Theo chỉ huy của Thất, Tề Hạ cùng đội của Tiền Ngũ, cùng đội của Trần Tuấn Nam từ hai hướng tiến đến. Sau khi tiết kiệm được chừng một nửa thời gian, bọn hắn rốt cục gặp được chi đội ngũ kia ở ven đường.
Chi đội ngũ này khác với đội của Tề Hạ và Kiều Gia Kình, không phải toàn viên vô hại, cũng không phải toàn viên thụ thương.
Trong số bọn họ có hai người trông như đã chết, những người còn lại, bao gồm cả lĩnh đội, tất cả đều tươi tỉnh lạ thường.
Đây rốt cuộc là tình huống quỷ dị gì?
“Ôi a!!” Trần Tuấn Nam thấy Tề Hạ bọn người thì cao hứng vẫy tay, “Đây không phải Lão Tề, Lão Kiều, Tiểu Tiền Đậu, đại lão Lý, Thất sao? Trùng hợp vậy a? Các ngươi cũng ở đây mang theo đồng đội chờ cứu viện sao? Ôi nha Lão Kiều, sao ngươi gầy thế? Tiểu Tiền Đậu sao ngươi……”
Câu này rõ ràng hơi dài, Trần Tuấn Nam nói một hơi có chút không đỡ được khí.
“Đừng lảm nhảm.” Tề Hạ nói, “Cứu người trước đã.”
Lời vừa dứt, ánh mắt Tề Hạ dừng lại trên người Tiểu Khương Thập.
Đứa bé này ôm lấy đầu của mình đã thay đổi hoàn toàn, lúc này đang yên tĩnh đứng một bên, trên đầu lâu còn sót lại một con mắt uể oải quan sát bốn phía, trông có chút dọa người.
“Đứa nhỏ này là……”
“‘Không ổn’ Khương Thập.” Trần Tuấn Nam nói.
“Ngươi mới không ổn!” Cái đầu của Khương Thập trong ngực quát to một tiếng, “Cả nhà ngươi đều không diệu! Ta là ‘bất diệt’ a! Ta… dù, dù ta hiện tại nhanh diệt……”
“Được được được, ngươi ‘bất diệt’, ngươi bộ dáng này mà không cứu thì thật không ổn……” Trần Tuấn Nam thở dài, ngước mắt nhìn Tề Hạ và Kiều Gia Kình, “Lão Tề, Lão Kiều, các ngươi bảo ta mang đội ngũ kiểu gì đây? Một cái ‘không ổn’ Khương Thập, bên kia còn có một ‘tự bạo’ Tống Thất, một lĩnh đội thông minh như ta cũng không bớt lo được, hai người này có thể xưng là ‘chung yên chi địa’ Tối Cường Chi Thuẫn cùng Tối Cường Chi Mâu a, một cái bị đánh thì đầu bay mất, mang theo đầu chạy khắp nơi, một cái đánh người thì suýt chút nữa tự nổ chết mình, nổ xong rồi gào khóc.”
“Đánh gãy một chút……” Tống Thất nghiến răng nói, “Lĩnh đội, ta một tiếng cũng chưa lên tiếng.”
“Tốt tốt tốt, ta nói là Địa Thỏ gào khóc.” Trần Tuấn Nam điên cuồng gật đầu, “Ngươi thật sự thực không nói tiếng nào, ta hiện tại phong ngươi làm kinh thành đệ nhất Thiết Nam.”
“Lĩnh đội… ta không phải người Bắc Kinh……”
Trần Tuấn Nam một tràng nói khiến Kiều Gia Kình và Lý Cảnh Quan cười khổ không thôi. Có Trần Tuấn Nam làm lĩnh đội, chỉ sợ chi đội ngũ này phải tu ba đời mới có phúc phận.
Tề Hạ không để ý đến Trần Tuấn Nam, chỉ có chút kinh ngạc một người đứt đầu vẫn có thể nói chuyện. Hắn nhìn kỹ lại, trên người đứa nhỏ này không ít vết thương, thậm chí cả chân cũng gãy. Nửa bên mặt của y dường như bị người tháo ra, nhưng làn da nứt nẻ lại không chảy máu.
Cổ của y đứt gãy, bên dưới đầu lâu lộ ra màu sắc đen nhánh trong cơ thể, giống như vũ trụ mênh mông lộ ra một mảnh hư vô màu đen. Nhìn kỹ lại thậm chí còn đang hơi nhúc nhích. Loại trạng thái này thật còn là nhân loại sao?
Tề Hạ cau mày, cảm giác mình rõ ràng đã gặp qua loại trạng thái này. Nếu như y suy nghĩ đúng…… Vậy đơn giản là tình huống đáng sợ nhất.
‘Huyền Vũ’ coi như bị chặt đầu cũng sẽ không chết.
Tiền Ngũ nháy mắt với Thất, Thất lập tức tiến lên đón lấy cái đầu của Tiểu Khương Thập, đồng thời an trí nó lên cổ.
“Khương Thập, nhịn một chút.” Thất nói, “Ta để Ngũ ca đúc lại cho ngươi.”
Tiền Ngũ đầu tiên nhìn mấy người phụ cận, phát hiện dáng người của những người ở đây đều rất cao lớn, không thích hợp cho Khương Thập đúc lại, chỉ có thể thở dài, tiến lên trực tiếp dùng tay trái chạm vào thân thể của Khương Thập.
Thân thể hiện tại của y đến từ La Thập Nhất, so với thân thể nguyên bản của Tiểu Khương Thập cao lớn hơn không ít. Tuy cũng không thích hợp với y phục của y mặc trên người, nhưng bây giờ chỉ có thể cứu người trước.
Khi bị Tiền Ngũ chạm vào, thân hình Khương Thập đột nhiên biến hóa. Chỉ là lần biến hóa này diễn ra lâu hơn so với trước kia. Y giống như quả bóng bay, từ từ phồng lớn, cốt cách trên thân ầm ầm vang lên, mà trán Tiền Ngũ cũng chảy xuống không ít mồ hôi.
Tề Hạ cũng đã biết phần nào tệ nạn của năng lực Tiền Ngũ. Cái gọi là ‘song sinh hoa’, ngay từ đầu vốn không phải năng lực chuyên môn chữa bệnh. Trong thời gian ngắn liên tục đổi thành thân thể của người khác, nhất định sẽ tạo gánh nặng không nhỏ cho bản thân Tiền Ngũ. Hai ngày nay hắn đã quá nhiều sử dụng năng lực biến đổi, dù là ‘song sinh hoa’, tinh thần hắn hiện tại cũng có chút hoảng hốt.
Kiều Gia Kình trước đây không biết thủ đoạn của Tiền Ngũ, đây là lần đầu tiên hắn thấy đối phương cứu sống một tiểu nam hài đầu lìa khỏi cổ, không khỏi kinh hô: “Oa! Biến thân lão, ngươi gian lận bài bạc……”
Lời còn chưa dứt, Tề Hạ và Trần Tuấn Nam đồng thời tiến lên bịt miệng hắn lại.
“Ừm...” Kiều Gia Kình giật mình, trợn to mắt nhìn hai người, không hiểu ra sao.
“Nắm đấm, bớt nói vài câu đi……” Tề Hạ cau mày nói, “Hiện tại Tiền Ngũ đang dùng ‘tiếng vọng’ cứu người, ngươi nói bậy bạ sẽ gặp phiền toái.”
“Đúng vậy a Lão Kiều.” Trần Tuấn Nam cũng có chút nóng nảy nói, “Vừa rồi tiếng chuông lớn như vậy, rất rõ ràng là của ngươi a! Ngươi bây giờ mà nói hươu nói vượn…… Nhẹ thì Tiền Ngũ tẩu hỏa nhập ma, nặng thì gân mạch tổn hại a!”
“Ngươi cũng bớt nói vài câu!” Tề Hạ khẽ quát một tiếng, “Tóm lại cứ chờ Tiền Ngũ cứu xong người… Nắm đấm hiện tại đang ở trạng thái ‘tiếng vọng’, nghĩ thế nào cũng thấy không an toàn.”
Hai người thấy Kiều Gia Kình dường như đã hiểu, mới buông tay đang bịt miệng hắn ra.
“Ta… ‘tiếng vọng’ của ta đáng sợ vậy sao? Lời nói cũng không thể nói lung tung?” Kiều Gia Kình chưa hết kinh ngạc nhìn hai người.
Hai người chỉ nhíu mày bảo hắn ngậm miệng, không đáp lại.
Thất thấy cổ của Khương Thập và đầu lâu đã hoàn toàn gắn lại với nhau, mới chậm rãi buông tay ra.
Mà Khương Thập cũng từ từ mở mắt. Bộ thân thể này và khuôn mặt non nớt kia quả thực không quá xứng đôi, ngũ quan trên mặt y cũng phóng đại hơn, cho người cảm giác phá lệ không hài hòa, rõ ràng như một phiên bản phóng to của tiểu hài, nhưng cũng may hiện tại y đã bảo toàn được một mạng.
“Trong ngục giam hẳn còn có một hài tử.” Tiền Ngũ nói, “Gọi Trịnh Anh Hùng…? Đến lúc đó lại đổi cho ngươi một lần thân thể, hiện tại cứ thích nghi trước đi.”
Khương Thập hoạt động cổ của mình một chút, cảm giác không có vấn đề gì lớn thì gật đầu: “Ngược lại cũng không cần đổi đâu, Ngũ ca, thân thể lần này so với thân thể của Cửu tỷ lần trước thuận tiện hơn nhiều, ta hiện tại cảm giác mình cao lớn hơn hẳn, đừng đề cập là vui mừng bao nhiêu……”
“Vậy thì tốt rồi.”
Tiền Ngũ vỗ vai Khương Thập một cái, rồi đi tới bên cạnh chữa trị vết thương cho Tống Thất. Vết thương của Tống Thất xem ra nhẹ hơn Khương Thập một chút, lần này gần như là nháy mắt hồi phục, nhưng sắc mặt Tiền Ngũ đã càng thêm khó coi. Hắn xoa mồ hôi trên trán, đi tới một bên ngồi xuống, không ngừng điều chỉnh hô hấp.
Tề Hạ quay đầu nhìn Tiền Ngũ, lại nhìn Khương Thập đang hoạt bát nhảy nhót một bên, chậm rãi nhíu mày.
Bình luận