Chương 205: Khăng Khít Vực Sâu

Làm một lão sư nhà trẻ, quả thật là một thân phận không tồi.

Ta đem cháu gái của nàng bán đi, nàng lại còn phải cùng ta nói lời xin lỗi.

Đúng vậy a, ngươi nên phải xin lỗi ta mới phải, vì cái gì con nhà ngươi lại là cháu gái?

Chuyện này khiến ta kiếm ít đi rất nhiều tiền.

Huống hồ... chuyện này cũng không thể trách ta.

Nếu như các ngươi không nghèo như vậy, ta đã đối xử với các ngươi rất tốt rồi.

"Bác gái, ngài không cần phải nói xin lỗi nàng." Trần Đình kéo tay lão thái thái, nói: "Ta đưa ngài đi gặp cảnh sát, có chuyện gì ngài cứ nói ra."

Nàng nhìn ta đầy ẩn ý: "Ngài có gì cứ nói đó, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bắt được kẻ xấu."

Các nàng quay người đi vào đồn cảnh sát, ta cũng chẳng có kiên nhẫn.

Ta về đến nhà, nằm trên giường đếm tiền.

Ba ngàn lượng, không nhiều không ít, đã đến lúc mua thêm chút tinh hoa sữa cùng kem mắt.

Gần đây ta phát bực nhiều quá, nhất định phải hảo hảo bảo dưỡng mới được.

Ta mở điện thoại ra, chuẩn bị lúc rảnh rỗi tìm kiếm thêm vài mục tiêu, thế là ta lên mạng lục soát mấy ngành nghề kiếm lời nhiều nhất hiện nay.

Một từ mới lạ lọt vào mắt ta: "Tâm Lý Tư Vấn Sư."

Trên mạng đồn rằng Tâm Lý Tư Vấn Sư phi thường kiếm tiền, phí tư vấn của một tư vấn viên đắt giá có khi lên đến mấy ngàn lượng một giờ.

Ta rất nhanh đã có chủ ý, tìm được một Studio tư vấn tâm lý gần đây, tìm kiếm một nam tư vấn viên trẻ tuổi tài cao bên trong, thêm hắn phương thức liên lạc, cùng hắn trò chuyện trêu ghẹo.

Tâm Lý Tư Vấn Sư quả không hổ là nghề chuyên bồi người nói chuyện phiếm, nói chuyện phiếm với hắn phi thường dễ chịu.

Ta nói với hắn rằng ta vì chăm sóc con trẻ không chu toàn mà bị nhiều người chỉ trích, hắn liền phát ra lời mời nhiệt tình, nói có thể miễn phí giúp ta chẩn bệnh một lần.

Hắn làm sao lại tốt bụng như vậy?

Hắn chỉ là thấy được những tấm ảnh hở hang trong vòng bằng hữu của ta mà thôi.

Nhưng đây cũng chính là điều ta muốn.

Ba ngày sau, vào một đêm, ta đang hẹn ngày gặp mặt với Tâm Lý Tư Vấn Sư kia thì chợt bị một trận tiếng gõ cửa dồn dập làm cho giật mình.

"Ai vậy?"

'Cạch cạch cạch'!

"Ai?"

Ta hỏi mãi mà ngoài cửa vẫn im lặng, ta có chút hoảng.

'Cạch cạch cạch'!

"Ngươi gõ nữa ta liền báo cảnh sát!"

"Báo cái rắm, ta đây!" Thanh âm trầm thấp của Khúc Ca vọng vào, "Mở cửa ra cho ta!"

Toàn thân ta khẽ run lên, không khỏi hơi sợ hãi.

Hắn tới làm gì?

Hắn không biết cảnh sát đang tìm kiếm hắn sao?

Suy tư vài giây, ta chậm rãi mở cửa.

"Có chuyện gì?" Ta hỏi.

"Vào trong rồi nói."

Hắn không nói hai lời đẩy cửa ra, trực tiếp tiến vào phòng.

"Khúc Ca..." Ta có chút tức giận, "ngươi biết tình hình bây giờ nguy hiểm thế nào không? Ngươi muốn bị bắt thì ta cũng không muốn, đứa bé kia..."

Lời còn chưa dứt, Khúc Ca liền ném tới một phong thư.

Ta mở ra xem, là hai xấp tiền mặt, phải có hai vạn lượng.

"Tiêu Nhiễm, ta tìm được người mua rất tốt, bọn hắn là người trong thôn có tiền, nhu cầu trẻ con lớn, ngươi có hứng thú làm thêm một đơn không?"

Ta quả thực không thể tin được, lần này thế mà có thể thu được hơn hai vạn lượng.

"Làm thêm một đơn...?" Ta có chút do dự, "Khúc Ca, ngươi biết bây giờ là lúc nào không?"

"Một lần cuối cùng." Hắn châm một điếu thuốc nói với ta, "Lần này cho ngươi năm vạn lượng, sau này hai ta đoạn tuyệt."

Ta vốn định chính ngôn từ cự tuyệt, thế nhưng bốn chữ "năm vạn lượng" quá dễ nghe.

"Khúc Ca, sáu vạn lượng." Ta nói, "Lần này ta chọn cho ngươi một tiểu nam hài thông minh, đảm bảo người mua thích."

"Đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, số tiền này còn phải chia cho nhiều người, cho ngươi sáu vạn ta không tiện ăn nói." Khúc Ca gạt tàn thuốc xuống đất, ánh mắt băng lãnh đến cực điểm, "Liền năm vạn, được hay không?"

Ta nhìn biểu tình của hắn, có chút nuốt nước miếng, nói: "Liền sáu vạn, một điểm cũng không thể thiếu."

"Gái điếm thối..." Khúc Ca nghiến răng, "Ngươi muốn chết?"

Ta cố nặn ra vẻ tươi cười: "Khúc Ca, hiện tại cảnh sát đang lo tìm không thấy chứng cứ đấy, ngươi sẽ không mong bị tố cáo chứ?"

"Hai ta là châu chấu trên một sợi dây." Khúc Ca nặng nề nói, "Nếu ngươi tố cáo ta, bản thân có thể thoát thân sao?"

"Ngươi..." Khúc Ca trừng mắt ta, suy tư một hồi, nói: "Được, sáu vạn thì sáu vạn."

"Lần này ta muốn một tay giao tiền một tay giao người." Ta nói.

"Ngươi mẹ nó làm sao chỉ nghĩ chuyện tốt?" Khúc Ca hít mũi một cái, "Chúng ta phải đem hàng hóa xuất thủ mới có tiền, làm sao có thể vừa gặp mặt liền cho ngươi tiền?"

"Kia không nằm trong phạm vi suy tính của ta." Ta lắc đầu nói, "Ta chỉ phụ trách đem người mang ra, cho nên khi ta giao con cho các ngươi, công việc của ta liền kết thúc."

Khúc Ca dập tắt điếu thuốc trong tay, di chuyển thân thể mập mạp đứng lên, sau đó đưa tay nhấc áo ta lên.

"Tiêu Nhiễm, ngươi cứ tự cho mình thông minh như vậy, sớm muộn gì cũng hại chết bản thân." Hắn nói.

Ta không chút khách khí trực tiếp cởi áo ngoài.

"Khúc Ca, nữ nhân xinh đẹp chính là ma túy nguy hiểm." Ta chậm rãi nắm lấy quần hắn, "Ngươi đã sớm lún sâu vào rồi, đúng không?"

"A."

...

Ngày hôm sau, Khúc Ca lại rời đi lúc trời còn chưa sáng, ta cũng như thường lệ đến nhà trẻ.

Ta quyết định, sau khi đơn này thành công, ta sẽ rời khỏi nơi này.

Đi đâu cũng được, cầm tám vạn lượng này mà ăn diện cho bản thân, một lần nữa câu vài con cá lớn.

Với số vốn hiện tại, ta có thể xuất nhập vào những nơi sang trọng hơn.

Đến gần giờ tan học, ta lại đề nghị muốn đưa trẻ về nhà, lần này ta chọn trúng Trần Mạch Nhiên.

Đứa bé này cũng rất dễ ra tay, nghe nói mẹ của nó bị bệnh trong đầu, đang ở bệnh viện chuẩn bị giải phẫu, hiện tại ba nó bận tối mặt tối mày, làm sao có thời gian bận tâm đến con?

Trần Đình phi thường nghiêm túc cự tuyệt ta, nàng một mực khẳng định ta có liên quan đến bọn buôn người, cho nên nói thế nào cũng không thể giao con cho ta.

"Ta nói Trần Đình, ngươi suy nghĩ kỹ xem..." Ta giả cười nói với nàng, "Coi như ta thật là đồng bọn của bọn buôn người, làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy liên tục gây án?"

Nàng suy tư một hồi, nói: "Vậy cũng không được, ngươi gọi điện thoại cho người nhà của Trần Mạch Nhiên, để họ đến đón."

"Tốt tốt tốt..."

Ta thật sự là quá thông minh.

Ta đã sớm nghĩ đến tình huống này.

Ta mở danh bạ điện thoại, lật đến số điện thoại "Ba Trần Mạch Nhiên", lung lay trước mặt Trần Đình, sau đó gọi đi.

Người nghe chính là Khúc Ca.

"Xin hỏi có phải là ba của Trần Mạch Nhiên không?" Ta hỏi.

Đối diện dừng một chút, nói: "Có chuyện gì?"

"Xin lỗi, có thể mời ngài đến đón con tan học được không?" Ta cười hỏi, "Đến lúc đó ta sẽ đợi ngài ở cổng."

"Đã biết." Khúc Ca trầm giọng đáp.

"Đưa điện thoại cho ta." Trần Đình nói.

Ta lắc đầu, đưa điện thoại cho nàng.

"Uy, xin chào." Trần Đình cầm điện thoại nói, "Ngài là phụ thân của Trần Mạch Nhiên?"

"Ừm."

"Làm phiền ngài đến đón Trần Mạch Nhiên đúng giờ, hiện tại khu vực nhà trẻ có bọn buôn người lảng vảng." Trần Đình nói, "Ngoài ra ngài nhớ số điện thoại này, đây là số của cảnh sát nhân dân phụ trách vụ án bắt cóc trẻ em của nhà trẻ chúng tôi, nếu ngài không đến được, mời gọi điện thoại cho cảnh sát, họ sẽ đưa trẻ về nhà."

Trần Đình cho đối phương một số điện thoại.

"Được, ta biết rồi."

Cúp điện thoại, Trần Đình quay đầu nói với ta: "Tiêu Nhiễm, ta sẽ nhờ cảnh sát chú ý giám sát cổng trường, nếu ngươi dám mang đứa bé đi, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi."

"Yên tâm, yên tâm." Ta gật đầu cười, "Ta đã nói ta không cấu kết với bọn buôn người."

Ta còn định đá Khúc Ca, sao có thể cấu kết với hắn?

Tan học, ta kéo tay Trần Mạch Nhiên đứng ở cổng trường, lẳng lặng chờ đợi.

Ta đã thông báo với Khúc ca, hắn chỉ cần khi đoạt hài tử mang tiền ném cho ta, ta sẽ vô can.

Chỉ là ta cảm thấy hôm nay bầu không khí bốn phía trường học có chút kỳ quái, dường như có rất nhiều người đang nhìn ta.

Bọn họ đang hâm mộ ta sao?

Ta nhìn chằm chằm ba tòa tháp cao của Sùng Thánh Tự phương xa, thành tín hứa nguyện.

Ta hy vọng Bồ Tát có thể phù hộ cho nữ nhân đáng thương của ta, phù hộ ta vĩnh viễn phát tài.

Hôm nay làm xong phi vụ này, ban đêm lại đi gặp vị Tâm Lí Tư Tuân Sư kia, ngẫm lại thật là một ngày phát tài a.

Chương 205vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNhật Ký Tạo Thần– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Ảođang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...