói mình không điên sao?” Sở Thiên Thu hỏi.

“Ta có lẽ đã vượt qua giai đoạn ‘điên’.” Tề Hạ mặt không đổi sắc đáp, “Ta cảm thấy mình đã đạt tới một cảnh giới chưa từng tiến vào, xử lý loại suy nghĩ này, ‘điên’ đã không đủ.”

“Đây chẳng lẽ chính là ngươi nói… phá hủy tất cả phòng tuyến tâm lý, dùng ‘những thứ kinh khủng nhất’ xây dựng lại, mà những thứ đó là huyết nhục của Dư Niệm An?”

Tề Hạ nghe xong gật đầu: “Đúng.”

“Nhưng ngay cả ‘tiếng vọng nhân’ cũng không làm được.” Sở Thiên Thu chậm rãi nhíu mày, “Rốt cuộc ngươi đã làm như thế nào?”

“Nói ra thì dài, chỉ một mình ta khẳng định không làm được thứ giống như ‘thần tích’ này, ta cần một ‘thần minh’ có thể phá hủy cả thành phố, và một kẻ ‘nhập mộng’ có thể đúc lại thành phố.”

“Ngươi nói hai người kia…” Sở Thiên Thu hơi sững sờ, “Không, rõ ràng chỉ là một người? ‘Hắn’ một người có thể làm được tất cả… Ngươi không chỉ gây khó dễ cho ‘Thanh Long’, còn tính kế cả ‘Thiên Long’?”

Tề Hạ chậm rãi nhắm hai mắt: “Sở Thiên Thu, ‘chiến trường’ của chúng ta có mấy chỗ, những ‘chiến trường’ khác ta không kiểm soát được, chỉ có một chỗ nằm trong tầm kiểm soát của ta.”

“Chiến trường ngươi kiểm soát…?”

“Chuyện này không liên quan tới ngươi, đó là việc riêng của ta.” Tề Hạ nói.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...