Trong đầu ta nháy mắt hiện lên một cỗ dự cảm chẳng lành.
"Ta... ta mau mau đến xem." Ta vừa nói vừa định chạy ra ngoài cửa, thế nhưng đại thẩm lại vội vàng ngăn ta lại.
"Anh hùng! Ngươi không thể đi a!" Đại thẩm nói, "‘Thần nữ’ đặc biệt thông báo, nàng và ngươi không thể cùng nhau phi thăng, hôm nay chỉ có thể một người đi, ngươi nghe lời một chút, muốn đi thì đợi ngày mai, ngày mai chúng ta cùng nhau phi thăng được không?"
"Ta và... ‘Thần nữ’ không thể cùng đi?" Ta cau mày, một mặt không hiểu nhìn đại thẩm, "Đến cùng là chuyện gì xảy ra... Tỷ tỷ rốt cuộc đã nói gì với các ngươi?!"
"‘Thần nữ’ nàng chỉ nói cho chúng ta biết âm mưu của Chu Chính Long thôi."
"Chu Chính Long... âm mưu?"
"Không sai a." Đại thẩm đưa tay xé đôi chiếc màn thầu, rồi đưa một nửa cho ta, "Nếu không phải Thần nữ lén nói cho chúng ta biết trong lúc ‘chữa trị’, chúng ta vẫn còn mơ mơ màng màng đấy. Nguyên lai nàng đã sớm nắm giữ phương pháp trốn khỏi nơi này, Chu Chính Long uy hiếp để nàng giao ra, nhưng nàng sống chết không nói, lúc này mới bị đánh vào lao ngục."
Nói xong, nàng có chút hồ nghi nhìn ta: "Sao... Ngươi không biết chuyện này sao?"
Sau khi nghe xong, ta nuốt nước miếng: "Ta biết... Chỉ bất quá không ngờ tỷ tỷ lại nói cho các ngươi."
"Ấy." Đại thẩm lắc đầu, "Việc này chẳng trách ai được, chỉ oán Chu Chính Long thôi. Nếu không phải ‘Thần nữ’ tự mình liên lạc chúng ta, hắn thật muốn giấu chúng ta rất lâu a."
Ta dừng một chút, hỏi: "Nhưng vì sao các ngươi lại nhận định tỷ tỷ chính là ‘Thần nữ’? Cũng chỉ bởi vì nàng chữa trị được thương thế cho các ngươi?"
"Nếu chỉ là chữa trị thương thế, thì có gì khác với những ‘thanh hương giả’ thông thường chứ?" Đại thẩm cười nói, "Anh hùng, hai ngày nay ngươi bận rộn, không thấy ngay hôm qua, ‘Thần nữ’ đã biểu diễn ‘thần tích’ cho chúng ta! Nàng vung tay trước mặt chúng ta, tự tay phục hồi một tòa phòng ốc sụp đổ!"
"Cái... gì?" Ta sửng sốt, mặc dù ta đã thấy vô số loại ‘thanh hương’ ở nơi này, nhưng chưa từng thấy qua tình huống này.
"Thật giống như ‘thần tích’ a!!" Đại thẩm cao hứng khoa tay múa chân, "Ngươi không thấy tòa phòng ốc sụp đổ kia... Ngay trước mắt chúng ta ‘oanh’ một tiếng trực tiếp phục hồi! Nguyên lai ‘Thần nữ’ đã sớm tìm được phương pháp phi thăng ở chỗ ‘Thần Long’, nàng đã sớm thu được thần lực!!"
Lúc này ta mới biết được cảm giác chi vi hòa đến từ đâu, những người kia rõ ràng biết sẽ chết... Nhưng người trước ngã xuống người sau tiến lên, vẫn luôn khiêu chiến Chu Chính Long, bọn hắn phảng phất không sợ chết.
Coi như biết rõ tạo phản thất bại sẽ bị xử tử, nhưng vẫn không sợ gì cả. Nguyên lai đây chính là chuyện tỷ tỷ nói... Chỉ có tín ngưỡng mới có thể làm được sao?
"Ta muốn đi tìm nàng... Ta cảm thấy không đúng..."
Ta đẩy đại thẩm ra, chạy ra ngoài cửa. Ta thực sự không nghĩ ra, điểm đáng ngờ trong chuyện này quá nhiều!
Căn phòng bị hủy hư kia là như thế nào phục hồi như cũ?
Vì sao tỷ tỷ lại có loại thần lực này?
Cả tòa nhà văn phòng đã rất trống trải, trước kia có mấy ngàn người, bây giờ thế mà chỉ có thể thấy lác đác ba năm người.
"Nha, anh hùng, ngươi đi đâu vậy?"
Có mấy người từ trước liền tới bắt ta, ta mấy lần lắc mình đều tránh được. Đây là có chuyện gì...?
Bọn họ ở đây ngăn cản ta?
"Mau bắt lấy hắn! Hắn muốn vào ngày mai cùng chúng ta phi thăng!!"
Càng ngày càng nhiều người tụ về phía ta, ta phát hiện trong cả tòa cao ốc còn có không sai biệt lắm hai mươi người.
Những người này vì sao lại bị lưu lại?
Ta nhìn lướt qua mặt bọn họ, mơ hồ nhận ra những người còn ở lại nơi này đơn giản chia làm hai loại, một loại là người trong phòng của ta, một loại khác là người có thể sáng tạo ra đồ ăn.
Trong lòng ta bất an càng sâu, thừa dịp bọn họ còn chưa xuống lầu bắt ta, ta vừa chạy vừa mò lấy mấy cây côn gỗ. Sau khi ra cửa, ta lập tức trở lại, đem gậy gỗ chặn ngang cửa, sau đó lại gia cố hai bên, làm xong hết thảy, ta không quay đầu lại, hướng về phía đội ngũ ở đằng xa mà chạy tới.
Ta chỉ có thể chạy mấy bước, dần dần phát hiện ra chân mình không nghe sai khiến.
Bọn chúng phảng phất nặng ngàn cân, ta chậm rãi dừng lại tại chỗ, hoàn toàn không động được... Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Mắt nhìn đám người ở đằng xa dần biến mất ở góc đường, ta lòng nóng như lửa đốt, hai tay duỗi ra không ngừng đấm vào hai chân, ta thật sự không thể động đậy...
"Tiểu đệ đệ, ngươi phải hiểu được logic trong đó." Một thanh âm vang lên cách ta không xa, "Bởi vì tối hôm qua ngươi không nghỉ ngơi tốt, vậy nên hôm nay ngươi mệt đến một bước cũng đi không nổi."
Ta mờ mịt quay đầu nhìn lại, đứng đó là một nữ nhân ta chưa từng thấy qua, nàng có mái tóc dài, mặc toàn thân quần áo đen.
Điều khiến ta nghi hoặc là trên người nàng phiêu tán một cỗ ‘thanh hương’ nồng đậm sắp biến thành tro tàn, tên là ‘Nhân Quả’.
"‘Nhân Quả’... Ngươi là ai...?"
"Ta chỉ là một bằng hữu của Cố Vũ." Nữ nhân kia cười nói, "Nhận ủy thác của người, hết lòng vì việc người khác. Ta đại khái hiểu tình huống của các ngươi."
"Bằng hữu...?" Trên người nàng có mùi rất nhạt, nàng không nói sai, "Ngươi khiến ta không động được sao...? Ngươi thả ta ra!! Ta hiện tại có chuyện khẩn yếu!"
"Thật xin lỗi... Tiểu đệ đệ." Nghe xong, nữ nhân khẽ thở dài một tiếng, "Chính là bởi vì ta biết ngươi có chuyện khẩn yếu, cho nên mới không thể không vây ngươi ở chỗ này."
"Cái gì...?"
"Tỷ tỷ của ngươi đã đưa ra quyết định của nàng, và quyết định này là đúng đắn." Nữ nhân tóc dài nói, "Ngươi chạy tới lúc này... sẽ làm xáo trộn quyết định của nàng, cho nên nàng cố ý nhờ ta vây khốn ngươi ở đây, sẽ không quá lâu, một canh giờ là xong."
Hai tay ta nắm chặt thành quyền, cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi.
"‘Nhân Quả’, ngươi và tỷ tỷ rốt cuộc muốn làm gì?" Ta hỏi, "Các ngươi có kế hoạch gì?"
"Ta không có kế hoạch, tất cả đều là kế hoạch của tiểu cô nương kia." Nữ nhân tóc dài lắc đầu, "Ta chỉ giúp nàng phục hồi một ngôi nhà, công trình lớn như vậy quả thật có chút mệt mỏi."
"Nguyên lai là ngươi..." Ta trừng mắt, "Ngươi làm như vậy là vì cái gì? Chính là để củng cố địa vị thống trị của tỷ tỷ, để nàng trở thành ‘Thần nữ’ sao?"
"Không..." Nữ nhân tóc dài lắc đầu, "Tiểu đệ đệ, ‘quan hệ nhân quả’ không đúng, ngươi cho rằng ta phục hồi phòng ốc là ‘bởi vì’, nàng trở thành thần nữ là ‘quả’, nhưng kỳ thật trở thành thần nữ mới là ‘bởi vì’."
Ta có chút sửng sốt: "Vậy cái ‘bởi vì’ này... sẽ có nhiều ‘quả’?"
"Nàng muốn triệt để giải phóng ngươi."
Nữ nhân tóc dài chậm rãi bước tới bên cạnh ta, đưa tay vỗ vai ta một cái, rồi chỉ tay về phía xa.
"Mục đích nàng trở thành ‘Thần nữ’ là để giải phóng ngươi. Hiện tại, nàng đang dẫn theo tất cả những người sống sót ở ‘Ngọc Thành’ tiến hành Đổ Mệnh tại sân chơi của ‘Thần Long’, ngươi chỉ cần chờ một canh giờ, hết thảy sẽ kết thúc."
Bình luận