Trần Tuấn Nam cùng Vân Dao đợi chừng hơn hai canh giờ, những người tham dự mới lác đác tề tựu.
Phóng tầm mắt nhìn một lượt, Trần Tuấn Nam chỉ thấy trong đám người có vài gương mặt quen thuộc, nhưng thực tế đã quá lâu chưa từng gặp, một cái tên cũng không thể gọi ra.
Vân Dao đếm số người tại nơi này, tổng cộng mười một người, bây giờ chỉ thiếu một người nữa là có thể bắt đầu trò chơi, nhưng thường thường càng là lúc này càng khiến người ta cảm thấy dài dằng dặc.
“Khốn kiếp……” Trần Tuấn Nam thầm mắng một tiếng, “sớm biết ta đem tiểu tử Lão Tề kia mang tới.”
Vân Dao nghe xong hiếu kỳ nhìn Trần Tuấn Nam: “Ngươi cùng Tề Hạ quen biết đã lâu sao?”
“Đúng vậy a.” Trần Tuấn Nam gật đầu, “cùng tiểu tử kia quen biết rất tốn công, mỗi lần đều phải tự giới thiệu.”
“Cái gì……?” Vân Dao ngẩn ra, “ý của ngươi là nói hắn……”
“Ta không nói gì cả.” Trần Tuấn Nam bén nhạy nhận ra biểu tình khác lạ của Vân Dao, “đại minh tinh, ngươi…… muốn biết điều gì?”
Vân Dao trước mắt không xác định rốt cuộc Trần Tuấn Nam có lập trường gì, cũng không biết có nên hay không đem câu ‘sinh sôi không ngừng khuấy động’ nàng thấy được hôm trước nói cho Trần Tuấn Nam, chỉ có thể suy tư một hồi rồi lắc đầu.
Người cuối cùng là một nam nhân mặc âu phục, Vân Dao nhìn thấy người này hơi nhíu mày.
Đó là một đồng đội quen thuộc, cùng Lý Hương Linh đến từ cùng một gian phòng, tên là Chung Chấn, hắn gật đầu với Vân Dao, sau đó đi đến trước mặt Xà Thủ nộp lên ‘đạo’ của mình.
“Chung Chấn…… Sao ngươi lại tới đây?” Vân Dao hỏi.
“Ta còn muốn hỏi ngươi mới phải, Vân Dao.” Chung Chấn cười, “ta cảm thấy chỉ có trò chơi ‘rắn’ mới thích hợp ta, cho nên vẫn luôn tìm kiếm ‘rắn’.”
“A…… Thì ra là vậy……” Vân Dao cười khổ một tiếng, “vậy thật đúng là khéo a……”
Chung Chấn cũng cười theo: “Đúng vậy a đúng vậy a, thật là trùng hợp, Vân Dao, ngươi đã ‘tiếng vọng’ chưa?”
“Ta…… vẫn chưa.” Vân Dao đáp.
“Vậy làm sao bây giờ……” Chung Chấn khổ sở cười, “ngươi vẫn chưa ‘tiếng vọng’, nếu trò chơi này có quy tắc hãm hại lẫn nhau…… Ta sợ ta sẽ không xuống tay được.”
“A……” Vân Dao cười, “không xuống tay được? Điều này cũng không giống ngươi.”
“Cũng phải a, ha ha.” Chung Chấn cười gượng, khóe miệng nhếch lên.
Trần Tuấn Nam phát hiện biểu lộ của Vân Dao có chút mất tự nhiên, bèn nhỏ giọng hỏi sau lưng nàng: “Không sao chứ đại minh tinh?”
“Ta không sao.” Vân Dao quay đầu nhỏ giọng nói, “ta không biết ngươi có bản lãnh gì, nhưng ngươi phải cẩn thận nam nhân kia.”
“Ừm? Cái tên mặc âu phục kia?” Trần Tuấn Nam khinh miệt nhìn hắn một cái, “tên kia làm sao?”
“Hắn rất máu lạnh.” Vân Dao nói thẳng không kiêng kỵ, “vì thắng trong trò chơi, hắn sẽ không chút do dự giết chết bất cứ ai, vô luận là đồng đội hay là bằng hữu.”
“Đây chẳng phải là quá tốt sao?” Trần Tuấn Nam cười nói, “chứng tỏ người này tương đối dễ hiểu.”
“Phải không……” Vân Dao có chút thất thần cười, nàng chỉ có thể cầu nguyện mình mau chóng thu hoạch được ‘tiếng vọng’ trong trò chơi này, nếu không tình huống sẽ tương đối nguy hiểm.
Trần Tuấn Nam nhìn một lượt, phát hiện mình không có chút ấn tượng nào, chỉ có thể đứng dậy đi về phía Xà Thủ.
“Lão đầu nhi, người đã đông đủ rồi, mau bắt đầu đi.”
Xà Thủ nhìn tỉ lệ nam nữ của những người tham dự, phát hiện nam nhân có phần nhiều hơn, vẻ thất vọng không nén được lộ ra.
Nhưng may lần này có một cô nương xem ra phá lệ xinh đẹp, một người có thể trên đính đến bốn năm người, Xà Thủ lại cổ túc tinh thần, mở miệng nói: “Được thôi, theo ta.”
Bên trong công trình kiến trúc là một sân bãi hình tròn không lớn, ở giữa bày biện một vật giống như bàn giáo viên, trên bàn còn đặt một chiếc máy tính kiểu cũ.
Mà vây quanh sân tròn là một bức tường tròn, cách mỗi vài thước lại có một cửa gỗ, tựa hồ phía sau vách tường có mười hai gian phòng.
“Các vị, trò chơi của ta gọi là ‘số ít cùng đa số’, là một trò chơi vấn đáp rất đơn giản.” Xà Thủ chắp tay sau lưng nói với đám người, “mỗi người sẽ có một phòng, khi trò chơi tiến hành ta sẽ khóa cửa phòng lại, mọi người sẽ làm bài thi trong phòng.”
Thấy đám người tựa hồ nghe không hiểu, hắn liền đi tới trước cửa phòng của Liễu Nhất Phiến, đưa tay mở cửa phòng ra.
Đây là một gian phòng vuông nhỏ, chính giữa có một cái ghế và một thiết bị màn hình nhỏ. Ở góc tường còn có một chiếc điện thoại cực kỳ cũ kỹ.
Để chiếc điện thoại kiểu cũ có thể thuận lợi đặt ở góc tường, người kiến tạo nơi này thậm chí còn đặc biệt làm cho nó một giá để đồ nhỏ.
Xà Thủ dẫn đám người vào phòng, Trần Tuấn Nam cùng Vân Dao đi trước kiểm tra màn hình ở giữa phòng, màn hình này dường như được chế tạo riêng, từ một ống sắt chống đỡ, đứng ở phía trước ghế.
Trên màn hình có hai nút bấm ở hai bên trái phải, một xanh một đỏ.
“Trong trò chơi này, vấn đáp vô cùng đơn giản, chỉ có hai đáp án ‘là’ và ‘không’.” Xà Thủ nói, “các ngươi chỉ cần dựa theo tình huống thực tế mà ấn nút, nút màu xanh lá cây đại biểu ‘là’, nút màu đỏ đại biểu ‘không’. Để công bằng, đáp án trong trò chơi này áp dụng nguyên tắc ‘thiểu số phục tùng đa số’, đáp án sẽ theo lựa chọn của nhiều người hơn.”
Sau khi nói xong, Xà Thủ lại đi tới góc tường, cầm lên chiếc điện thoại kiểu cũ.
“Mặt khác, đây là một chiếc điện thoại đặc chế.” Xà Thủ nói, “mười hai gian phòng của các ngươi được sắp xếp theo hình vòng tròn, trước sau như một, bất cứ lúc nào, điện thoại của các ngươi, trừ việc có thể nhận cuộc gọi từ bên ngoài, chỉ có thể liên thông với phòng bên tay trái của mình.”
Hắn suy tư trong chốc lát, còn nói thêm: “Nếu có người bị loại khỏi phòng, thì chuông điện thoại sẽ vang lên mười lần rồi chuyển sang phòng kế tiếp của người sống sót.”
Chung Chấn nghe xong có chút suy tư, sau đó hỏi: “Trò chơi này của ngươi làm sao để bị loại?”
“Các ngươi tiến hành trò chơi tự nhiên sẽ biết.” Xà Thủ vừa cười vừa nói, nếu như “ai dự cảm thấy mình sắp chết, người tham gia là nữ có thể trực tiếp cầu cứu ta, chỉ cần biểu hiện khiến ta hài lòng, ta có lẽ sẽ cứu các ngươi một mạng.”
“Người tham gia là nam thì sao?” Chung Chấn lại hỏi.
“Nam tính mời trực tiếp đi chết.” Xà Thủ lạnh lùng nói.
“Lão đầu nhi……” Trần Tuấn Nam mở miệng hỏi, “điện thoại này dùng để làm gì? Cái gì gọi là ‘liên thông với phòng bên tay trái’? Lúc vấn đáp còn có thể xin giúp đỡ bên ngoài sân sao?”
Xà Thủ lắc đầu: “Không phải là ‘xin giúp đỡ bên ngoài sân’, mà là mỗi hiệp ta sẽ nói câu hỏi cho một người tham gia, người này sau khi tự mình đáp xong, lại truyền câu hỏi qua điện thoại cho người kế tiếp bên tay trái, đợi đến khi mười hai người đều đã nghe và trả lời xong, thì coi như một hiệp kết thúc.”
Nghe xong, Trần Tuấn Nam nhìn chiếc điện thoại trong tay Xà Thủ, mơ hồ cảm thấy không ổn.
Đây là một trò chơi ‘vấn đáp’, nhưng câu ‘vấn đề’ mà mọi người nghe được chưa chắc đã đến từ ‘phán định’, mà có thể đến từ những người tham gia khác.
Mà trò chơi ‘rắn’ bình thường chỉ có hai loại, một loại là ‘vấn đáp’, một loại là ‘xảo trá’, e rằng trò chơi này sẽ kết hợp cả hai loại phong cách, sinh ra cục diện khó mà lường trước.
“Ta có tổng cộng bốn mươi tám câu hỏi, tức là bốn mươi tám hiệp.” Xà Thủ nói, “sau khi bốn mươi tám câu hỏi kết thúc, những người còn sống sót có thể chia đều bốn mươi tám viên ‘đạo’.”
Chương 302vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNhật Ký Tạo Thần– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Ảođang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận