Mời Quý độc giả
CLICK
vào
liên kết hoặc ảnh
bên dưới
mở ứng dụng Shopee
, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“
Tôi
như
bị
ma xui quỷ khiến mà gật gật đầu.”
Sau ngày hôm đó, Phó Ngôn Xuyên mỗi ngày đều cùng
tôi
đi
học, tan học.
Tôi
không
phải
là
người
học chuyên ngành từ đầu, cho nên tâm huyết và sức lực bỏ
ra
phải
nhiều hơn những
người
khác.
Phó Ngôn Xuyên liền giúp
tôi
hệ thống
lại
kiến thức chuyên ngành, giải đáp
mọi
thắc mắc cho
tôi
.
Cậu
ấy
thường ở chỗ
tôi
đến tận nửa đêm mới rời
đi
.
Có một
lần
tôi
nói
đùa với
cậu
ấy
:
「Cậu cứ tối muộn mới về ngủ,
hay
là dọn trực tiếp đến chỗ tớ ở
đi
, còn tiết kiệm
được
khoản tiền thuê nhà nữa.」
Không ngờ
cậu
ấy
lại
coi là thật.
Khi
tôi
nhìn
thấy
cậu
ấy
tay lớn tay nhỏ xách theo hành lý xuất hiện
trước
cửa nhà
mình
,
tôi
vẫn
bị
chấn động mạnh.
Cậu
ấy
bày
ra
vẻ đáng thương tội nghiệp
nói
:
「Phòng thuê hết hạn
rồi
, tớ
không
còn nơi nào để về nữa,
không
phải
cậu
nói
sẽ thu nhận tớ
sao
?」
Lời từ chối
đã
đến bên cửa miệng
lại
bẻ lái một vòng,
tôi
nghiêng
người
nhường đường, mời
cậu
ấy
vào
nhà.
Cứ như
vậy
, chúng
tôi
bắt đầu cuộc sống chung kéo dài suốt ba năm trời.
Ba năm
này
phần lớn thời gian đều là
cậu
ấy
chăm sóc cho
tôi
.
Trên phương diện học tập cũng nhờ
có
sự giúp đỡ của
cậu
ấy
,
tôi
mới
có
thể thuận lợi
hoàn
thành khóa tu nghiệp.
Ngày
trước
khi lên máy bay về nước, Phó Ngôn Xuyên hẹn
tôi
đi
ăn cơm.
Sau bữa ăn, chúng
tôi
đi
bộ
trên
con đường trở về căn hộ,
cậu
ấy
đột nhiên hỏi
tôi
:
「Theo đuổi
cậu
lâu như
vậy
rồi
, định khi nào thì cho tớ một câu trả lời đây?」
Tôi
chưa
kịp phản ứng:
「Cậu theo đuổi tớ từ bao giờ thế?」
Phó Ngôn Xuyên nghiêm túc đếm ngón tay:
「Nấu cơm cho
cậu
, chiếm chỗ
ngồi
giúp
cậu
, ở bên cạnh cùng
cậu
học tập đến đêm muộn, và điều quan trọng nhất là, chúng
ta
đã
sống chung
được
ba năm
rồi
.」
「Thẩm Kiều, tớ
không
phải
là kiểu
người
không
cầu báo đáp, vô tư cống hiến
đâu
, tớ thích
cậu
nên mới sẵn lòng đối xử với
cậu
như
vậy
.」
Nói thật,
tôi
đối với Phó Ngôn Xuyên
không
hề
có
cảm giác bài xích.
Thậm chí còn
có
chút thích cảm giác
được
ở bên cạnh
cậu
ấy
.
Có lẽ thử một
lần
cũng
không
sao
.
Thế là,
tôi
gật đầu.
Phó Ngôn Xuyên
rất
vui mừng,
trên
suốt quãng đường trở về tay nắm lấy tay
tôi
chưa
từng buông
ra
.
9
Sau khi về nước, Lâm Tuế Vãn vì
muốn
đón gió tẩy trần cho
tôi
nên
đã
tổ chức một buổi tụ tập.
Tôi
không
thể từ chối
được
, đành
phải
dùng ánh mắt cầu cứu
nhìn
sang Phó Ngôn Xuyên.
Cậu
ấy
cười
đầy nuông chiều:
「Đi thư giãn một chút
đi
, một
mình
tớ
đi
gặp Thích đạo là
được
rồi
.」
「Vậy
được
rồi
, nếu
cậu
kết thúc sớm thì đến đón tớ nhé.」
Nhân cơ hội
này
công khai chuyện chúng
tôi
đang hẹn hò luôn.
Lâm Tuế Vãn
sau
khi
biết
tôi
và Phó Ngôn Xuyên ở bên
nhau
liền bày
ra
vẻ mặt “tớ
biết
ngay mà".
「Xin
cậu
đấy, Phó Ngôn Xuyên từ hồi cấp ba
đã
thích
cậu
rồi
có
được
không
?
Nếu
không
cậu
tưởng một tên mọt sách như
cậu
ấy
tại
sao
lại
giúp
cậu
quay
phim ngắn chứ?」
「Nghe
nói
nguyện vọng ban đầu của
cậu
ấy
là trường Đại học A,
sau
đó mới đổi sang học viện điện ảnh đấy.」
Tôi
không
chịu thừa nhận, 「Biết
đâu
cậu
ấy
là trong quá trình
quay
phim ngắn mới khai quật
được
tiềm năng của bản
thân
thì
sao
.」
Lâm Tuế Vãn đảo mắt trắng dã, 「Cũng chỉ
có
đồ ngốc như
cậu
mới nghĩ như
vậy
thôi.」
Khi buổi tụ tập sắp sửa kết thúc, Phó Ngôn Xuyên đến nơi.
Khoảnh khắc
tôi
nắm tay
cậu
ấy
xuất hiện
trước
mặt
mọi
người
, bạn bè đều reo hò chúc mừng cho chúng
tôi
.
「Thật
không
ngờ,
đi
một vòng lớn, Thẩm Kiều vẫn ở bên cạnh
cậu
ấy
.」
「Chúc mừng lão Phó
đã
được
như ý nguyện nhé.」
「Chúc hai
cậu
bạc đầu giai lão, bách niên hảo hợp.」
「Sự nghiệp ngày càng thăng tiến.」
Phó Ngôn Xuyên hôm nay phản ứng lạ thường khi uống
rất
nhiều rượu.
Lúc
bị
chuốc rượu,
trên
mặt
cậu
ấy
thoáng hiện lên vệt hồng nhạt, vành tai cũng
có
chút nóng lên.
Sau khi tàn cuộc,
tôi
kéo kéo ống tay áo của
cậu
ấy
,
nói
:
「Đi thôi.」
Cậu
ấy
vô cùng ngoan ngoãn để mặc cho
tôi
nắm tay dẫn
ra
ngoài.
Lên xe,
cậu
ấy
liền yên lặng nhắm mắt
lại
,
không
làm
ầm cũng
không
nháo.
Lâm Tuế Vãn cảm thán:
「Không ngờ Phó Ngôn Xuyên cũng
có
một mặt như thế
này
,
cậu
nhặt
được
bảo bối
rồi
đấy.」
Về đến nhà,
đi
lên lầu,
tôi
đi
vào
phòng tắm xả nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/loi-noi-doi-bat-quy/chuong-4.html.]
Lúc
đi
ra
, Phó Ngôn Xuyên đang
ngồi
trên
sofa, đuôi mắt đỏ ửng, ngoan ngoãn đến mức
không
giống
cậu
ấy
thường ngày.
Lòng
tôi
mềm nhũn
ra
, 「Qua đây,
đi
tắm
trước
đã
.」
Cậu
ấy
bước
đi
tới nhưng
lại
không
vào
phòng tắm.
「Cậu tắm giúp tớ
đi
.」
Mặt
tôi
lập tức đỏ bừng lên, 「Không
được
, tự
mình
tắm
đi
.」
Cậu
ấy
không
nhúc nhích.
Tôi
cũng trừng mắt
nhìn
cậu
ấy
.
Trong lúc giằng co, điện thoại của
tôi
vang lên.
Là Tưởng Chính Lâm.
Nhìn thấy cái tên
này
,
tôi
có
một khoảnh khắc hốt hoảng thoáng qua.
Ba năm
này
,
tôi
không
hề
đi
nghe
ngóng tin tức của
anh
ta
, bạn bè cũng
chưa
từng nhắc về
anh
ta
trước
mặt
tôi
.
「Có chuyện gì
không
?」
Tôi
hỏi.
「Nghe
nói
em về nước
rồi
?」
「Ừm, về
rồi
.」
Đầu dây bên
kia
im lặng một hồi,
tôi
nghe
thấy
có
tiếng trẻ con gọi 「Bố」, ngay
sau
đó là tiếng đóng cửa, cách biệt
hoàn
toàn
với tiếng của đứa trẻ.
「Ban đầu em vội vàng l/y h/ôn với
tôi
như
vậy
, chính là vì
cậu
ta
sao
?」
Tôi
nhíu mày, 「
Tôi
không
hiểu
anh
đang
nói
cái gì.」
Giọng
nói
của
anh
ta
trầm lạnh xuống mấy phần, 「Thẩm Kiều, tại
sao
lại
là
cậu
ta
?」
Lần
này
,
tôi
đã
hiểu.
Hồi cấp ba,
tôi
và Tưởng Chính Lâm học cùng khối nhưng khác lớp.
Điều trùng hợp là Phó Ngôn Xuyên và Tưởng Chính Lâm học cùng một lớp.
Khi đó Tưởng Chính Lâm là nam thần ngổ ngáo của trường, còn Phó Ngôn Xuyên là học bá mang phong cách thanh lãnh, hai
người
nước sông
không
phạm nước giếng.
Sau khi chúng
tôi
cùng
nhau
quay
phim ngắn, Tưởng Chính Lâm khuyên bảo
tôi
vô ích liền
quay
sang tìm phiền phức với Phó Ngôn Xuyên.
Ngày hôm đó
tôi
và Lâm Tuế Vãn đợi
rất
lâu cũng
không
đợi
được
Phó Ngôn Xuyên.
Đi đến lớp của
cậu
ấy
mới
biết
, Tưởng Chính Lâm
đã
hẹn
người
ra
sân
sau
trường học.
Khi chúng
tôi
chạy đến nơi, Tưởng Chính Lâm và Phó Ngôn Xuyên
đã
lao
vào
đ.á.n.h
nhau
rồi
.
Tôi
xông lên chắn
trước
người
Phó Ngôn Xuyên để bảo vệ
cậu
ấy
.
「Tưởng Chính Lâm,
anh
làm
cái gì mà
lại
đ.á.n.h
người
hả!」
Tưởng Chính Lâm đè nén lông mày
nhìn
tôi
:
「
Tôi
chẳng
phải
đã
bảo em
không
được
đi
gần với
cậu
ta
như
vậy
rồi
sao
?」
Tôi
gầm lên giận dữ với Tưởng Chính Lâm:
「Anh
có
bệnh
à
!
Dựa
vào
cái gì mà quản
tôi
?」
「Cho dù
tôi
có
hôn ước với
anh
thì
tôi
cũng
không
nhất định sẽ gả cho
anh
đâu
!」
Sắc mặt Tưởng Chính Lâm trắng bệch, cuối cùng
không
hé răng nửa lời mà bỏ
đi
.
Tôi
cứ ngỡ
anh
ta
đã
không
còn nhớ đến Phó Ngôn Xuyên,
không
ngờ
sau
khi l/y h/ôn,
anh
ta
lại
vì Phó Ngôn Xuyên mà gọi điện thoại cho
tôi
.
Dòng suy nghĩ
quay
về,
tôi
nhàn nhạt hỏi vặn
lại
:
「Tại
sao
lại
không
thể là
cậu
ấy
chứ?」
「Tưởng Chính Lâm, chúng
ta
đã
l/y h/ôn
rồi
, hôm nay
anh
vượt quá giới hạn
rồi
đấy.」
Đầu dây bên
kia
rất
lâu
rất
lâu
sau
không
có
âm thanh gì truyền đến.
Đến khi
tôi
nhìn
lại
màn hình điện thoại mới phát hiện cuộc gọi
đã
bị
ngắt từ lúc nào
không
biết
.
10
「Thẩm Kiều, nước sắp lạnh
rồi
kìa.」
Vừa
quay
đầu
lại
, Phó Ngôn Xuyên
đã
cởi bỏ áo sơ mi, đập
vào
mắt là những đường nét cơ bắp rõ ràng săn chắc.
Tôi
thu hồi tầm mắt,
lại
nhịn
không
được
lén
nhìn
một cái.
「Kiều Kiều, chúng
ta
là
người
yêu của
nhau
.」
「Ừm?」
「Có thể quang minh chính đại mà
nhìn
.」
Mặt
tôi
nóng ran lên, đẩy mạnh
cậu
ấy
vào
trong phòng tắm.
Cách một cánh cửa,
tôi
nghe
thấy tiếng
cười
trầm thấp của Phó Ngôn Xuyên vang lên...
Nghỉ ngơi
được
vài ngày,
tôi
liền gia nhập
vào
đoàn phim của Thích đạo.
Nhưng
lại
không
ngờ tới sẽ gặp Tang Ninh ở nơi
này
.
Ba năm
không
gặp,
cậu
ấy
vẫn là dáng vẻ như cũ.
Nghe Lâm Tuế Vãn
nói
,
sau
khi Tưởng Chính Lâm và Tang Ninh kết hôn, Tang Ninh luôn cẩn thận từng li từng tí để vạch rõ giới hạn với Tưởng Chính Lâm, chỉ sợ chiếm chút lợi lộc nào của
anh
ta
.
5.
Bình luận