Chương 81: Chương 81

  Cô nhìn hắn qua lớp nước mờ ảo, ánh mắt hắn lạnh như băng, nhìn cô không có chút cảm tình nào.

"Nếu không yêu, vì sao phải tiếp cận?" Cô nghe được giọng nói run run của mình, cảm giác thê lương không thể nói hết.

Không yêu, cô không có cách nào tự lừa gạt mình nữa. Cho tới bây giờ hắn chưa hề yêu cô.

Duệ Húc đột nhiên đứng lên, bàn tay lớn đưa ra, dùng sức nắm chặt người cô, Tô Lạc bị bắt phải nhìn hắn, còn nhìn thấy chính mình trong mắt hắn, thật chật vật, thật đáng thương.

"Nếu không có cô, cô ấy đã có được hạnh phúc," Giọng nói lãnh khốc truyền tới, nháy mắt làm trái tim cô đóng băng.

Cô khẽ nắm tay lại, một chút thần thái vừa rồi đã hoàn toàn biến mất. Chỉ có trái tim, bắt đầu vỡ vụn, lần đầu tiên cô biết, cái gì gọi là thương tâm muốn chết, cái gì gọi là đau tới tận cùng của đau, cô hạ tầm nhìn xuống, khẽ chớp mắt, mọi thứ như bị nghiền nát.

"Anh có yêu em không?" Cô hỏi, cô biết mình không thể thay đổi được cái gì, sự cảnh cáo của Vũ Nhiên, sự khiêu khích của Trữ San, còn có cả sự vô tình của hắn, tất cả đã nói cho cô biết, cô không muốn tiếp tục như thế này nữa, cô chỉ muốn biết, hắn có yêu cô không?

Chỉ cần một chút, một chút, cô sẽ cảm thấy mình không còn đáng thương như lúc này, chính mình có thể sống tiếp, có một lí do để sống.

Có lẽ, hắn yêu cô, không bằng một phần vạn cô yêu hắn.

Như vậy, cô vẫn có thể mỉm cười.

Duệ Húc buông cô ra, đứng lên, sự u tối bao quanh, âm trầm, lạnh lẽo.

"Cô nói xem?" Hắn nghiêm mặt, mỗi một câu một chữ, đều là sự khởi đầu, hắn nhất định cố chấp phá tan cô, cũng hủy đi tất cả những gì cô có, tình cảm của cô, trái tim cô và cả hi vọng của cô.

Ánh mắt Tô Lạc như đã hiểu nháy mắt trở nên mịt mù, sau đó cô như nhìn thấy giọt nước mắt của mình, từ đôi mắt cô lưu lại trong trái tim cô, chua xót như vậy, đau đớn như vậy.

Hắn không cần phải nói, cái gì cũng không cần, trong mắt hắn chứa đầy sự châm chọc và khinh thường, đã cho cô biết toàn bộ đáp án, hắn không hề yêu cô, một chút cũng không có.

"Đối với anh, em là cái gì?" Cô nhìn theo bóng dáng hắn bước lên tầng, giọng khàn khàn, làm cho cả người hắn cứng lại, ngoại trừ hắn là một người đàn ông sắt đá, còn là một người đàn ông đới với người phụ nữ mình yêu thì sẵn sàng nắm lấy bàn tay đau của cô ấy, còn đới với người phụ nữ hắn không yê, dù thế nào vẫn ra tay rất tàn nhẫn.Bước chân của hắn chậm lại.

"Quân cờ..." Lời vừa ra khỏi miệng, bước đi lại vững vàng như cũ, còn Tô Lạc đã không còn nghe thấy bất cứ cái gì nữa.

Quân cờ, ha ha, Tô Lạc cô đúng là một quân cờ, hắn thực sự yêu cô ấy sao? Yêu, thậm chí nguyện vì cô ấy mà chính mình phải chịu thiệt thòi, lấy một người mà bản thân không yêu.

Cả người cô co thêm một chút, toàn thân tỏa ra sự lạnh lẽo, gắt gao nhắm mắt lại, không ai nhìn thấy, linh hồn cô vết thương chồng chất vết thương, hai đoạn tình cảm, hai người đàn ông, đều rời bỏ cô.

Trong mắt bọn họ, Tô Lạc chỉ là một quân cờ, chỉ là một quân cờ không còn tác dụng.Hiện tại tình yêu của hắn đã quay trở lại, vậy còn cô thì sao, Tô Tử Lạc cô thì sao, coi cô là cái gì đây, cô là cái gì đây...

Duệ Húc đóng cửa phòng lại, tay hắn đưa lên đầu, năm ngón tay cào cào tóc, ánh mắt u ám tối tăm, giống như vực sâu không đáy. Hắn đi tới bên cửa sổ, lấy trong hộp ra một điếu thuốc, châm lửa, phát hiện ngón tay hắn đang run lên, lòng bàn tay của hắn còn lưu lại độ ấm bất thường của cơ thể cô.

Cô gái chết tiệt, hắn khẽ nguyền rủa một tiếng, sau đó dùng lực hút một hơi thuốc thật sâu, không biết vì sao hắn lại buồn rầu, khó chịu như thế.

Hắn lấy điện thoại di động, tìm một con số rồi gọi đi.

"Húc..." Tiếng Trữ San mềm mại dịu dàng vang lên khiến tim hắn cảm thấy thoải mái hơn một chút.

"Hôm nay anh muốn gặp em ở đó," Hắn nghe Trữ San nói được, đột nhiên dập điện thoại, hắn thổi từng làn khói trắng ra ngoài, cả người giống như ác ma, không có một chút gì gọi là tình cảm con người.

Hắn cầm áo khoác đi xuống tầng, Tô Lạc vẫn ngồi trên ghế sa lon. Cô không hề nhúc nhích nhìn hắn, giống như một con vật nhỏ bé bị bỏ rơi, sớm đã không còn linh hồn.

"Chồng... Anh có đói bụng không, anh muốn ăn cái gi?" Cả người khẽ thả lỏng, cố gắng cười, muốn giống như trước đây, có thể họ không biết, không ai có thể trở về như trước, chân tương mọi chuyện cũng đã lộ ra, như vậy, việc làm trò, không ai còn có hứng diễn nữa.

Nhưng tất cả đã qua thực sự chỉ là một vở hài kịch thôi sao?

Duệ Húc mở cửa, ánh mắt tàn nhẫn nhìn qua cô, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, chứa đầy sự lãnh khốc," Cô nên biết tôi sẽ ở đó, hơn nữa sau này cô không cần làm những món khó ăn như vậy nữa, tôi sẽ không ăn, thu lại cái bộ dáng đáng thương của cô lại, tôi sẽ không đau lòng..." Phịch, tiếng cửa đóng lại.

Dường như cảm giác sự tàn nhẫn của mình là chưa đủ, có vẻ như cô vẫn còn chút hi vọng.

Nhưng, hắn lại không hề biết Tô Lạc ngay cả linh hồn cũng đã không còn, bây giờ cô một chút hi vọng đều không có.

Cô nhìn cánh cửa đóng lạnh lẽo, cố gắng nuốt toàn bộ nước mắt vào trong. Đôi mắt sưng đỏ, không khóc không được.

Một căn phòng có màu sắc ấm áp, hơi thở gấp gáp nóng bỏng tràn đầy không khí, một đôi nam nữ đang ôm chặt lấy nhau, làn da màu đồng của người đàn ông, do vận động mà có mồ hôi chảy xuống lồng ngực đầy sự gợi cảm.

"Húc, em muốn tới phòng thiết kế," Trữ San vươn ngón tay chạm vào ngực Duệ Húc, hưởng thụ độ ấm trên người hắn, Duệ Húc mở mắt ra, sự mệt mỏi trong mắt khó mà giấu được.

"Vì sao lại muốn tới đó?" Húc kéo tay Trữ San đang nghịch ngợm ở lồng ngực mình, ánh mắt càng ngày càng chìm xuống.

"Anh không nhớ sao, trước kia em làm chuyên ngành thiết kế, tuy thời gian trôi qua đã khá lâu rồi, nhưng em tin tưởng em sẽ thành công, hơn nữa, nghề người mẫu không thể làm cả đời, nếu làm nhà thiết kế kiêm cả người mẫu sẽ làm em thấy em đạt được nhiều thành quả hơn."

HOÀN QUYỂN 2

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Thần Hào: Có Tiền Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành [Convert]

Thần hào, nhiều nữ chính, năm thứ nhất đại học vừa khai giảng Quyển sách lại tên « thành thần hào về sau, ta muốn làm gì thì làm », « mới vừa lên đại học, thần hào hệ thống tới », « có hệ thống về sau, ta thành sân trường nam thần ». […]
5.0 766 Chương
Đề Cử · Đang thịnh hành

Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn [Convert]

Ở trong biển máu quật khởi, theo tịch diệt trung sống lại, làm lôi đình cắt trường khoảng không, Diệp Hiên theo trong biển máu đi ra … PS: Quyển sách hắc ám văn, nhân vật chính lãnh khốc vô tình, quyển sách không phải Thánh Mẫu, không phải thấy nữ quỵ, nhân vật chính […]
5.0 1916 Chương
Ảnh bìa của Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)
Trọn bộ
Huyền Huyễn · Đang thịnh hành

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch)

Mỗi Ngày Khí Lực Của Ta Tăng Trưởng 100 Cân (Dịch) Giang Thạch xuyên việt rồi, tiến vào một cái Vương triều loạn lạc những năm cuối, loạn quân nổi lên bốn phía, yêu tà tàn phá bừa bãi, bình dân bách tính bình thường sống bữa nay lo bữa mai. Nhưng mà may mà […]
5.0 856 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI]

Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Tiên Tổ Bộ Lạc [AI] – Bộ này do AI viết nhé. Ae ai không đọc được AI có thể bỏ qua….. Giới thiệu: Xuyên qua đến đất hoang, Thẩm xán bởi vì thân thể ‘ gầy yếu ‘ trở thành nướng viêm bộ lạc tổ miếu thủ […]
5.0 538 Chương
Convert · Đang thịnh hành

Đệ Tử Của Ta Đều Quá Nghịch Thiên Rồi! [AI]

【慢節奏】Truyện AI viết ae lưu ý trước  khi  đọc nha…………  !!!】 Tu luyện giới có một cái thiết luật: Trăm triệu không thể trêu chọc lục huyền. Bởi vì hắn các đồ đệ đều quá nghịch thiên! Đại đồ đệ gió lốc nữ đế: Chế tạo gió lốc hoàng triều, trở thành Nam Hoang bá […]
5.0 1991 Chương
Ảnh bìa của Báo Thù Của Rể Phế Vật
Trọn bộ
Dị Năng · Đang thịnh hành

Báo Thù Của Rể Phế Vật

Tác giả: Bán Thân Cho Tư Bản Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Dị Nặng Giới thiệu: Ba năm trước, Lâm Hiên bị chính vợ mình sát hại tàn nhẫn. Ba năm sau, cô ả lại trở thành nữ thần tổng tài người người ao ước, chuẩn bị tái hôn. Lâm Hiên không chết, vào […]
5.0 50 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...