Chương 674: Nhập mộng?

"Có ý gì?" Trần Tuấn Nam nhạy cảm cảm giác được Tiểu Trình trong lời nói có hàm ý, "Ngủ ở đâu thì thế nào?"

"A, không có gì..." Tiểu Trình có chút thấp thỏm liếc nhìn Tề Hạ, sau đó lắc đầu, "Không có gì cả."

"Ngươi biết rõ chuyện gì sao...?" Điềm Điềm nghi hoặc hỏi.

"Ta..." Tiểu Trình dường như muốn nói lại thôi, hình như trong đầu cũng đầy những nghi vấn còn chờ được giải đáp.

"Nói thật đi... Ta hình như đã từng thấy Tề ca ở trạng thái này rồi, nhưng ta không thể hoàn toàn xác định." Tiểu Trình mặt lộ vẻ nghiêm túc nói, "Thực không dám giấu giếm, trước kia ta cũng đã suýt chút nữa hại một người... đến mức như vậy."

"‘Hại’... là có ý gì?" Trần Tuấn Nam có chút nghe không hiểu, "Mẹ nhà hắn, tiểu tử ngươi buôn ma túy à?"

"Tuyệt đối không có..." Tiểu Trình vội vàng lắc đầu, "Trần ca, huynh nói thế thật quá dọa người, không liên quan gì đến chuyện đó. Nói cho cùng thì ‘tiếng vọng’ của ta ngược lại có chút liên quan..."

"Ta còn chưa hỏi..." Trần Tuấn Nam nói, "Vừa rồi bên ngoài có một tràng tiếng chuông, là ‘tiếng vọng’ của ngươi?"

"Đúng vậy, năng lực của ta gọi là ‘nhập mộng’, nhưng thật ra là một năng lực vô dụng..." Tiểu Trình ảo não lắc đầu, "Phần lớn thời gian ta đều có thể khống chế trước mộng cảnh của người nào đó, để cho hắn tận lực mơ thấy những thứ mình muốn mơ thấy..."

"‘Đa phần thời gian’?" Trần Tuấn Nam nhíu mày, "Vậy những lúc còn lại thì sao?"

"Ta..." Tiểu Trình dường như có chút khó mở lời, ánh mắt hắn thoáng né tránh, rồi nói, "Có một lần, gã đại thúc cùng phòng cứ nhằm vào ta, ta dự cảm được hắn muốn giết ta, thế là lúc hắn ngủ say... ta đã ‘xâm lấn’ mộng cảnh của hắn."

"Xâm lấn...?"

Từ này khiến mọi người cảm thấy có chút mới lạ, ‘mộng cảnh’ của một người mà lại có thể ‘xâm lấn’ sao?

"Mẹ nó..." Trần Tuấn Nam có chút không thể tin mà mắng một câu, "Chẳng lẽ ngươi là con heo vòi ăn giấc mơ?"

Điềm Điềm bên cạnh cũng gật gật đầu: "Có điểm giống phim khoa học viễn tưởng..."

"Hoàn toàn không phải như các ngươi nghĩ đâu..." Tiểu Trình lắc đầu, "Không biết là năng lực của ta có tính hạn chế, hay là cái năng lực này vốn dĩ được thiết lập như vậy... Mộng cảnh của người khác dù bị ta ‘xâm lấn’, cũng cơ bản sẽ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào."

"Có ý tứ gì?"

"Mỗi người đều có ‘tâm lý phòng tuyến’." Tiểu Trình nói, "Mà đối với thế giới mộng cảnh của tất cả mọi người, ta đều chỉ là một kẻ ngoại lai. Hết thảy mọi thứ trong mộng cảnh đều sẽ bài xích sự tồn tại của ta. Năng lực ảnh hưởng của ta đối với mộng cảnh cũng vô cùng hạn chế, thậm chí ngay cả một ngọn cỏ trên đất cũng không nhổ được."

"Cái này thật đúng là có chút mới mẻ..." Trần Tuấn Nam gãi gãi đầu, "Vậy ngươi ‘xâm lấn’ rốt cuộc có tác dụng gì?"

"Hôm đó... Ta đã hao hết toàn bộ khí lực trong mộng cảnh của gã đại thúc kia, hai tay ta mài đến máu me đầm đìa, cuối cùng mới khiến trên mặt đất một ngọn cỏ xuất hiện vết rách..."

Tiểu Trình khi nói câu này, biểu lộ rõ ràng không được tự nhiên, không biết có phải hay không đang cố tình che giấu điều gì.

"Ngươi vào mộng của người ta nhổ cỏ?" Trần Tuấn Nam hỏi.

"Không đơn giản như vậy..." Tiểu Trình nói, "Sau khi hắn tỉnh lại, đã lộ ra trạng thái không khác gì Tề ca, nhưng hắn không mất đi ý thức, chỉ là cứ ngơ ngơ ngác ngác, cuối cùng chết trong một trò chơi. Dường như trong thân thể đã xuất hiện một loại ‘phản ứng đào thải’ nào đó."

Mọi người nghe xong lời của Tiểu Trình đều chìm vào trầm mặc.

Một lúc lâu sau, Điềm Điềm mới mở miệng hỏi: "Vậy nên ngươi đối với Tề Hạ..."

"Tuyệt đối không có..." Tiểu Trình vội vàng xua tay, "Các vị ca ca tỷ tỷ đừng hiểu lầm, trước kia ta vốn dĩ không quen biết Tề ca mà. Ta chỉ nói trạng thái này rất giống với trạng thái mà ta đã gây ra trước kia... Chứ không hề nói Tề ca thành ra như vậy là do ta gây nên đâu nhé..."

"Chắc chắn không phải hắn." Kiều Gia Kình cũng gật gật đầu, "Nếu thật sự là tiểu tử này hại người thành ra như vậy... Cần gì hắn phải nói ra chứ?"

"Đúng vậy."

"Ta khó mà nói." Tiểu Trình vẻ mặt thành thật đáp, "Ta chỉ nói cảm giác rất giống, nhưng cũng không thể hoàn toàn xác định. Dù sao ta mới chỉ là ‘nhập mộng’, người khác hẳn là không có cách nào tạo ra loại trạng thái này..."

Mọi người nghe xong thì hai mặt nhìn nhau, Trần Tuấn Nam suy tư một lúc rồi lên tiếng.

"Tiểu Trần, hay là ngươi đi xem thử xem sao?"

"Ta... Ta họ Trình..." Tiểu Trình có chút lúng túng nói.

"Haizz, ta còn tưởng là người cùng họ." Trần Tuấn Nam vỗ vai Tiểu Trình một cái, "Tiểu Trình à, ngươi có bản sự này, chi bằng nhân lúc Lão Tề đang nằm mơ thì vào xem một chút, nếu có ngọn cỏ nào bị nhổ, ngươi liền trồng lại cho hắn."

"Cái này..." Tiểu Trình dường như có chút khó xử.

Mà Kiều Gia Kình lại cảm thấy cách làm này có sơ sót.

"Tuấn Nam Tử..." Hắn kéo Trần Tuấn Nam sang một bên, nhỏ giọng nói, "Nói thật, chúng ta cũng không hiểu rõ tiểu tử này, huống hồ tiểu tử này cũng nói ‘xâm lấn’ mộng cảnh có khả năng sẽ gây tổn thương đến thần trí của đối phương, đã như vậy thì sao lại để hắn vào trong mộng của người ta được?"

"Sợ gì?" Trần Tuấn Nam cười xấu xa nhìn về phía Tiểu Trình, "Chẳng phải hai huynh đệ ta vẫn còn ở đây tọa trấn sao? Hắn còn có thể trực tiếp giết Lão Tề à?"

Lời nói của Trần Tuấn Nam mang theo một tia đùa cợt, nhưng lại trộn lẫn mấy phần uy hiếp.

"Các vị... Có lẽ các ngươi sẽ cảm thấy ta có chút vô lương tâm." Tiểu Trình thấp giọng nói, "Nhưng hôm nay ta thực sự quá mệt mỏi, xác thực không có cách nào tiến vào mộng cảnh của Tề ca... Hay là chúng ta có thể thử những phương pháp khác xem sao...?"

Lúc này, Trịnh Anh Hùng đã cầm miếng vải rách trên lỗ mũi xuống, trên mặt tái nhợt, chóp mũi khẽ nhúc nhích, rồi chậm rãi mở miệng nói: "Thế nhưng ca ca, huynh đang sợ."

Tiểu Trình khẽ giật mình, rồi quay đầu nhìn về phía Trịnh Anh Hùng.

"Ca ca, ta ngửi thấy trên người huynh có ‘khí tức’ sợ hãi." Trịnh Anh Hùng nói.

Mọi người nghe thấy lời của Trịnh Anh Hùng, lại lần nữa quay đầu nhìn về phía Tiểu Trình, hắn vẫn khiến người ta cảm thấy rất khả nghi, nếu những điều hắn nói đều là thật, vậy tại sao lại phải sợ hãi?

"Ta..." Tiểu Trình khẽ thở dài một tiếng, nói, "Ai, được thôi, chuyện đến nước này, ta cũng không có gì phải giấu giếm nữa... Từ khi ta biết mình có năng lực hủy hoại tâm trí người khác, ta đã từng thử qua chủ động ‘giết người’ vài lần, nhưng ‘nhập mộng’ của ta có một tệ nạn rất lớn..."

"Tệ nạn gì?" Trần Tuấn Nam hỏi.

"Nếu gặp bất trắc trong giấc mộng, ta sẽ trực tiếp tử vong trong hiện thực." Tiểu Trình đáp, "Nếu Tề ca hiện tại đang gặp ác mộng, rất có thể ta sẽ bị liên lụy. Đây cũng là nguyên nhân sau này ta rất ít chủ động sử dụng năng lực này."

Thấy mọi người có chút không hiểu, Tiểu Trình lại giải thích: "Tâm lý phòng tuyến của hắn giống như ‘bạch cầu’ trong thân thể, sẽ thôn phệ tất cả ‘virus’ xâm lấn. Ta có xác suất sẽ bị nó thôn phệ hết, một khi ta bị thôn phệ, ta sẽ lập tức mất đi sức sống trong thế giới hiện thực."

Lúc này mọi người mới hiểu được Tiểu Trình ‘sợ hãi’ đến mức nào — hắn đang sợ chết.

Chỉ cần hắn lựa chọn tiến vào mộng cảnh của Tề Hạ, liền có khả năng bị mộng cảnh của hắn giết chết.

"Nguyên lai là như vậy..." Trần Tuấn Nam cúi đầu trầm tư một hồi, rồi chậm rãi mở miệng nói, "Đã như vậy thì thôi đi, ta nghi ngờ tâm lý phòng tuyến của Lão Tề cực kỳ cường đại, coi như năm người chúng ta cùng đi cũng chưa chắc có thể ra được... Chuyện này vốn dĩ không phải do ngươi gây ra, không cần thiết phải lôi ngươi vào."

Điềm Điềm và Kiều Gia Kình cũng đứng bên cạnh, không ngừng thở dài. Mọi người đều biết rõ năng lực của Tề Hạ. Theo những gì bọn họ thấy, Tề Hạ đã hành tẩu ở "Chung Yên Chi Địa" lâu như vậy, chưa từng một lần bại bởi "Cầm Tinh" nào. Phòng tuyến tâm lý của hắn vượt xa người thường. Lấy trình độ tâm lý của Tiểu Trình mà tiến vào, không nghi ngờ gì là tự tìm đường chết.

Ngay lúc mấy người còn đang do dự, Địa Hầu ở cách đó không xa dường như cũng phát hiện ra điều gì, chậm rãi đứng dậy, hướng phía đám người đi tới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...