“Viết chữ tử!”
Từ khi rời khỏi ‘chuẩn bị chiến đấu khu’, Kiều Gia Kình trước sau vẫn ở cùng Hàn Nhất Mặc. Hắn cùng Hàn Nhất Mặc tiến vào gian phòng ngoài cùng bên phải từ ‘chuẩn bị chiến đấu khu’ đi ra, hắn tự tay ôm Hàn Nhất Mặc, cứ như là huynh đệ tốt vô cùng.
“Sao vậy...?” Hàn Nhất Mặc đáp lời.
“Không có gì.” Kiều Gia Kình cười nói, “Ta thấy ngươi hình như rất sợ hãi.”
“Không có, đâu có...” Hàn Nhất Mặc tái mét mặt, cố nở một nụ cười khổ, “Ta có sợ gì đâu...”
Kiều Gia Kình quan sát Hàn Nhất Mặc từ trên xuống dưới, vẻ mặt không để ý nói: “Viết chữ tử, xem ra ngươi căng thẳng thật đấy... Hay là chúng ta cùng nhau ca hát để động viên đối phương một chút?”
Hàn Nhất Mặc nghe xong hít sâu mấy hơi, mở miệng nói: “Đến nước này rồi mà ngươi còn có tâm tư ca hát, trong tiểu thuyết loại vai phụ như ngươi sống không quá ba hồi.”
“Vậy sao?” Kiều Gia Kình khẽ cười một tiếng, “Ta quen đóng vai quần chúng rồi, chết lúc nào cũng được.”
“Ngươi...”
Kiều Gia Kình khiến Hàn Nhất Mặc cứng họng một trận, nhưng cũng xua tan bớt cảm giác căng thẳng của hắn.
“Ta nói này, chúng ta vẫn nên cẩn thận nhìn quanh một chút đi.” Hàn Nhất Mặc cố trấn định nói, “Chẳng phải người ta nói đối phương muốn đánh tới sao?”
“Sợ gì chứ.” Kiều Gia Kình nói, “Bất kể là ai tới, có ta ở đây, trực tiếp tặng bọn hắn mấy quyền là xong.”
“Chỉ mong ngươi nói được làm được.” Hàn Nhất Mặc tiến lên mấy bước, đưa tay mở toang cánh cửa phòng.
Không mở thì thôi, vừa đối diện, Hàn Nhất Mặc và Kiều Gia Kình đều sững sờ tại chỗ.
Đối diện, Văn Xảo Vân đang tò mò quan sát 'cửa' đặt ở chính giữa phòng.
Cả ba người đều không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn nhau.
“Uy...” Hàn Nhất Mặc nhỏ giọng quay đầu nói, “Cái này ngươi cũng định tặng mấy quyền sao?”
“Ách...” Kiều Gia Kình nuốt nước miếng, cảm thấy mình vừa rồi có chút đường đột.
Hắn nhớ lại lời Tề Hạ nói về danh sách ‘người xâm nhập’, trừ Triệu bác sĩ ra, dường như chẳng ai dễ đánh cả.
Vài giây sau, Kiều Gia Kình chậm rãi tiến lên một bước, định chào hỏi đối phương: “Mỹ nhân, muốn đi đâu a?”
Văn Xảo Vân khẽ cười một tiếng: “‘Quân cờ’ qua sông, chuẩn bị đến giết các ngươi.”
“Giết chúng ta...” Kiều Gia Kình nghe xong lắc đầu, “Nguy hiểm lắm đó.”
“Vật lộn quả thực rất nguy hiểm.” Văn Xảo Vân nói, “Nhưng chúng ta có thể vào ‘cửa’ để so tài một phen.”
“‘Quân cờ’ qua sông.” Kiều Gia Kình gật gù, “Nói mới nhớ... Ta nhớ ‘cờ tướng’ muốn ăn quân đối phương, cần ngươi chủ động di chuyển một bước, tiến vào ô của ta chứ, bằng không thì ngươi qua đây đi?”
Văn Xảo Vân nghe xong nhìn hình xăm của Kiều Gia Kình, liếc sang Hàn Nhất Mặc, nàng tự biết không hiểu rõ hai người, chỉ nghe người khác giới thiệu vài câu, hiện tại chỉ có thể phán đoán năng lực của đối phương qua vẻ bề ngoài.
Một tên lưu manh và một gã tác gia thấp bé.
Suy đoán hợp lý nhất, một người đại diện cho ‘võ’, người còn lại đại diện cho ‘trí’.
Nếu là ‘trí đấu’, vậy mục tiêu của mình dĩ nhiên là...
“Tác gia.” Văn Xảo Vân gọi vọng vào trong phòng.
“Ai...? Ai?” Hàn Nhất Mặc ngẩn người, “Ta...?”
“Sao?” Văn Xảo Vân có chút khó hiểu, “Ngươi chẳng phải tác gia sao?”
“Cái này...” Hàn Nhất Mặc cười khổ, “Loại ‘thối viết sách’ như chúng ta, nhiều nhất cũng chỉ coi là ‘tác giả’, sao tính được là ‘tác gia’?”
Văn Xảo Vân chỉ ‘cửa’ dựng ngay cạnh mình, phía trên viết chữ ‘Hợi’.
“Vào ‘cửa’...” Hàn Nhất Mặc nhíu mày, quay đầu nhỏ giọng nói, “Kiều Gia Kình, cơ hội tốt lắm đấy, hai ta cùng xông lên đánh ngất ả ta đi, rồi cướp lấy ‘chữ’ trong tay ả!”
“Ách...” Kiều Gia Kình nghe xong gãi đầu, “Viết chữ tử, dù chiến thuật của chúng ta đúng là vậy, nhưng có một tình huống nhỏ...”
“Tình hình gì?”
“Ta bái Quan Nhị Gia rồi.”
“Quan Nhị...” Hàn Nhất Mặc cạn lời, “Ngươi... Mẹ kiếp, ngươi giả thanh cao cái gì?! Bọn lưu manh các ngươi chẳng lẽ không đánh phụ nữ sao? Phim Hồng Kông đâu có diễn như vậy, người ta tâm ngoan thủ lạt đầy ra đấy!”
“Ta không thể đại diện cho tất cả mọi người, nhưng ít ra ta là vậy.” Kiều Gia Kình có chút ngượng ngùng nói, “Bất quá sau khi đến đây ta quả thực đã động thủ với một cô nàng to con, khi đó không phải vấn đề có đánh hay không, mà là đối phương quá lợi hại, lại còn muốn lấy mạng ta, ta vì bảo mệnh nên chỉ có thể nghiêm túc ứng phó, nhưng giờ rõ ràng không phải tình huống đó.”
“Không phải... Vậy ngươi mặc kệ sao?” Hàn Nhất Mặc nói, “Ả ta trông quá tự tin, ả muốn cùng ta vào ‘cửa’ quyết thắng thua đấy... Thật không cùng xông lên đánh ngất ả ta sao?! Ngươi không suy tính xem làm theo lời ta có được không?”
“Ta sống đến chừng này chưa từng lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.” Kiều Gia Kình nói, “Ta mỗi lần đều chuẩn bị kỹ càng rồi mới xuất kích, dù đối phương ra chiêu trước, ta cũng có thể đường đường chính chính đánh thắng. Nhưng giờ bỗng dưng xông lên cướp đoạt một mỹ nhân tay không tấc sắt, ta thẹn với Quan Nhị Ca. Bất quá ngươi yên tâm đi, nếu ả ta thật muốn giết ngươi, ta sẽ cứu ngươi.”
“Ngươi... Ngươi...” Hàn Nhất Mặc dường như sắp không kiềm chế được, nghiến răng nói, “Loại vai phụ như ngươi đáng đời đóng vai phụ...! Một vai phụ... Một vai phụ sao lại có nguyên tắc và ý nghĩ riêng?! Ngươi phải theo sự an bài của nhân vật chính!! Vai phụ diễn nhiều quá độc giả sẽ mắng nha!! Ai mẹ nó muốn biết vai phụ nghĩ gì hả?!”
Kiều Gia Kình nghe xong bất đắc dĩ thở dài: “Được được được... Giờ đối phương đã đường đường chính chính điểm danh muốn cùng ngươi trí đấu rồi, ngươi không những không đáp ứng, còn định bảo ta cùng đi giúp ngươi đánh ả ta, đây là nhân vật chính hả?”
“Ta...” Hàn Nhất Mặc sững sờ, suy tư mấy giây rồi chậm rãi nói, “Nhân vật chính xấu bụng cũng là nhân vật chính mà...”
“Mặc kệ bụng ngươi đen hay không, giờ tranh thủ thời gian quyết định đi.” Kiều Gia Kình nói, “Nếu đối phương điểm danh muốn đấu với ta một trận, ta cũng sẽ đáp ứng. Ngươi tự cho mình là nhân vật chính, lẽ nào nhân vật chính lại bị chút chuyện nhỏ này làm khó dễ sao?”
“Ta...” Hàn Nhất Mặc lại một lần nữa bị Kiều Gia Kình làm cho sửng sốt, giờ hắn như bị thúc ép vào đường cùng.
Tiến lên một bước là cùng Văn Xảo Vân một đối một tiến vào ‘cửa’, lùi lại một bước thì mình không còn là nhân vật chính.
“Mẹ nó... Thôi vậy...” Hàn Nhất Mặc nói, “Không đếm xỉa đến... Dù sao nhân vật chính không thể thua được... Mặc kệ kịch bản phát triển thế nào, cuối cùng vẫn có lợi cho ta...”
Hàn Nhất Mặc hít sâu mấy hơi, nhấc chân bước vào phòng đối phương.
Còn chưa đợi Kiều Gia Kình nói gì, ‘cửa’ ở bốn phương tám hướng phòng đối phương đồng loạt đóng sầm lại, không những không còn nhìn thấy gì, mà còn ngăn cách mọi âm thanh.
Chương 1013vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNhật Ký Tạo Thần– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Ảođang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận