Đúng như Tiểu Trình nói, "Nhân Hầu" sân chơi vô cùng gần căn cứ mà bọn hắn đã chọn, đi bộ chỉ cần mười phút.
Nghe nói tất cả mọi người trong cứ điểm của bọn hắn đều chưa từng chủ động chọn khiêu chiến trò chơi "hầu loại", bởi vì trong gian phòng còn lại năm người, trừ Tiểu Trình là sinh viên bên ngoài, còn lại đều là những người trung niên bốn năm mươi tuổi, trò chơi "hầu loại" đối với bọn hắn mà nói không phải sở trường.
Ngay cả Tiểu Trình cũng không có niềm tin tuyệt đối có thể thắng trong một trò chơi khảo nghiệm trí khôn.
"Ta nghe nói phần lớn 'cầm tinh' đều đại diện cho hai chủng loại hình sao?" Điềm Điềm có chút không hiểu hỏi, "Khỉ tử nhất định là 'trí lực' sao?"
"Cũng có thể là 'linh xảo'." Tiểu Trình vừa dẫn đường vừa trả lời, "Nếu như vận khí của chúng ta không tốt, phát hiện con khỉ này là trò chơi hình 'linh xảo', vậy chúng ta nên sớm đi tìm Địa Hầu. Dù sao trò chơi 'linh xảo' phần lớn là leo cây, mai hoa thung, cầu độc mộc các loại, rất khó phù hợp với đội ngũ của chúng ta."
Trong lúc nói chuyện, bọn hắn đã đến trước mặt "Nhân Hầu", ngoài cửa thế mà hiếm thấy có bảy tám người tham gia.
"Lại có người đến!" Đám người kia nói.
Tiểu Trình và Điềm Điềm liếc nhìn nhau, nháy mắt nhíu mày.
"Thiên Mã thời khắc" vừa mới kết thúc, vì sao nơi này lại có nhiều người như vậy?
"Đến xem thử đi!" Người đứng trước sân chơi của khỉ lớn tiếng kêu la, "'Thiên Mã thời khắc' tiến đến, Nhân Hầu tiểu điếm đại hạ giá!! Vé vào cửa mua một tặng một!!"
"Nhân Hầu" này ăn mặc coi như sạch sẽ, chỉ là cả người phi thường gầy gò, âu phục trên người có vẻ hơi rộng, mặt nạ đội trên mặt xem ra cũng có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
"Cái này..."
Điềm Điềm và Tiểu Trình đều có chút mờ mịt nhìn y, bọn hắn lần đầu tiên biết "cầm tinh" còn có thể rao hàng, đồng thời cũng là lần đầu tiên biết vé vào cửa "cầm tinh" còn có thể giảm giá.
"Thật là lạ..." Tiểu Trình nhỏ giọng nói với Điềm Điềm, "Chẳng lẽ 'cầm tinh' mỗi ngày cũng có 'công trạng' sao? Y làm sao mà gấp gáp như vậy, còn ở nơi này kiếm khách?"
"Ta không rõ lắm." Điềm Điềm lắc đầu.
"'Cầm tinh' mỗi ngày đúng là có nhiệm vụ phải hoàn thành." Trịnh Anh Hùng đứng bên cạnh hai người nói, "Nếu như không hoàn thành nhiệm vụ, tình cảnh của bọn hắn sẽ tương đối nguy hiểm."
"Ngươi cũng biết điều này?"
"Ừm." Trịnh Anh Hùng gật gật đầu, như một người lớn nhỏ nói, "Tình huống hắc tuyến rớt xuống mỗi ngày nay quá đặc thù, cơ hồ đã tiêu hao hết tất cả khí lực của thần dân, cho nên sẽ không có ai tham gia trò chơi nữa, mà những 'cầm tinh' này vì hoàn thành nhiệm vụ của mình, chỉ có thể tận khả năng mời chào khách nhân."
Tiểu Trình nghe xong gãi gãi đầu, suy tư về tình huống hôm nay, vé vào cửa Nhân cấp mua một tặng một, hắn và Điềm Điềm vào chỉ cần trả một lần "đạo", dù sao trò chơi Nhân cấp sẽ không đe dọa tính mạng, bất luận thế nào cũng là một món hời.
"Ta cảm thấy không ổn lắm." Điềm Điềm nói, "Cái gọi là 'nhiệm vụ', chỉ là bọn hắn sẽ dùng 'đạo' của mình để đánh cược với 'người tham dự' thôi, phải không?"
"Chắc là vậy." Tiểu Trình gật gật đầu, "Bọn hắn mỗi ngày đều cần thu thập đủ 'đạo'."
"Nói như vậy, rõ ràng đã có nguy cơ mất 'đạo', nhưng 'Nhân Hầu' kia vẫn giảm giá, chẳng lẽ y rất tự tin vào trò chơi của mình?"
Sau khi quyết định, hai người hỏi về vé vào cửa. Ban đầu mỗi người cần hai viên "đạo", hiện tại mua một tặng một.
Lúc này mỗi người chỉ cần giao một viên "đạo" là có thể tham gia, đây đã là giá thấp nhất ở toàn bộ "chung yên chi địa", trừ "miễn phí" ra.
"Xin hỏi trò chơi của các hạ là gì?" Tiểu Trình hỏi.
"Trò chơi trí lực hình hợp tác đội nhóm, đặc biệt thích hợp để thư giãn sau 'Thiên Mã thời khắc', sau khi thắng mỗi người có thể thu hoạch được hai viên 'đạo'." Nhân Hầu nói xong cúi đầu nhìn Trịnh Anh Hùng sau lưng hai người, "Trẻ con cũng có thể tham gia, không cần tiền."
"Trẻ con không cần tiền...?" Hai người nghi ngờ nhìn nhau, không biết y đang bán thuốc gì trong hồ lô.
Nói cách khác, màn trò chơi này coi như không cần tiền, "Nhân Hầu" cũng không lỗ sao?
"Vậy ta cũng đi." Trịnh Anh Hùng nói, "Nói không chừng ta có thể giúp được gì."
Tiểu Trình biết Trịnh Anh Hùng tuy là một đứa trẻ, nhưng quả thật có sở trường riêng, ví dụ như "tiếng vọng" của nó vận dụng rất thành thạo, không chỉ có thể phân biệt được "tiếng vọng" của người khác, còn có thể phân biệt được thiện ác của một người, huống hồ nó vốn không giống những đứa trẻ bình thường, vừa không tùy hứng cũng không ngây thơ, có nó bên cạnh cũng không phải là chuyện xấu.
"Nếu đã như vậy, ba người chúng ta cùng vào đi." Tiểu Trình nói, "Một viên 'đạo' mà ba người tham gia, nghe có vẻ hời."
Trước mắt đã có hơn mười người, mọi người đã nộp vé vào cửa, nhưng "Nhân Hầu" chậm chạp không có ý định bắt đầu, vẫn rao hàng rất hăng hái.
Đợi mấy phút, Tiểu Trình có chút mất kiên nhẫn, lúc này mới lên tiếng hỏi: "Nhân Hầu, trò chơi của các hạ cần bao nhiêu người mới có thể bắt đầu?"
"Ta càng có nhiều người chơi càng tốt, hai mươi ba mươi người đều được." "Nhân Hầu" cười nói, "Mọi người có thể chờ một chút, nếu không có ai đến, ba phút sau chúng ta bắt đầu."
Điềm Điềm thấy vậy vẫn nhíu mày, mười mấy người đã là quá nhiều, Vân Dao nói rằng thông thường số người càng nhiều thì độ khó của trò chơi càng cao, nhưng "Nhân Hầu" chỉ là "Nhân cấp", vì sao lại thiết kế một trò chơi lớn như vậy?
"Tiểu Trình, ta cảm thấy có cạm bẫy." Điềm Điềm nhỏ giọng nói.
"Sao vậy Điềm Điềm tỷ?"
"Lần này là 'trí lực hình' hợp tác đội nhóm, nhưng ta luôn cảm thấy bất an." Nàng nhìn những người được gọi là "đồng đội" ở đằng xa, "Nói trắng ra mục đích đến tham gia trò chơi của những người này khác với chúng ta, phần lớn bọn hắn bị hấp dẫn bởi lợi nhỏ, chúng ta thực sự có thể hợp tác với những người này sao?"
Tiểu Trình cho nàng một ánh mắt kiên định, mỉm cười nói: "Điềm Điềm tỷ, ta không dám hứa chắc trăm phần trăm có thể thắng, nhưng nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp động não trong trò chơi."
Điềm Điềm cau mày, luôn cảm thấy Tiểu Trình không hiểu được lo lắng của nàng.
Dù sao màn trò chơi này là một cuộc đánh cược giữa "người tham dự" và "cầm tinh", đối với "cầm tinh" mà nói "càng nhiều người càng tốt", vậy dĩ nhiên đối với người tham dự mà nói "người càng ít càng tốt".
Bởi vậy có thể suy luận, chỗ khó lớn nhất của màn trò chơi này không phải là "trí lực", mà là "đoàn đội".
Ba phút trôi qua rất nhanh, trên đường phố vắng vẻ không thấy bất kỳ "người tham dự" nào, "Nhân Hầu" tuyên bố trò chơi chính thức bắt đầu, quay người mở cửa phòng phía sau.
Bình luận