Chương 286: Dần Dần Từng Bước Đi Đến

Ba vị thúc thúc nghe xong, tất cả đều đứng dậy, ánh mắt lộ vẻ chấn kinh tột độ.

“Dương ca... huynh...” Hổ thúc thúc không thể tin được, nói, “Huynh đã sớm có thể đi rồi ư?! Huynh cố ý ở lại giúp chúng ta góp nhặt ‘Đạo’ sao?!”

“Ta đã nói rồi, ta không có người thân, chúng ta ở chung một bàn ăn cơm, cho nên chúng ta chính là người nhà.” Bạch Dương ca ca vừa nói, vừa lấy từ trong túi ra ba tờ giấy.

“Chỉ là có chút đáng tiếc, Thiên Long biết tất cả ‘Đạo’ đều do ta kiếm được, cho nên chỉ cho hai phần ‘Sinh Tiêu Phi Thăng Đánh Cược Hợp Đồng’, ngoài ra thêm một phần ‘Phỏng Vấn Gian Phòng Hợp Tác Hợp Đồng’.” Bạch Dương ca ca trải giấy trắng ra trên mặt bàn, “Ba người các ngươi chọn cái mình thích rồi ký đi... Nguyện ý liều một phen để trở thành ‘Địa cấp’... Hay là nguyện ý mãi mãi trở thành người hiệp trợ không cần giao ‘Đạo’... Cái này là tùy vào chính các ngươi...”

Ba vị thúc thúc ngẩng đầu nhìn giấy trắng trên mặt bàn, trong lòng đều có chút thấp thỏm.

“Mặc kệ các ngươi lựa chọn con đường nào...” Bạch Dương ca ca nói thêm, “Ta sẽ một mực ở chỗ này chờ các ngươi, đoạn thời gian Tý Thử này để ta tới chiếu cố. Dù sao con đường trên đời này có rất nhiều ngả, mà mỗi người đều có ngả thuộc về mình.”

Ba vị thúc thúc nhìn nhau, tựa hồ cũng đang do dự nên lựa chọn thế nào.

Qua thật lâu, Hắc Dương thúc thúc mới đưa tay lấy một trương ‘Sinh Tiêu Phi Thăng Đánh Cược Hợp Đồng’, sau đó ký tên mình vào, tiếp đó lại xé đôi hợp đồng.

Ta biết, ‘Cầm Tinh’ vĩnh viễn không thể bại lộ bản danh của mình.

Bây giờ chỉ còn một trương ‘Sinh Tiêu Phi Thăng Đánh Cược Hợp Đồng’ và một trương ‘Phỏng Vấn Gian Phòng Hợp Tác Hợp Đồng’.

Hổ thúc thúc và Xà thúc thúc lộ ra càng thêm do dự.

“Tiểu Hổ Tử, ngươi ra ngoài đi.” Xà thúc thúc trầm mặc một hồi rồi nói, “Ta cảm thấy ở chỗ này sống rất tốt, ta lại bồi Dương ca và tiểu Thử.”

“Thứ quỷ gì!” Hổ thúc thúc mắng to một tiếng, “Con mẹ nó ngươi dựa vào cái gì mà không đi ra? Người nhà của ngươi phải làm sao bây giờ?”

“Này...” Xà thúc thúc khoát tay áo, “Ta phạm sai lầm quá nhiều, còn mặt mũi nào thấy người nhà... Hãy để ta ở dưới trướng Dương ca đi.”

Hắn không đợi Hổ thúc thúc phản ứng, lập tức đoạt lấy ‘Phỏng Vấn Gian Phòng Hợp Tác Hợp Đồng’, tiếp đó cắn nát ngón tay cái của mình, ấn một cái huyết thủ ấn.

“Mẹ ngươi...” Hổ thúc thúc chậm rãi đứng lên, “Ngươi dựa vào cái gì thay lão tử làm quyết định?! Lão tử còn chưa nghĩ ra có muốn đi ra ngoài hay không đâu!”

“Ngoan rồi, Bồi Tiền Hổ, đi gặp con gái của ngươi đi.” Xà thúc thúc cười nói, “Mặc kệ tốn bao nhiêu năm... Nhất định phải gặp nàng a.”

“Ngươi...” Hổ thúc thúc thở hổn hển, xem ra vô cùng tức giận.

“Ồ dô... đừng tức giận như vậy mà!” Xà thúc thúc nói, “Các ngươi chỉ cần không chết trong phòng phỏng vấn, thì mỗi tối chúng ta vẫn có thể gặp mặt nha!”

Hổ thúc thúc chậm rãi ngồi xuống, mặt mũi tràn đầy vẻ ủ rũ cúi đầu.

Ta tuy không biết cụ thể chuyện gì xảy ra... nhưng ta hình như cũng rất khó qua, ta cảm thấy ta sắp xa cách bọn họ...

“Chuột, đừng lộ ra bộ dáng này.” Bạch Dương ca ca nói, “Không bao lâu nữa... những thúc thúc này của ngươi sẽ trở nên lợi hại như ta thôi.”

“A...?” Ta nhìn hắn, “Thật, thật sao?”

“Ừm, bọn hắn đều rất ưu tú.” Bạch Dương ca ca khẽ gật đầu.

Bắt đầu từ ngày đó, bầu không khí giữa năm người chúng ta dường như có chút thay đổi.

Hổ thúc thúc và Hắc Dương thúc thúc mỗi lần trở về đều mang trên người mùi rỉ sắt nồng nặc.

Bọn hắn dường như không quá muốn nói chuyện với ta... Mỗi lần ta tìm bọn hắn nói chuyện phiếm, ánh mắt bọn họ đều đang tránh né.

Bọn hắn làm sao vậy?

Nhưng hắn không nói cho ta đó là chuyện gì.

Cuộc sống như thế giằng co ước chừng một năm.

Trong một năm qua này, ta không có một người nào cùng tham gia trò chơi.

Nhà kho của ta lại nhỏ lại xa xôi, mặc dù ta từ phụ cận góp nhặt rất nhiều tạp vật đến lấp đầy nhà kho, nhưng không có ai đến chơi nữa.

Nghĩ kỹ lại, trò chơi này thành hình về sau ta dường như chưa tiếp đãi một ‘người tham dự’ nào, điều này khiến ta có chút mất mát.

Khí chất của Hổ thúc thúc và Hắc Dương thúc thúc cũng đang từ từ biến hóa... Mặt nạ của bọn họ dường như càng ngày càng chân thật.

Rốt cục vào một ngày nửa năm sau, Hắc Dương thúc thúc triệt để thay đổi.

Ngày đó hắn trở về, ta phát hiện đầu dê trên mặt hắn và Bạch Dương ca ca... không còn là mặt nạ, mà là một cái đầu dê chân chính.

Nghe nói Hắc Dương thúc thúc chỉ tốn một thời gian rất ngắn để đạt tới trạng thái này, phá vỡ tất cả kỷ lục của ‘Cầm Tinh’.

Một năm rưỡi... còn thiếu ư?

Ngày đó, hắn đặc biệt đến nói lời cảm tạ với Bạch Dương ca ca, đồng thời thu dọn đồ đạc của mình, chuẩn bị rời khỏi gian phòng này.

Bạch Dương ca ca gọi hắn lại, hai người lặng lẽ nói mấy câu, nhưng nhìn nét mặt của bọn hắn dường như huyên náo có chút không thoải mái.

Từ đó về sau, Hắc Dương thúc thúc lại cũng không có tới gian phòng này nữa.

Cứ vài ngày một lần trở về chỉ có Xà thúc thúc và Hổ thúc thúc.

Ta cảm giác ‘gia đình’ của chúng ta đang dần dần phân liệt... Ta không biết phải làm thế nào, chỉ có thể giúp Bạch Dương ca ca quét dọn gian phòng khi không có việc gì làm...

Ta làm hết những việc lặt vặt trong nhà mà ta có thể làm, hi vọng có thể khiến bọn họ vui vẻ một chút.

Nhưng bọn họ dường như mỗi người đều có rất nhiều tâm sự, ta không biết phải giúp đỡ bọn họ thế nào.

Hổ thúc thúc vẫn rất ít nói chuyện với ta... Ta sắp không biết phải đối đãi với hắn thế nào, có phải hắn đang giận ta không?

Ngày đó ta lại gặp Nhược Tuyết tỷ tỷ, nàng cố ý tới tìm ta chơi, còn cho ta một bao đồ ăn vặt.

Ta nhịn ăn, đến tan tầm thì mang cho Hổ thúc thúc ăn, mặc dù không biết ta đã chọc hắn không vui ở chỗ nào, nhưng ta hi vọng hắn có thể đừng giận ta.

Nhưng hắn nhìn túi đồ ăn vặt kia, chỉ là yên lặng nhận lấy, vẫn không nói chuyện với ta.

Ta có chút muốn khóc, nhưng nghĩ kỹ lại thì ta và Hổ thúc thúc vốn không thân quen, hắn vốn không nên một mực chăm sóc ta như vậy...

Bạch Dương ca ca dường như cũng không đúng lắm, trong ấn tượng của ta, huynh ấy vẫn luôn là một người rất nghiêm túc.

Nhưng gần đây, huynh ấy dường như thường xuyên thất thần.

Huynh ấy lại đang suy nghĩ gì?

Nửa năm sau, biến cố lại xảy ra.

Ngày đó chúng ta vẫn như thường lệ, đến phòng của Bạch Dương ca ca ăn cơm.

Mặc dù không khí ăn cơm càng ngày càng trầm mặc, nhưng ta từ đầu đến cuối đều cảm thấy ở cùng bọn họ tương đối an tâm.

“Hổ, ngươi còn thiếu mấy người?” Bạch Dương ca ca hỏi.

“Nhanh thôi... Phòng của ta chỉ còn thiếu hai người nữa.” Hổ thúc thúc đáp.

“Vậy ta có lẽ không đợi được ngươi.” Bạch Dương ca ca ngẩng đầu nhìn ba người chúng ta, sau đó ý vị thâm trường nói, “Ta đêm nay muốn đi rồi.”

“Đêm... Đêm nay?!”

Mặc dù chúng ta đều biết sẽ có một ngày này, nhưng không ai có thể chấp nhận được ngày này thực sự đến.

“Không sai... Qua đêm nay, ta có thể tự do xuất nhập ‘Chung Yên Chi Địa’ của Thiên Dương.” Bạch Dương ca ca cười khổ nói, sau đó lại nhìn chúng ta một cái, “Các ngươi... không có lời gì muốn nói với ta sao?”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...