Ngụy Dương vừa định trào phúng vài câu, nghe Kiều Gia Kình nói vậy thì khẽ ngẩn ra.
"Cái thân thể này chẳng phải của ngươi sao...? Vì Tiền Ngũ...?" Hắn từ ánh mắt Kiều Gia Kình quả quyết nắm bắt được trọng điểm, "Thảo nào tiểu tử ngươi động tác lại kỳ quái như thế... Chỉ bằng loại công kích này mà muốn đánh ta sao?"
Kiều Gia Kình nghe câu này chẳng hề để ý, lộ ra nụ cười.
"Lão làm ruộng, ngươi chẳng phải biết đọc tâm sao?" Kiều Gia Kình hoạt động cổ tay, "Ngươi xem ta hiện tại đang nghĩ gì?"
Ngụy Dương nhìn kỹ đôi mắt thanh tịnh kia, phát hiện trong tâm hắn vẫn suy tư làm sao công kích mình.
Trong lòng y bất quá suy nghĩ hình tượng càng lúc càng cụ thể.
"Ngươi đang thích ứng thân thể này?" Ngụy Dương cười hỏi.
"Bằng không thì sao?" Kiều Gia Kình nắm chặt nắm đấm cười nói, "Mấy ngày tới đều phải dựa vào thân thể này đánh nhau, không sớm thích ứng thì sao được."
Ngụy Dương nghe xong chậm rãi đi tới một bên, nhặt lên một thanh chĩa cũ kỹ, trên đó dính đầy máu đen cùng thịt thối. Hắn cầm chĩa trong tay lắc lắc, rồi quay đầu nhìn Kiều Gia Kình.
"Tiểu tử, mang hai cái thứ nhà ngươi đầy dã tâm kia dựa dẫm vào ta mà cút đi, ta coi như chưa có gì xảy ra, bằng không ta sẽ xiên chết từng đứa." Ngụy Dương một tay cầm chĩa, tay kia lau lau vết máu trên người, "Ta chỉ muốn thật thà ở đây làm ruộng làm vườn, hưởng thụ thế ngoại Đào Nguyên của ta."
"Thế ngoại Đào Nguyên...?" Sắc mặt Kiều Gia Kình nặng nề nhìn mảnh ruộng đồng, nhìn từng người dân bản địa bị trói trên thập tự giá, cảm thấy có chút tức giận, "Ngươi rốt cuộc điên đến mức nào, mà có thể xem loại cảnh tượng Địa Ngục này là Đào Nguyên?"
"Hắc..." Ngụy Dương cười cười, "Ngươi biết không? Đây đều là người bù nhìn ta tinh tuyển đấy..."
"Tuyển chọn tỉ mỉ?"
"Với các ngươi, từng người 'dân bản địa' đều vô nghĩa, chỉ lặp lại chuyện của mình, nhưng chỉ có ta mới biết... Trong lòng dân bản địa cũng sẽ luôn lượn vòng một ý tưởng giống nhau, dù sao lý trí của bọn chúng biến mất, suy nghĩ cũng chẳng bay xa được, trong lòng chúng sẽ lặp đi lặp lại lẩm bẩm cùng một sự kiện."
"Cho nên?"
"Cho nên a... Ta tỉ mỉ chọn lựa những 'dân bản địa' mà trong lòng quanh quẩn 'âm nhạc'..."
Ngụy Dương đi đến bên một người, điên cuồng giơ chĩa lên, hướng bắp chân người dân bản địa kia hung hăng đâm xuống.
Lập tức, bắp chân kia bị cắm thủng, máu đen sền sệt chảy ra, nhưng người dân bản địa kia không hề kêu lên tiếng nào, miệng vẫn lẩm bẩm.
Ngụy Dương đặt ấm phun nước của mình xuống dưới, hứng lấy dòng máu đen nhỏ giọt, rồi nhắm mắt lại, như đang lắng nghe điều gì.
"Ngươi nghe thấy không?!" Ngụy Dương bỗng mở mắt, cao hứng bừng bừng nói, "Bọn chúng bị thương cũng không sao! Bọn chúng rất khó chết, bọn chúng cũng không sợ đau! Trên người dù có thiên sang bách khổng thì trong lòng vẫn cứ ngân nga từ khúc!"
Lúc này, không chỉ Kiều Gia Kình, mà cả Tề Hạ và Trần Tuấn Nam ở xa xa cũng biến sắc.
"Lão Tề... Ngươi xem ra cái thứ này là loại người gì vậy?" Trần Tuấn Nam nói, "Loại người này có thể lôi kéo sao?"
Tề Hạ cau mày, vẫn chưa đáp lời. Hắn tiếp xúc với tên điên rất nhiều, Ngụy Dương chỉ có thể coi là một trong số đó.
Dù y có điên đến đâu, mình vẫn có chuyện cần hỏi cho rõ.
Tỉ như 'tội phạm lừa đảo'.
Tỉ như 'Vị Dương'.
"Các ngươi nghe kìa!!" Ngụy Dương gào lên, "Ở đây đâu phải là nông trường thông thường? Đây chính là thế ngoại Đào Nguyên quanh quẩn tiếng ca êm tai! Tại sao phải mang ta rời khỏi nơi này để gia nhập cái kế hoạch cẩu thí gì của các ngươi?! Hả? Các ngươi điên rồi sao?!"
Hắn vừa nói vừa đi đến trước một người nghe ngóng, rồi nhếch môi điên cuồng cười nói: "Kiều Gia Kình, ngươi mau nghe kìa! Những bài hát cũ thập niên tám mươi!! Bài này ngươi nghe qua chưa?!"
Không ai đáp lại, Ngụy Dương lại chạy về phía một nữ sinh khô héo khác, hắn từ từ nhắm mắt lại bên cạnh nàng, rồi nhếch môi: "Còn có cái này! Mẹ nó! Âm nhạc trào lưu đến từ tương lai! Con mẹ nó êm tai cỡ nào?!"
"Cái này!"
"Còn có cái này!! Các ngươi nghe!!"
"Còn có..."
Khi Ngụy Dương đi đến bên một ông già, phát hiện lão ta dường như không động đậy, hắn cúi người nghe ngóng, rồi nâng chĩa lên đâm lão ta mấy nhát. Mấy vết thương kinh người nở rộ dưới bụng lão, nhưng lão ta thậm chí còn không chảy máu.
"Mẹ nó... Chết rồi?" Ngụy Dương đưa tay thăm dò hơi thở lão, không khỏi nhíu mày, "Già thế này thì còn ăn được gì nữa... Vẫn là cắm xuống đất thôi..."
Nói đến đây, hắn như nhớ ra điều gì, quay người lại hô với ba người: "Đúng rồi! Các ngươi biết không? Trồng cái gì thì gặt cái đó! Ta gieo xuống tay chân ở đây, tương lai sẽ có đủ loại người chui ra từ dưới đất... Các ngươi biết ta sẽ trải qua một vụ thu hoạch lớn thế nào không? Nơi này cuối cùng rồi sẽ quanh quẩn những tiếng ca tuyệt vời nhất của 'chung yên chi địa', đây là 'nông trường ban đồng ca' của ta..."
"Ta chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ." Kiều Gia Kình ảm đạm nói, "Mỗi người bọn họ đều bị trói ở đây mà rên rỉ, sao gọi là tiếng ca êm tai?"
Kiều Gia Kình nhìn những người dân bản địa bị trói, cánh tay của họ vì bị trói lâu ngày mà biến dạng, phần lớn đã thối rữa, da dẻ vì thiếu nước và phơi mình trong không khí mà nứt nẻ khô héo, chẳng khác gì người chết.
"Vậy nên các ngươi mới thật sự điên rồi..." Ngụy Dương cười nói, "Đã không có khả năng chạy trốn, vậy thì sao không tận hưởng cuộc sống ở đây? Chúng ta không thay đổi được thế giới, vậy thì chỉ có thể chấp nhận nó thôi!"
"Chúng ta điên rồi...?" Kiều Gia Kình cười lạnh một tiếng, "Nếu chúng ta điên rồi, thì những việc ngươi làm cũng dễ hiểu thôi."
"Cái gì...?" Ngụy Dương nghiêng tai nghe ngóng, "Hoang đường cỡ nào? Trong tâm tư ngươi đang kêu bất bình thay cho đám xác không hồn này sao? Ngươi muốn thay bọn chúng dạy dỗ ta một trận? Tiểu tử...'Thấy việc nghĩa hăng hái làm' cũng phải có lý do chứ, ngươi ra mặt vì một đám 'dân bản địa', rốt cuộc muốn có được hồi báo gì?"
Kiều Gia Kình không đáp, chỉ lùi lại một bước.
"Không cầu hồi báo...?" Ngụy Dương vẫn điên điên khùng khùng tự nhủ, "Thật thú vị, đây chẳng phải là 'hiệp khách' viết trong sách sao? Ngươi muốn vì dân sinh lập mệnh?"
"Lão làm ruộng, lúc đầu ta đánh ngươi một quyền chỉ là để dạy cho ngươi một bài học, để ngươi đừng bày ra những cạm bẫy hại người bất cứ lúc nào." Kiều Gia Kình chậm rãi cúi người xuống, làm tư thế tấn công, "Nhưng bây giờ ta thực sự có chút tức giận."
"A?" Ngụy Dương giơ chĩa ngang trước người, cười mà như không cười nói, "Các ngươi xâm nhập nông trường của ta... Xáo trộn cuộc sống của ta... Lại còn giận ta... Có thể giảng đạo lý được không?"
Kiều Gia Kình không nói gì thêm, nhưng trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại một thanh âm ——
"Ba bước về sau, tiến lên phía trước, một đấm móc đánh bay ngươi."
"Cái gì...?" Ngụy Dương giơ chĩa lên, chắn giữa mình và Kiều Gia Kình, "Tiểu tử ngươi chưa từ bỏ ý định..."
Khóe miệng Kiều Gia Kình cong lên, âm thanh lớn lao từ đôi mắt trong suốt bắn ra:
"Hắn lùi lại ba bước, sau đó tiến lên, tung một quyền móc rắn chắc, đánh bay ngươi ra ngoài."
Bình luận