Chương 1016: Đều nhờ đoán

“Cái này cũng chín phần rồi!” Kiều Gia Kình nói, “Hai chữ, chín phần!” “Chỉ là có một chút vận may.” Tề Hạ nói. “Nói như vậy, mỗi chữ có thể được bốn điểm năm phần, chúng ta kiếm đủ hai mươi tám phần chỉ cần……” Kiều Gia Kình đưa tay tính toán một hồi, “Xem ra chỉ cần sáu cái ‘chữ’…… Chúng ta liền thắng chắc……” Tề Hạ nghe xong hơi sững sờ: “Không phải tính như vậy đâu……” “Ta tin ngươi là đồ quỷ lừa đảo!” Kiều Gia Kình nói, “Ngươi ngay cả chữ ‘gạo’ loại này ‘chữ’ cũng nghĩ ra…… Vậy thì tổ hợp tiếp theo cũng quá nhiều.” “Không sai……” Tề Hạ gật đầu, “Nhưng bây giờ cần phải thử nghiệm một khả năng……” “Thập là làm sao?” Kiều Gia Kình hỏi. “Đó chính là…… Ba cái ‘linh kiện’ có thể tạo thành một cái ‘chữ’ hay không.” Tề Hạ nhìn trên màn hình ‘丷’ cùng ‘mộc’, cũng không tháo hai cái này ra, mà là lại một lần nữa đưa tay cầm lấy một chữ ‘mắt’, cẩn thận đặt ở bên trái. ‘Ba’. Chữ kim loại bị hút vào. “Ái……? Cái này…… Đây là……” Vài giây sau, màn hình lại lấp lánh —— ‘Đã nhận được dạng chữ ban đầu “híp mắt”, xin viết ra chữ đồng âm.’ “Ta…… Ta chịu thua!” Kiều Gia Kình nhìn khối kim loại đen khắc ‘Phượng Hoàng ngậm sách đài’ hút ba chữ kim loại, không khỏi trợn mắt, hắn cảm giác mình đúng là ‘dưới đèn thì tối’, cái ‘chữ’ rõ ràng như thế mà mình lại không phát hiện. Nhưng hắn nghĩ lại, mình còn chẳng phát hiện ra chữ ‘gạo’. Lúc này mới có hai cái ‘chữ’ mà đã được mười phần, nếu thêm một cái ‘chữ’ chẳng phải sẽ được gấp đôi sao? Tề Hạ gật đầu: “Quả nhiên…… Không chỉ thiên bàng có thể xoay tròn, mà còn có thể sử dụng nhiều bộ thủ để tạo thành một chữ…… Như vậy thì lựa chọn càng nhiều……” “Cái này chơi vui nha……” Kiều Gia Kình nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, “Đồ quỷ lừa đảo, nếu hồi bé ta có cái trò này, chắc có thể chơi cả ngày.” “Bây giờ thì muốn mất mạng.” Tề Hạ nói, “Nắm đấm, một lát ngươi đeo ‘tướng’ của mình đến phòng gần Hàn Nhất Mặc chờ đi.” “Viết chữ?” Kiều Gia Kình dừng lại một chút, “Hắn không phải là gian tế sao?” “Hắn có phải gian tế hay không không quan trọng.” Tề Hạ nói, “Nếu Văn Xảo Vân tranh đoạt ‘chữ’ của hắn, ngươi liền cướp ‘chữ’ của cả Văn Xảo Vân và hắn.” “Được…… Nhưng ngươi biết mỹ nhân kia là ‘chữ’ gì không?” Kiều Gia Kình hỏi. “Không biết.” Tề Hạ lắc đầu, “Nhưng như ta đã nói…… Chỉ cần có thể ‘vượt sông’ thì ‘chữ’ chỉ có ‘xe’, ‘ngựa’, ‘pháo’, ‘tốt’, nàng không thể là ‘tốt’, cho nên ta hy vọng nàng là ‘pháo’.” “Được! Ta biết!” Kiều Gia Kình gật đầu, cầm lại ‘tướng’ của mình từ tay Tề Hạ, khi hắn đang định xuyên ‘mộc’ và ‘mắt’ vào dây chuyền thì chợt nhớ ra điều gì đó. Tề Hạ nghi ngờ nhìn Kiều Gia Kình: “Làm sao vậy?” Kiều Gia Kình cầm ‘mộc’ và ‘mắt’ nhìn một hồi, lẩm bẩm nói: “Đồ quỷ lừa đảo, ngươi nói ‘mắt’ và ‘gạo’ có thể tạo thành ‘híp mắt’, vậy ‘mắt’ và ‘mộc’ có thể tạo thành cái gì?” “……?” Tề Hạ hơi sững sờ, dường như không hiểu rõ vấn đề này.

Kiều Gia Kình gãi đầu: “Có thể tạo thành ‘chữ’ không?” Tề Hạ hơi hắng giọng, nói: “Có khả năng chữ đó là chữ ‘tướng’ không?” “Ớ……” Một bầu không khí lúng túng bao trùm giữa hai người, Kiều Gia Kình mới lên tiếng: “Nếu ‘mắt’ ở bên trái…… Được không?” “Cái này……” Tề Hạ có chút không chắc chắn về vấn đề này, một chữ ‘mắt’ cộng với một chữ ‘mộc’ bên cạnh, sẽ tạo thành ‘chữ’ hay không? Nghĩ đến đây cũng không phải là vấn đề, nó có phải là ‘chữ’ hay không, cứ đưa đến ‘Phượng Hoàng ngậm sách đài’ thử là biết. Hắn chỉ có thể lại lấy ‘chữ’ từ tay Kiều Gia Kình, sau đó đặt ‘mắt’ bên trái, ‘mộc’ bên phải, chờ màn hình hiện lên. Vài giây sau, màn hình hiện đèn đỏ —— ‘Chưa nhận được dạng chữ ban đầu, xin sáng tạo lại.’ “Lần này thật không phải ‘chữ’.” Tề Hạ nói. Nhưng Kiều Gia Kình dường như vẫn chưa hết hy vọng, hắn tiến lên một bước, giơ một ngón tay đặt dưới chữ ‘mắt’. Chỉ thấy Kiều Gia Kình như đang đánh cờ, dùng một ngón tay đẩy ‘mắt’ xoay vòng, để nó ngang qua, đặt lên trên chữ ‘mộc’. Tề Hạ dừng lại, một lần nữa nhìn bố cục trên ‘Phượng Hoàng ngậm sách đài’, trước đây là một chữ ‘mắt’ bên trái, một chữ ‘mộc’ bên phải. Nhưng bây giờ là một chữ ‘võng’ vừa rồi, bên dưới một chữ ‘mộc’. “Đồ quỷ lừa đảo, như vậy sao?” Kiều Gia Kình hỏi, “Sẽ là ‘chữ’ không?” Tề Hạ tự nhiên không biết đây có phải ‘chữ’ hay không, im lặng chờ màn hình sáng lên. Không biết nên nói vận may tốt hay vận may kém, màn hình lấp láy một lúc, chậm rãi hiện ra văn tự —— ‘Đã nhận được dạng chữ ban đầu “mẩu”, xin viết ra chữ đồng âm.’ Lúc này, bầu không khí giữa hai người còn trầm mặc hơn lúc nãy. Đây là chữ gì……? Tề Hạ thà màn hình không nhận ra ‘chữ’ này, bởi vì hắn biết mình chưa từng gặp chữ này trong bất kỳ cuốn sách, tài liệu nào, cấu tạo của chữ này khiến nó không thể được. “Ta thật không thích cảm giác này……” Tề Hạ nói, “Mỗi bước đều phải dựa vào đoán……” “Ai!” Kiều Gia Kình vẻ mặt không sao cả, “Đồ quỷ lừa đảo, tỉnh táo lên! Đầu óc ngươi thông minh như vậy, mau nghĩ xem ‘chữ’ này nên đọc như thế nào?” “Đây là dựa vào suy đoán vấn đề à...…?” Tề Hạ nhíu mày nói, “Cái ‘chữ’ này nhìn thế nào cũng không thể thông qua suy nghĩ để biết được âm đọc?” “Cứ thử xem!” Kiều Gia Kình nói, “Hai chúng ta, mỗi người đoán một cái, dù sao cũng không thiệt thòi! Ta đoán trước!” Kiều Gia Kình bắt chước Tề Hạ sờ cằm, rồi chậm rãi nói: “Có thể đọc là ‘lâm’ không?” “‘Lâm’……?” Tề Hạ đốn liễu đốn, “Vì sao?” “Bởi vì có chữ ‘tứ’, có chữ ‘mộc’.” Kiều Gia Kình một mặt tự tin nói, “Bốn mộc, hình dung cây rất nhiều, cho nên đọc ‘lâm’.” Tề Hạ nghe xong, từ đầu đến cuối nhíu mày, hắn luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, nhưng Kiều Gia Kình có một năng lực đặc biệt —— lời nói của hắn khiến người khác không thể phản bác. “Đồ quỷ lừa đảo…… Nếu là ngươi…… Ngươi sẽ đoán như thế nào?” Tề Hạ suy nghĩ một hồi, nói: “Núi Đông Yên đài, có một khu tên là ‘chi chúng khu’, chữ thứ hai đọc là ‘phủ’, cấu tạo của nó rất giống chữ này, chỉ khác là một cái ở dưới là ‘không’, một cái ở dưới là ‘mộc’, ta từ điểm này vào…… Cảm thấy nó có thể sẽ đọc là ‘mộ’.” Kiều Gia Kình cũng suy tư theo: “‘Một cái khuôn đúc ra’ ‘mô hình’ sao?” “Đúng vậy.” Tề Hạ nói, “Nhưng ta hoàn toàn không chắc chắn, đoán chừng xác suất đúng chỉ có một hai phần.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...