Chương 696: Tựa như Siêu Năng Lực

"Ta... ta..."

Ta do dự.

Ta đã thấy các đại nhân vốn dĩ là như vậy, hỉ nộ vô thường.

"Ngươi nói cho bá bá, bá bá không đánh ngươi." Hắn nói.

Nghe câu này, ta càng thêm sợ hãi. Mỗi lần các đại nhân mở đầu câu chuyện với ta bằng câu này, ta nhất định sẽ bị đánh.

Tỉ như mẹ ta nói: "Ngươi nói cho ta biết, ngươi thi được bao nhiêu điểm, ta đảm bảo không đánh ngươi."

Khi ta nói ra mình thi hơn bảy mươi điểm, nàng không chỉ đánh ta, còn khóc rống lên: "Vì sao mệnh ta khổ thế này, sinh con trai mà chẳng nên thân?"

Tỉ như cha ta nói: "Ngươi nói cho ta biết vật này ai làm hư, ta không đánh ngươi."

Khi ta nói ra là ta vô ý làm hỏng, hắn nhất định sẽ hung hăng đánh ta một trận.

Ta chợt nhớ tới Washington.

Có bài khóa nói, Washington chém đổ cây anh đào trong sân, sau khi chủ động nhận lỗi với cha, cha không hề trách cứ.

Ta thật ghen tị Washington.

Cho nên, khi Vạn bá bá nói muốn tổ kiến tất cả mọi người thành một "gia đình" lớn, ta thật sự muốn khóc. Vì sao không thể tổ kiến thành cái gì khác, cứ nhất định là "gia đình" chứ...?

"Vạn ca." Tỷ tỷ cuối cùng vẫn chắn trước mặt ta, "Trạng thái này của huynh không thể hảo hảo trao đổi với tiểu tử được. Nó lớn lên trong hoàn cảnh không tốt, cảm giác an toàn rất kém. Huynh làm vậy hoàn toàn phản tác dụng đấy! Hay là huynh nên tỉnh táo lại một chút?"

" 'Cảm giác an toàn'…?" Vạn bá bá càng thêm giận dữ, "Ta đã thấy bao nhiêu người mổ bụng moi tim trước mặt ta rồi... Ngươi nói với ta đứa nhỏ này không có 'cảm giác an toàn'…? Ta hiện tại phải cân nhắc 'cảm giác an toàn' của nó sao? Ai cho ta 'cảm giác an toàn' hả?!"

"Để muội nói!" Tỷ tỷ chắn ngay trước mặt Vạn bá bá, "Vạn ca, để muội nói với nó!"

Vạn bá bá nghe xong thở dài, ngoảnh đầu sang một bên.

Tỷ tỷ trấn an Vạn bá bá, rồi kéo ta sang một bên. Mùi hương trên người tỷ vẫn dễ ngửi như vậy.

"Anh hùng đệ đệ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Nàng êm ái hỏi, "Vì sao đệ lại nói trên người Vạn bá bá có mùi 'khuếch đại âm thanh'?"

Ta cúi đầu, không biết nên nói thế nào. Trước kia, mỗi khi ta nói thật, cuối cùng đều bị mắng.

Cho nên, ta rất sợ người lớn hỏi. Mỗi khi họ hỏi, tức là ta phải nghĩ cách nói dối để làm họ vui lòng.

"Bây giờ đệ rất an toàn." Tỷ tỷ nói, "Anh hùng đệ đệ, cuộc nói chuyện này giữa tỷ và đệ là bình đẳng. Tỷ chỉ có chút nghi vấn, mà đệ vừa hay biết đáp án. Đệ có thể chọn nói hoặc không nói, tỷ đều tôn trọng ý kiến của đệ, không cần phải lo sợ. Đệ cũng phải biết rằng, dù chuyện gì xảy ra, đây không phải lỗi của đệ."

Ta lần đầu nghe được kiểu nói này, cảm thấy mùi hương của tỷ còn dễ chịu hơn trước.

Kỳ thật ta không tin người lớn, nhưng ta có thể thật sự rất tin tỷ tỷ.

Ta do dự một lát, kể cho nàng nghe việc ta có thể nghe được những mùi kỳ quái, mà Vạn bá bá bên cạnh cũng nghe đến trợn mắt há hốc mồm.

Ta nói trên người Vạn bá bá bỗng nhiên toát ra một mùi hương kỳ quái. Khi ngửi được mùi này, hai chữ "khuếch đại âm thanh" liền hiện ra trong đầu ta, và ta chỉ thuận theo ý nghĩ trong đầu mà niệm ra.

Ta còn nói ta cũng có loại mùi hương này, chỉ là mùi hương của ta không gọi là "khuếch đại âm thanh", mà là "linh ngửi". Tỷ tỷ và Vạn bá bá nghe xong đều trầm mặc, ta không biết họ đang suy nghĩ gì.

"Linh ngửi…?" Tỷ tỷ cau mày suy tư, rồi nhặt một cành cây viết hai chữ xuống đất, "Anh hùng, là 'linh ngửi' này sao?"

Ta nhìn hai chữ dưới đất, rồi lắc đầu: "Tỷ tỷ, ta không biết hai chữ này. Trong đầu ta chỉ có một 'ý nghĩ', chứ không thật sự xuất hiện hai chữ kia."

Tỷ tỷ nheo mắt, gật đầu như thể đang hiểu điều ta nói.

Vạn bá bá nhìn hai chữ dưới đất hồi lâu, rồi chỉ vào chữ phức tạp hơn mà nói: "Chữ 'ngửi' này chẳng phải có nghĩa là nghe mùi vị sao? Tiểu Lý, ý của cô là…?"

"Muội không chắc chắn..." Biểu lộ của tỷ tỷ cũng trở nên ngưng trọng, phát ra mùi nghi hoặc, "Nhưng chuyện này chẳng phải quá… quá huyền ảo sao…"

"Đây không chỉ là 'huyền học', mà còn rất khó lý giải... Ta có siêu năng lực…?" Vạn bá bá trừng mắt, "Siêu năng lực của ta gọi là 'khuếch đại âm thanh'…?"

"Anh hùng..." Tỷ tỷ quay sang hỏi ta, "Trên người tỷ có hương vị siêu năng lực không?"

"Ta không biết 'siêu năng lực' là gì, đó là một mùi 'thanh hương'." Ta đáp, "Nhưng trên người tỷ tỷ không có mùi 'thanh hương' này, nhưng rất dễ chịu nha."

Vạn bá bá lúc này cảm thấy có chút không đúng: "Nhãi ranh, ngươi đã sớm biết ta có siêu năng lực, bây giờ mới nói cho ta biết hả?!"

"Ah?" Ta giật mình. Ta không thích bị oan uổng, "Không phải, Vạn bá bá. Trước kia trên người bá bá không có mùi thanh hương này, nó vừa mới xuất hiện thôi."

"Vừa rồi…?"

Vẻ mặt Vạn bá bá ngưng trọng, như đang suy tư điều gì.

Chốc lát sau, hắn kéo Tư Duy tỷ tỷ sang một bên, nói rất nhiều điều ta không hiểu.

Họ nói về "tạo thần", "siêu năng lực", "thanh hương" gì đó, ta càng nghe càng hồ đồ. Cuối cùng, họ quyết định tìm người khác để ta ngửi thử.

Lúc này, ta mới thật sự hiểu ra rằng những mùi kỳ quái kia chỉ có ta nghe được.

Hôm sau, Vạn bá bá mang về một thúc thúc. Họ không nói nhiều, liền bảo ta ngửi mùi trên người Văn thúc thúc, nhưng ngoài mùi "nghi hoặc", ta không ngửi thấy gì khác.

Vạn bá bá vẫn cảm thấy ta nói dối, hắn rất bất mãn với ta.

Nhưng tỷ tỷ không hề từ bỏ ta. Nàng trấn an Vạn bá bá, rồi dẫn ta ra đường, để ta ngửi mùi hương của những người đi đường.

Đây là lần đầu tiên ta ra khỏi phòng sau nhiều ngày như vậy, nhưng nơi này vẫn y hệt như lần đầu ta đến.

Tỷ tỷ nói cho ta, nơi này chia làm hai loại người: "người du đãng" và "người tham dự", còn ta chủ yếu ngửi mùi hương của "người tham dự".

Ta thấy trên đường có vài người đeo mặt nạ đứng rải rác. Tỷ tỷ bảo sau lưng những người đeo mặt nạ kia là những trò chơi nguy hiểm, dặn ta không được lại gần.

Nhưng hai chúng ta đi gần một ngày, cũng không ngửi thấy ai có mùi thanh hương kia. Ta chỉ ngửi thấy "tan nát cõi lòng" và "tuyệt vọng".

Nơi này thật kỳ quái, ai cũng toát ra mùi tuyệt vọng. Ngay cả ta cũng bắt đầu cho rằng mình bị ảo giác, có lẽ mùi hương kia thật sự là ta nghe nhầm chăng?

Khi trời nhá nhem tối, hai chúng ta sắp bỏ cuộc thì ta lại một lần nữa ngửi thấy mùi hương ấy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...