Chương 241: Ta gọi Hàn Nhất Mặc

Ta gọi Hàn Nhất Mặc.

Ta không nói dối.

Không, hình như cũng có chút dối trá.

Nhưng điều này không sao cả…

Xin hỏi ai có thể đến cứu ta chăng?

Mẹ kiếp, cuộc đời ta mắc kẹt rồi!!

Vì cái gì?! Ai có thể nói cho ta biết vì cái gì a?!

Vì sao ta vĩnh viễn bồi hồi trong một ngày này?!

Là nguyền rủa ư? Đúng, nhất định là sự kiện kia sinh ra nguyền rủa, bằng không ta căn bản không thể giải thích được hiện tượng này.

Nhưng sự kiện kia thật không thể trách ta, ta đã biết lỗi sâu sắc rồi.

Nhưng vấn đề là không một ai cho ta một cơ hội chuộc tội!

Thân là một đàn chủ diễn đàn lâu năm, nhìn lượng truy cập diễn đàn mỗi ngày một giảm, ta còn lo lắng hơn ai hết.

Lúc đó ta thật không nghĩ nhiều như vậy, ta chỉ muốn diễn đàn được nhiều người yêu thích hơn thôi.

Cho nên ta tìm được một tấm ảnh mỹ nữ trên mạng, tiện tay biên một câu chuyện. Dù câu chuyện có chút khó coi, nhưng ta thề, đó thật là ta bịa ra, cô bé kia căn bản không quen biết đại thúc nào.

Nhưng ai ngờ cô bé kia lại cùng ta ở cùng một thành phố?!

Ai ngờ sự kiện này lan truyền còn nhanh hơn cả ôn dịch?!

Ta rõ ràng đã lập tức xóa bài, nhưng dân mạng lại mất kiểm soát…

Bọn hắn giống như đám đỉa đói khát lâu ngày, tình cờ thấy được một miếng thịt mỡ tươi ngon, liền nhao nhao xông tới.

Vô số người mắng cô gái này là đồ tiện nhân, là kỹ nữ, là Phan Kim Liên thời đại mới.

Thậm chí còn có người thề thốt nói ra những thông tin đen khác của cô bé, người nào người nấy đều nói từng lên giường với nàng, kể lể ra dáng, còn kèm theo mấy tấm ảnh chụp không rõ mặt mũi.

Ta chưa từng nghĩ nhân tính lại có thể ác liệt đến mức như vậy, thế là lập tức đăng bài tuyên bố, câu chuyện trước kia là do ta bịa, nữ hài trong ảnh không hề liên quan đến đại thúc nào.

Bài thanh minh của ta có lượt xem lác đác, nhanh chóng chìm xuống đáy.

Ta căn bản không ngăn được đám dân mạng truy lùng thông tin của nàng, thậm chí còn nghe nói có rất nhiều người tìm đến nhà nàng, dùng sơn phun những lời lẽ ô uế lên tường.

Nữ hài kia không chịu nổi những lời chửi rủa và đồn thổi trên mạng lẫn ngoài đời, cuối cùng đã tự sát.

Và nguyền rủa của ta, cũng bắt đầu từ ngày đó.

Ba giờ sau khi nữ hài tự sát, toàn bộ đại địa bắt đầu chấn động, phảng phất như cơn giận của chư thần.

Ta nhớ rõ ràng mình đã chết trong trận địa chấn, nhưng vừa mở mắt ra, ta lại nằm mơ, ta mơ thấy mình tiến vào một gian phòng kỳ quái.

Những chuyện sau đó quá kinh khủng, trò chơi trong gian phòng kia gọi là ‘Kẻ Nói Dối’, tám người chúng ta ngồi cùng nhau, cần bỏ phiếu chọn ra kẻ nói dối.

Nhưng dù ta chọn ai, cuối cùng ta cũng bị tên mặt nạ đầu dê tàn nhẫn giết chết.

Giấc mộng này quá chân thực.

Sau khi bị giết trong mơ, ta lại trở về một ngày trước trận động đất, sau đó chứng kiến cô bé kia bị người người phỉ báng, cuối cùng nhận được tin nàng tự sát, rồi chết trong trận địa chấn, sau đó lại nằm mơ.

Ngày này qua ngày khác, cuộc đời ta mắc kẹt.

Đây rốt cuộc là loại nguyền rủa gì?

Vì sao nguyền rủa này lại cường đại đến vậy?

Ta bị người ta hạ bùa ngải sao?!

Sau khi liên tục bị tên mặt nạ đầu dê giết hơn mười lần, ta không chịu nổi nữa.

Ta quyết định tìm phương pháp phá giải.

Nếu không thể thoát khỏi ngày hôm đó, ta tuyệt đối sẽ phát điên mất.

Vì nguyền rủa bắt nguồn từ cô gái kia, ta chuẩn bị hết khả năng cứu nàng trong hiện thực.

Dù sao ta bồi hồi trong cùng một ngày, có thể biết mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm đó.

Thông qua những thông tin dân mạng đào bới được, ta đến nhà nữ hài, nơi này đã bị đám ‘sứ giả chính nghĩa’ làm nhục đến không còn hình dạng.

Trên cửa phòng tạt đầy dầu đỏ, trên tường viết đầy những chữ ‘tiện nhân’.

Khi ta gõ cửa, người đầu tiên ta thấy là cha mẹ nữ hài võ trang đầy đủ, hốc mắt thâm quầng, đầu tóc rối bù, tay cầm dao phay và nồi, dường như chuẩn bị liều mạng với ai đó bất cứ lúc nào.

Ta vốn tưởng họ sẽ cho ta gặp nữ hài, nhưng phụ thân của nàng lại vung dao chém chết ta.

Ta thật sự là tự làm tự chịu.

Ai có thể hiểu ta sụp đổ đến mức nào không?

Sau khi bị chém chết, ta vẫn không thoát khỏi nguyền rủa này, ta lại nằm mơ!

Vẫn là gian phòng chết tiệt kia! Vẫn là tám người! Vẫn là ‘Kẻ Nói Dối’! Vẫn là chết!

Mẹ nó, ai tới nói cho ta biết ta phải chọn như thế nào đây?

Chính ta mẹ kiếp mới là kẻ nói dối!

Trò chơi này đầy lỗ hổng, dù mọi người chọn ta thì ta vẫn chết, mọi người không chọn ta thì ta cũng phải chết.

Ta nghi ngờ trò chơi này chỉ tồn tại để giết ta.

Khoảng thời gian đó ta thật sự muốn phát điên, mỗi lần mở mắt ra, không phải là một ngày trước trận động đất, thì cũng là gian phòng u ám.

Ta dù làm thế nào cũng sẽ chết, ta phát hiện Tử thần như đang dùng lưỡi hái kề vào cổ ta, rồi ép ta nhảy theo điệu nhạc, ta động đậy thì chết, không động đậy cũng chết.

Ta cảm thấy ta sắp góp đủ mọi kiểu chết trên đời này.

Để thoát khỏi trạng thái khủng bố này, để không phải nhận tin tức bi thảm về nữ hài kia, mỗi lần tỉnh lại ta đều tự giam mình trong tủ quần áo.

Ta biết trốn tránh không phải là một biện pháp hay, nhưng ta thực sự không nghĩ ra được chủ ý nào tốt hơn.

Nhưng dần dà, ta lại nhìn thấy ảnh chụp của nữ hài kia trong bóng tối.

Nó như khắc vào mắt ta, không tài nào xua đi được.

Một thời gian sau, ta có thể nghe thấy giọng của nữ hài kia.

Nàng khẽ nói bên tai ta, nói nàng rất thống khổ, nói nàng chết rất oan uổng.

Vài ngày sau, ta luôn cảm giác nữ hài kia sẽ đứng cạnh ta trong bóng tối.

Cả đời ta chưa từng sợ hãi đến thế.

Từ đó về sau, ta không còn cách nào bước vào những nơi kín mít và tối tăm nữa… Nếu không, ảo ảnh của nữ hài kia sẽ xuất hiện, nói cho ta biết nàng chết oan uổng đến nhường nào.

Phải, ta biết ngươi chết rất oan… Ta đang nghĩ cách cứu ngươi mà!

Mãi đến sau hơn ba mươi lần luân hồi, ta mới cứu được nữ hài kia.

Nhưng cái giá của lần cứu vớt này có hơi lớn, bởi vì ta đã giết chết cha mẹ nàng, những người luôn ngăn cản ta gặp nàng.

Ta biết mình đã phát điên rồi, ta vì cứu một người mà giết hai người.

Nhưng ta có cách nào tốt hơn sao?

Không có, nếu không cứu cô gái sắp tự sát này, nguyền rủa của ta vĩnh viễn không thể giải trừ.

Ta nói với nàng tất cả đều do ta làm, hy vọng nàng có thể tha thứ cho ta, nhưng tinh thần của nàng có vẻ rất tệ, rất nhanh đã thần trí không rõ.

Nàng hẳn là mắc chứng trầm cảm nặng, trong đầu toàn là những suy nghĩ tiêu cực.

Luân hồi thêm ba, năm lần nữa, ta mới tìm được phương pháp chính xác để cứu cô gái này.

Đầu tiên, ta phải giết cha mẹ nàng, sau đó trói nữ hài lại và khống chế nàng, tiếp đến dùng khăn bịt miệng nàng, để phòng nàng cắn lưỡi tự sát, nếu có thể, tốt nhất nên khiến tay chân nàng tàn phế, như vậy mới bảo đảm.

Biến thái ư?

Đúng vậy, vô cùng biến thái.

Dù ta trông không khác gì một tên sát nhân biến thái, nhưng buồn cười là… ta làm vậy là vì cứu mạng cô gái này.

Nhưng cái nguyền rủa này rốt cuộc là cái quái gì vậy?!

Ta rõ ràng đã cứu nữ hài, ta rõ ràng đã để nàng sống sót!

Nhưng địa chấn vẫn xảy ra!

Ta lại đến gian phòng trong mơ!

Lại phải bỏ phiếu! Lại nữa rồi!

Các ngươi đi ra đi!

A a a a a a a!

Ai có thể đến cứu ta?!

Sau khoảng bảy, tám chục lần luân hồi, ta triệt để từ bỏ ý định cứu vớt nữ hài kia.

Bởi vì ta phát hiện, dù ta cứu nàng bao nhiêu lần, trận địa chấn đáng sợ và ác mộng kia vẫn cứ đến.

Lúc này, trong ta bỗng nảy ra một ý niệm khác... Phải chăng lời nguyền rủa của ta không liên quan gì đến nữ hài kia?

Mà ác mộng mỗi tối mới chính là lời nguyền rủa giáng xuống ta?

Muốn thoát khỏi, vậy ta phải phá giải trò chơi "Nói Dối Người" trong đêm tối này?

Ý nghĩ này khiến ta tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Chẳng lẽ ta cứ mãi luân hồi trong ngày này hết lần này đến lần khác, là bởi vì ta chưa chọn ra "Nói Dối Người" chính xác?

Chương 241vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNhật Ký Tạo Thần– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Ảođang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...