Giữa lúc nói nhỏ, thân thể nàng nhẹ nhàng xoay một cái, từ phía sau ôm lấy Vân Triệt, một đôi cánh tay ngọc gắt gao quấn quanh cổ hắn, cả người nhẹ nhàng mà thân mật treo ở trên lưng hắn: “Giống như ta cùng phu quân, đã từng có nhiều sự ngăn cách lớn như vậy, sự lựa chọn của chúng ta cũng chưa từng có bất kỳ một sát na dao động nào. Thế là, Vân ca ca cuối cùng đã trở thành phu quân vĩnh viễn thuộc về ta, hì hì.”
Vân Triệt đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại đang cào cào trước ngực mình của nàng... Trong lòng trong mắt Họa Thải Ly đều là hắn, trong tâm hồn quá mức trong vắt không vương bụi trần càng là có quá nhiều sự ngây thơ vẫn chưa phai nhạt. Nàng không có cách nào nhìn quá rõ quá sâu, mà Vân Triệt tự nhiên biết rõ ràng, trong chuyện này người chân chính gánh chịu nỗi khổ của sự lựa chọn nặng nề, là Họa Phù Trầm.
Nhớ tới Tiên Thần Tôn của Chiết Thiên Thần Quốc, năm đó cũng là đối mặt với sự lựa chọn thống khổ giữa truyền thừa cùng tình cha con... Cuối cùng, hắn đã lựa chọn vế trước, cái giá phải trả, là cha con triệt để tuyệt liệt.
Họa Phù Trầm hiện nay đã làm Thần Tôn vạn năm, hắn nhất định đã sớm hiểu được sự bất đắc dĩ nặng nề cùng nỗi đau lựa chọn của phụ thần năm đó. Nhưng mặc dù như thế, hắn cũng không có cách nào chân chính tha thứ, cho đến nay, cũng chỉ biết dùng ba chữ “Tiên Thần Tôn” lạnh lẽo để xưng hô.
Mà bản thân Vân Triệt... Khi hắn gánh vác danh hiệu “Vân Đế” sự an nguy của cố thổ, liền đã lớn hơn hết thảy mọi ý nguyện của bản thân hắn. Cho dù có đau đớn hơn nữa, áy náy hơn nữa, tội ác tày trời hơn nữa, sự lựa chọn cũng chỉ có thể bị nghiền ép thành quyết đoán một chiều.
Họa Thải Ly của hiện nay, tuyệt đối không có khả năng trở thành một vị Thần Tôn hợp cách...
Nhưng
Lại cũng là “Thần Tôn” mà hắn cần nhất!
“Vậy... ta cho ngươi một sự lựa chọn khó hơn.” Trên môi Vân Triệt mang theo nụ cười nhạt, giống như lời nói đùa giữa phu thê với nhau: “Nếu như tương lai có một ngày, ta trở thành một kẻ ác tội ác tày trời, thậm chí uy hiếp đến toàn bộ Chiết Thiên Thần Quốc. Mà ngươi chỉ có giết ta, mới có thể giữ lại Chiết Thiên Thần Quốc, nếu không cơ nghiệp trăm vạn năm của Chiết Thiên Thần Quốc đều sẽ bị diệt vong, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?”
Vốn tưởng rằng vấn đề này sẽ dẫn tới tiếng cười hờn dỗi của Họa Thải Ly, lại không ngờ tới thiếu nữ ở phía sau lại nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp trả lời: “Mới không thèm quan tâm! Ta chỉ cần phu quân của ta! Hơn nữa, phu quân của ta là người tốt nhất tốt nhất trên đời này, cho dù toàn bộ Tịnh Thổ đều biến thành kẻ ác, phu quân của ta cũng vĩnh viễn không có khả năng thay lòng đổi dạ làm ác.”
Nhan sắc như ngọc của nàng dán chặt vào cổ Vân Triệt, cười ngâm ngâm bên tai hắn nói: “Nếu như phu quân quả thật muốn làm một người xấu, ta đương nhiên... liền chỉ có thể trở thành người xấu hơn cả phu quân, như vậy mới có thể đời đời kiếp kiếp làm bạn bên cạnh chàng, phu xướng phụ tùy.”
Vân Triệt: “...”
Nàng không hề trả lời, nhưng hết lần này tới lần khác từng chữ từng chữ đều chạm mạnh vào tâm hồn Vân Triệt.
Đời này kiếp này, thân này hồn này, sống theo bên cạnh chàng, chết làm bạn bên chàng... vĩnh viễn không phụ chàng.
Hóa ra, lời thề nhẹ nhàng của nàng ở trong rừng trúc ngày đó, hắn vẫn luôn nhớ rõ ràng như thế.
Thất thần ngắn ngủi, Vân Triệt lại nói: “Vậy giả sử có một ngày, ta gặp phải bất trắc đột nhiên qua đời... Tê! Đau đau đau đau!”
Họa Thải Ly lúc này mới buông lỏng hàm răng ngọc ra, thu liễm ánh mắt nhìn dấu răng sâu hoắm ở bên cổ kia, cố gắng phồng lên sự tức giận hờn dỗi nói: “Cho ngươi nói bậy! Ngươi chính là phu quân của ta, bắt buộc phải cả đời cả kiếp không tai không bệnh! Tuyệt đối không thể, cũng tuyệt đối sẽ không có bất kỳ bất trắc nào! Càng sẽ không... càng sẽ không... Tóm lại! Ngay cả mấy chữ kia cũng không được phép nói!”
Nàng tựa hồ thật sự có chút tức giận, một miếng cắn kia khá nặng, với thể phách của Vân Triệt đều hít sâu một ngụm khí lạnh. Hắn vội vàng xin tha: “Đúng đúng đúng! Ta nói chỉ là giả sử...”
“Giả sử cũng không được!”
“Được được... Là vi phu nói hươu nói vượn, ăn nói bừa bãi, cam đoan không dám tái phạm nữa.”
“Như vậy mới ngoan.” Họa Thải Ly chuyển giận thành vui. Nàng lưu luyến nằm sấp ở trên người Vân Triệt, lười biếng mà kiên định nói nhỏ: “Chúng ta lưng tựa Thần Quốc, có hai vị cha tốt nhất trên đời bảo vệ, cô cô cũng kỳ vọng chúng ta ‘mộng cùng trời đồng khế, tình cùng năm tháng không hoang vu’.”
“Chúng ta vốn dĩ đã may mắn. Đời này có thể gặp được phu quân, đối với ta mà nói, càng là dốc hết tạo hóa trăm đời trước mới xứng đáng có được trời ban.”
Ánh mắt nàng mê ly, giọng nói dịu dàng như sương mù: “Đã từng năm tháng thống khổ cắn nuốt trái tim, vì ân tình của phụ thân mà dày vò cầu sinh. Gặp được phu quân, mới biết được thế gian chớp mắt, đều là thiên đường mà giấc mộng đẹp từng có cũng chưa từng miêu tả.”
“Cho nên, tuế nguyệt đằng đẵng về sau, ta đều sẽ bảo vệ tốt chính mình, bảo vệ tốt phu quân, vĩnh viễn lưu luyến trái tim chàng, vĩnh viễn làm bạn bên cạnh chàng, mới không phụ sự gặp gỡ đời này, không uổng phí mỗi một sớm chiều còn lại của kiếp này.”
Giữa lúc nói nhỏ, nàng nhìn về phía dấu răng vẫn chưa tiêu tan kia, cánh môi khẽ di chuyển, đầu lưỡi hồng hào lặng lẽ chạm tới, trong sự ấm áp trơn trượt sát na điểm xuống một vệt nước vô cùng trong suốt: “Phu quân không đau, thiếp thân cái này liền hảo hảo đền bù...”
“Khụ! Khụ khụ!”
Một trận tiếng ho khan cố ý tăng thêm truyền đến, khiến cho Họa Thải Ly sợ hãi lập tức rời khỏi lưng Vân Triệt. Bởi vì giọng nói này không phải là người thường, rõ ràng là... Mộng Không Thiền đã rời đi lại quay trở lại.
Nhân ảnh phía trước lóe lên, đã hiện ra thân ảnh của Mộng Không Thiền. Thần thái hắn tự nhiên, trong mắt mang theo sự uy lăng, chỉ là khóe môi loáng thoáng có một tia ý cười khá là dư thừa.
“Mộng... Mộng bá bá... a... cha... an hảo...”
Trên mặt Họa Thải Ly nhuốm một tầng ráng đỏ tươi tắn, nàng cúi đầu thật sâu, trong lúc nhất thời nói năng lộn xộn, một đôi tay nhỏ càng là không biết nên đặt ở chỗ nào.
Vân Triệt cũng là một mặt kinh dị, vội vàng chỉnh đốn y phục hành lễ nói: “Tiền bối, sao ngài lại hiện thân ở chỗ này? Chẳng lẽ có biến cố gì sao?”
Trên mặt Mộng Không Thiền chất đầy ý cười: “Biến hóa quả thật có, biến cố thì không tính là.”
Nhìn thần tình của Mộng Không Thiền, Vân Triệt lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, cũng đi theo nở nụ cười: “Xem ra chuyến đi Sâm La lần này của tiền bối, khá là thuận lợi.”
“Thuận lợi!” Mộng Không Thiền cười nói: “Thuận lợi đến mức có chút nằm ngoài dự liệu, nhưng nhớ lại, lại cũng đều hợp tình hợp lý. Bốn chữ ‘người trong cuộc u mê’ quả thật là ai cũng khó mà thoát ra được.”
Hai mắt Vân Triệt sáng lên, khó nén được sự kích động nói: “Chẳng lẽ nói, Tuyệt La Thần Tôn đã nguôi giận, nguyện ý hóa giải oán hận này, xóa bỏ hiềm khích lúc trước?”
Bình luận