“Công bình công chính đối quyết…”
Nghe được lời này, Địa Mã chỉ có thể tĩnh tâm lại, chuyên tâm đối mặt vấn đề trước mắt.
Bất luận sân bãi đã biến thành bộ dáng gì, vô luận có người truy cứu hay không, cũng chỉ có thể nghĩ hết biện pháp giải quyết đám người tham dự này. Nếu trò chơi này đã tổn thất tất cả công trình, lại để cho người tham dự toàn thân trở lui, đó mới thật khó mà bàn giao.
“Cơ quan không phải ta làm hỏng… Tin tưởng Chu Tước nhất định sẽ tha thứ cho ta…” Địa Mã chậm rãi di chuyển ngón tay, từ bên cạnh ống trúc móc ra viên cầu thứ hai, “Chỉ cần như thường lệ giết chết tất cả người chơi… Hắn nhất định sẽ tha thứ cho ta.”
Từ xa nhìn lại, viên cầu trong tay Địa Mã dường như cũng chỉ là một quả mộc cầu thông thường.
Đám người nhìn nhau, hiện tại bốn phía đường băng đã không còn cơ quan nào. Chỉ cần ngăn cản được Địa Mã ném ‘cầu’, màn trò chơi này liền sẽ chiến thắng.
Thế nhưng, trên trận có ai có thể ngăn cản được Địa Mã ném ‘cầu’?
Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Kiều Gia Kình.
“Ta tới.” Kiều Gia Kình hơi híp mắt, phất tay ra hiệu với đám người phía sau, “Chỉ là ta vẫn chưa thích ứng với việc Đại Mã Nữ chỉ công kích một lần…”
“Nói cách khác sớm muộn gì ngươi cũng có thể thích ứng.” Bạch Cửu gật đầu, “Vậy ta an tâm.”
“A…” Kiều Gia Kình cười khổ một tiếng, “Chỉ mong vậy.”
Mấy người chơi còn sống sót đem tất cả tiền đặt cược dồn lên người Kiều Gia Kình.
Nếu hắn có thể đỡ được, tất cả mọi người có thể sống sót. Nếu hắn không chặn được, theo quy tắc, mọi người sẽ phải nhận ‘chế tài’.
Địa Mã đưa mộc cầu trong tay lên, khẽ đảo vài vòng rồi chậm rãi giơ lên quá đầu, đột nhiên vung tay về phía đám người.
‘Oanh’!!
Điều khiến mọi người không ngờ tới là, Kiều Gia Kình gần như đồng thời vung tay với Địa Mã. Khi mộc cầu còn chưa thoát khỏi tay Địa Mã, côn bổng trong tay hắn đã bắt đầu chuyển động.
Kiều Gia Kình căn cứ vào động tác xuất thủ của Địa Mã, hết khả năng dự đoán điểm rơi của cầu. Bởi vì tốc độ của mộc cầu thực tế quá nhanh, nếu không bắt đầu vung gậy tròn trước, tất nhiên không cách nào ngăn lại.
Hắn cảm giác mình như đang đứng trước khung thành, chờ đợi đối phương đá penalty. Yếu tố vận may vượt xa thực lực.
Cũng may Địa Mã hoàn toàn là kẻ ngoại đạo trong việc ném bóng. Nàng không có bất kỳ động tác giả hay chiêu thức đánh lạc hướng nào, cũng không mượn sức toàn thân để tăng cường độ ném bóng. Nàng chỉ đơn giản ném quả bóng ra ngoài như ném một thứ rác rưởi.
Nhưng dù vậy, viên cầu vẫn rất nhanh, nhanh đến mức vượt quá giới hạn mà con người có thể tiếp nhận.
Kiều Gia Kình sớm nghiêng người sang bên phải, vung gậy tròn xuống phía dưới bên phải.
Điều khiến đám người bất ngờ là, viên mộc cầu dường như cũng bay vòng về phía dưới bên phải của Kiều Gia Kình. Nếu vận may đủ tốt, có lẽ sẽ vừa vặn chặn được viên cầu.
Nhưng vì sao hắn có thể dự đoán chuẩn xác như vậy?
Kiều Gia Kình cắn răng quơ gậy tròn. Hắn hoàn toàn không nhìn thấy quỹ đạo của cầu, lần công kích này thuần túy là đánh bạc.
‘Đôm đốp’!!
Trong khoảnh khắc tia chớp lóe sáng, gậy tròn của Kiều Gia Kình va chạm với viên mộc cầu. Đầu gỗ và kim loại cọ xát, thế mà tóe ra khói đen.
Mọi người đều cho rằng viên cầu đã bị ngăn lại, nhưng chỉ có Kiều Gia Kình biết mình không đánh trúng hoàn toàn. Hắn chỉ sượt qua mép quả cầu.
Nhưng đối với vật thể bay nhanh như vậy, một ma sát nhỏ cũng sẽ thay đổi hoàn toàn hướng đi của nó.
‘Ầm ầm’!!
Một tiếng vang lớn chát chúa vang lên bên tai mọi người.
Viên mộc cầu đâm thẳng vào mặt đất, cách xa 'bò gỗ ngựa gỗ'. Lập tức mặt băng bị xô ra một vết nứt to lớn, mộc cầu cũng hóa thành mảnh gỗ vụn bay tứ tung.
Đến khi âm thanh hoàn toàn lắng xuống, rất nhiều người mới dần lấy lại tinh thần.
Trong chưa đầy một giây vừa rồi, Kiều Gia Kình đã dựa vào sức mạnh của chính mình để đỡ được một đòn tấn công cấp Địa.
Chuyện này, e rằng đặt ở toàn bộ ‘Chung Yên Chi Địa’ cũng là xưa nay chưa từng có.
“Kiều… Kiều ca…” Bạch Cửu không thể tin nhìn hắn, “Ngươi… Thích ứng rồi?”
Kiều Gia Kình cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nói với Địa Mã: “Quả nhiên giống ta dự đoán… Đòn tấn công đầu tiên nhằm vào Chiêm Tinh muội, đòn thứ hai nhắm vào Tia Chớp muội… Ngươi, một con quái vật bị vùi dập giữa chợ, chỉ biết tấn công người bị thương, đúng không?”
Lúc này, mọi người mới chú ý, nếu Kiều Gia Kình không đỡ được viên mộc cầu, Phùng Thập Thất, người bị thương ở chân, nhất định đã bị xuyên thủng.
“A.” Địa Mã ở đằng xa cười nói, “Thì sao chứ? Những người bị thương này đối với cả đội đều là vướng víu. Ta lòng từ bi, giúp các ngươi thoát khỏi gánh nặng.”
“Cái gì…?” Kiều Gia Kình nghiến răng nói, “Ai nói với ngươi đồng đội kề vai chiến đấu là vướng víu?”
“Tháo mặt nạ xuống đi.” Địa Mã lắc đầu, “Trong lòng mỗi người các ngươi đều nghĩ vậy, chỉ là không tiện nói ra. Dù sao, thẳng thắn trái với ‘nhân tính’ mà các ngươi kiên trì. Cho nên, ta đang giúp ngươi đấy.”
Nghe vậy, Kiều Gia Kình chậm rãi tiến lên ba bước, tới gần Địa Mã hơn một chút.
“Ta rất may mắn được giải phóng ‘Võ Khúc’ tại sân bãi của ngươi.” Kiều Gia Kình nói, “Hiện tại ta không muốn nghe tiếng rên rỉ vô nghĩa ấy nữa.”
Địa Mã cau mày nhìn Kiều Gia Kình, không hiểu vì sao đối phương dám tiếp tục tiến lên trong tình huống này.
Nàng suy tư một lát rồi nhìn vào cây gậy tròn trong tay Kiều Gia Kình, phát hiện ra manh mối.
Một dòng máu tươi đỏ thẫm chậm rãi chảy ra từ lòng bàn tay Kiều Gia Kình, theo thân gậy kim loại lan xuống dưới rồi dần tràn lên trên, chia nó thành hai màu đỏ xám.
“A…” Thấy vậy, Địa Mã lại từ trong ống trúc móc ra một viên băng cầu óng ánh trong suốt, “Sính cường…”
Kiều Gia Kình biết hổ khẩu hai tay mình đã nứt toác. Uy lực của viên cầu kia quá mạnh, muốn đón được nó mà không bị thương là điều không tưởng.
Hắn đưa tay trái lên, kéo mạnh cổ áo mình xé toạc, rồi dùng vải băng bó quanh cây côn sắt vào tay phải, cuối cùng cắn răng thắt chặt nút.
Như vậy, dù tay có gãy, vũ khí cũng tuyệt đối không rời tay.
Địa Mã tung hứng viên băng cầu trong tay, nhìn Kiều Gia Kình bằng ánh mắt hài hước.
Tình huống hiện tại gần như là con người đang đối đầu với thần linh, nhưng nam nhân kia lại dùng phương thức đánh nhau đường phố để ứng phó, chẳng khác nào muốn chết?
Hai tay Kiều Gia Kình nắm chặt gậy tròn kim loại, cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn.
Vừa rồi là đánh cược vào điểm rơi của mộc cầu, nhưng lần này thì sao?
Thứ Bảy lúc này chậm rãi đi đến một bên ngồi xuống. La Thập Nhất, Vương Bát, Khâu Thập Lục thấy vậy cũng nhao nhao tìm đến những tảng đá lớn bỏ hoang để ngồi.
“Kiều Gia Kình.” Thứ Bảy gọi, “Lần này, dù ngươi thành công hay thất bại, ‘Mèo’ cũng sẽ tổ chức tang lễ theo nghi thức cao nhất để tiễn đưa ngươi. Ngươi đã là cường giả mà chúng ta công nhận.”
“Không may mắn lắm.” Kiều Gia Kình lắc đầu, “Nếu ta có thể thành công, không cần tang lễ gì cả, chỉ cần các ngươi cho ta một bình rượu ngon. Nếu ta không thành công, cũng không muốn tang lễ, cứ để ta nát thây trên đường đi.”
Bình luận