Mời Quý độc giả
CLICK
vào
liên kết hoặc ảnh
bên dưới
mở ứng dụng Shopee
, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“
Tôi
cũng đang đợi Tưởng Chính Lâm mở lời, nhưng ở
trước
mặt
tôi
,
anh
ta
tuyệt đối
không
hé môi nửa lời về Tang Ninh.”
Đây là
lần
đầu tiên.
Tôi
hít một
hơi
thật sâu, đang định giải thích thì
nghe
thấy ở đầu dây bên
kia
giọng
nói
mềm mại nũng nịu của Tang Ninh vang lên:
「Thôi bỏ
đi
A Lâm, em
không
sao
đâu
,
anh
đừng
làm
khó cô Thẩm nữa.
Hay là
anh
về nhà bầu bạn với cô
ấy
đi
, đừng vì em mà
làm
rạn nứt mối quan hệ của hai
người
.」
Giọng
nói
của Tưởng Chính Lâm lạnh
đi
vài phần:
「Thẩm Kiều, xin
lỗi
đi
.」
Khoảnh khắc đó,
tôi
bỗng nhiên cảm thấy
mọi
chuyện thật vô nghĩa.
「Em sẽ
không
xin
lỗi
đâu
.」
Tôi
nói
, 「Nếu
anh
để tâm như
vậy
, thì mau ch.óng trở về
làm
thủ tục với em.」
4
Tôi
thu dọn đồ đạc, tự thưởng cho
mình
một chuyến du lịch
muốn
đi
là
đi
.
Bảy ngày
sau
,
tôi
trở về nhà, Tưởng Chính Lâm
đã
ở đó từ
trước
.
Anh
ta
vừa
mới tắm xong, bên hông quấn một chiếc khăn tắm, để lộ những đường cơ bắp phân bố vô cùng cân đối trong
không
khí.
Nhìn thấy
tôi
,
anh
ta
khẽ nhướng mày:
「Đi chơi về
rồi
à
?」
Tôi
「Ừm」 một tiếng, 「Hiện tại
anh
có
rảnh
không
?
Chúng
ta
nói
chuyện về thỏa thuận l/y h/ôn
đi
.」
「Được.」
Căn phòng ngủ rộng lớn như
vậy
, nhưng chỉ
có
duy nhất một chiếc sofa đơn.
Tưởng Chính Lâm
ngồi
trên
sofa, tư thế tùy ý lười nhác.
Những ngón tay thon dài thỉnh thoảng
lại
gõ nhẹ lên thành ghế.
Tôi
nói
:
「Căn nhà
này
em
không
lấy, căn hộ cao cấp ở đường Nhị Lang đưa cho em, còn về cổ phần thì cứ tính theo tiền phân hồng.」
Trước khi kết hôn chúng
tôi
đã
làm
công chứng tài sản, cho nên về vấn đề phân chia tài sản
không
có
tranh chấp gì lớn.
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, thỏa thuận l/y h/ôn
đã
được
ký xong.
Tôi
kéo vali
đi
ra
ngoài,
anh
ta
đột nhiên gọi
tôi
lại
:
「
Tôi
có
thể hỏi tại
sao
lại
muốn
l/y h/ôn
không
?」
「Em
biết
đấy,
tôi
là nhà đầu tư cho bộ phim mới của Tang Ninh, cùng
nhau
tham dự hoạt động là điều
không
thể tránh khỏi.」
Tôi
suy nghĩ một chút
rồi
nói
:
「Bởi vì mỗi
lần
sau
khi kết thúc,
anh
đều
ra
ban công hút thu/ốc.」
Đôi mắt trong trẻo của
người
đàn ông lóe lên một tia kinh ngạc, 「Chỉ vì chuyện
này
thôi
sao
?」
「Chỉ vì chuyện
này
.」
Nếu như
không
phải
vào
cái đêm hôm đó
tôi
mất ngủ
đi
ra
ban công, thì
tôi
cũng sẽ
không
phát hiện
ra
bí mật của
anh
ta
——
Hóa
ra
trong suốt một nghìn đêm qua, thứ
anh
ta
nhìn
chưa
bao giờ là cảnh vật nào khác, mà chính là ngôi nhà của Tang Ninh.
Cái liếc
nhìn
vô tình
vào
đêm hôm đó,
lại
giúp
tôi
nhìn
thấy
người
chồng vốn dĩ đang
đi
công tác ở nơi khác của
mình
, xuất hiện
trên
ban công nhà Tang Ninh.
5
Cô bạn
thân
sau
khi
biết
tôi
l/y h/ôn,
nói
nhất định
phải
tổ chức cho
tôi
một bữa tiệc độc
thân
.
Nhưng
tôi
không
ngờ tới,
vừa
bước
vào
phòng bao
đã
nhìn
thấy Tưởng Chính Lâm và Tang Ninh.
Cô bạn
thân
vô tội giơ hai tay lên, 「Họ
không
phải
do tớ gọi đến
đâu
nhé.」
Nói
rồi
,
cậu
ấy
lại
chỉ
vào
một bóng
người
đang ẩn
mình
trong góc tối, 「Đó mới là
người
tớ mời đến kìa.」
Tôi
đang định hỏi đó là ai, thì thấy bóng
người
đó chậm rãi
đứng
dậy, để lộ
ra
một gương mặt
đẹp
trai đến nghẹt thở.
Tôi
ngẩn
người
,
người
đó
đã
bước đến
trước
mặt
tôi
.
Cậu
ấy
đưa tay
ra
hướng về phía
tôi
, ánh mắt thâm thúy:
「Đã lâu
không
gặp, bạn học cũ.」
Tôi
đưa tay
ra
, lịch sự gật đầu:
「Đã lâu
không
gặp.」
Theo động tác
ngồi
xuống của
tôi
,
người
đàn ông cũng
ngồi
xuống bên cạnh
tôi
.
Cô bạn
thân
ghé sát tai
tôi
nhỏ giọng
nói
:
「Phó Ngôn Xuyên
vừa
nghe
nói
cậu
l/y h/ôn là lập tức
không
ngồi
yên
được
nữa, bình thường là
người
khó mời đến mức nào chứ, hôm nay
vừa
gọi một tiếng là đến ngay.」
Tôi
đang định lên tiếng thì
nhìn
thấy Tang Ninh đột nhiên
đứng
bật dậy, bịt miệng lao
vào
nhà vệ sinh của phòng bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/loi-noi-doi-bat-quy/chuong-2.html.]
Tưởng Chính Lâm bước chân dồn dập, lo lắng
đi
theo
sau
.
Cô bạn
thân
bĩu môi:
「Đều
đã
bao nhiêu năm
rồi
, Tang Ninh
sao
vẫn là cái đức tính đó nhỉ.」
「Bên ngoài đều
nói
cô
ta
có
lòng tự trọng cao, là hình mẫu phụ nữ độc lập của thời đại mới, cô
ta
thật sự diễn sâu quá
rồi
đấy.」
「Trong giới
này
ai mà
không
biết
mấy bộ phim chế tác lớn của cô
ta
đều là do Tưởng Chính Lâm đem tài nguyên đến cho chứ...」
Về những năm qua của Tang Ninh, thực
ra
tôi
cũng
có
biết
một chút.
Cậu
ấy
học học viện điện ảnh, nhưng vì kỹ năng diễn xuất
không
ra
làm
sao
nên mãi
không
có
ai giao cho kịch bản
tốt
.
Trong một bữa tiệc mừng công,
cậu
ấy
bị
người
đại diện và nhà sản xuất chuốc rượu, chính Tưởng Chính Lâm
đã
đứng
ra
giải vây cho
cậu
ấy
.
Đêm hôm đó, Tưởng Chính Lâm về nhà
rất
muộn.
Sau chuyện đó
anh
ta
giải thích:
「Cô
ấy
uống quá nhiều,
tôi
đưa cô
ấy
đến bệnh viện.」
Đồng thời cam kết với
tôi
, trong thời gian cuộc hôn nhân của chúng
tôi
còn hiệu lực, sẽ
không
để xảy
ra
chuyện vượt quá giới hạn.
Cô bạn
thân
ngập ngừng
muốn
nói
lại
thôi, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi:
「Vậy đứa trẻ trong bụng cô
ta
...」
Tôi
nâng một ly rượu lên, uống cạn sạch.
「Là của Tưởng Chính Lâm.」
6
Từ nhà vệ sinh
đi
ra
, từ xa
tôi
đã
nhìn
thấy hai
người
đang
đứng
ở cửa phòng bao.
Chính là Tưởng Chính Lâm và Tang Ninh.
Đi đến gần mới
nhìn
thấy vành mắt Tang Ninh đỏ hoe.
「A Lâm,
có
phải
anh
đã
hối hận vì ở bên em
rồi
không
?」
Giữa những ngón tay của Tưởng Chính Lâm đang kẹp một điếu thu/ốc, 「Em đừng nghĩ ngợi lung tung,
anh
chỉ
ra
ngoài hút điếu thu/ốc thôi.」
Tang Ninh c.ắ.n môi, 「
Nhưng
Thẩm Kiều
vừa
đi
,
anh
liền
đi
ra
theo cô
ấy
.」
Trong làn khói thu/ốc mờ ảo, Tưởng Chính Lâm dịu dàng
nói
:
「Ngoan,
vào
trong
trước
đi
, đừng để con
phải
ngửi khói thu/ốc thụ động.」
Tang Ninh mặc dù nghèo nhưng từ
trước
đến nay luôn
có
cốt cách,
cậu
ấy
không
làm
được
việc hạ
mình
cầu xin Tưởng Chính Lâm.
Giằng co ngắn ngủi một lát,
cậu
ấy
liền mang gương mặt xám xịt trở về phòng bao.
Tôi
nhìn
thẳng
đi
qua bên
người
Tưởng Chính Lâm,
lại
bị
anh
ta
gọi giật
lại
:
「Em và Phó Ngôn Xuyên, những năm
này
vẫn luôn giữ liên lạc
sao
?」
Bước chân
tôi
khựng
lại
, dừng
lại
nhìn
anh
ta
.
Anh
ta
cụp mắt xuống,
tôi
không
nhìn
rõ
được
thần sắc của
anh
ta
:
「Hôm nay tại
sao
cậu
ta
lại
đến đây?」
Tôi
nhất thời cảm thấy cạn lời:
「
Tôi
không
biết
anh
muốn
biểu đạt điều gì, nhưng Phó Ngôn Xuyên đang ở ngay bên trong,
anh
muốn
biết
thì
có
thể tự
đi
mà hỏi
cậu
ấy
.」
「Hơn nữa Tưởng Chính Lâm, chúng
ta
đã
l/y h/ôn
rồi
, với mối quan hệ hiện tại của chúng
ta
,
anh
không
nên hỏi những câu hỏi như
vậy
.」
Ở phòng bao bên cạnh
có
người
ra
ra
vào
vào
, thỉnh thoảng
lại
có
người
vì tò mò mà hướng ánh mắt về phía chúng
tôi
.
Tưởng Chính Lâm ném điếu thu/ốc
vào
gạt tàn
đứng
ở lối
đi
, lặng lẽ
nhìn
ánh lửa lập lòe một hồi,
rồi
quay
người
,
không
nói
một lời
đi
thẳng về phòng bao.
Tôi
gửi cho Lâm Tuế Vãn một tin nhắn,
nói
với
cậu
ấy
tôi
đã
đặt
trước
tăng hai
rồi
, bảo
cậu
ấy
dẫn
mọi
người
qua đó.
Lâm Tuế Vãn lo lắng hỏi:
【Hai
người
kia
thì tính
sao
?】
Tôi
trả lời:
【Không
sao
, họ sẽ
không
đi
theo nữa
đâu
.】
Đúng
như
tôi
dự đoán, ở tăng hai quả nhiên Tưởng Chính Lâm và Tang Ninh
không
đến.
Lâm Tuế Vãn
nói
với
tôi
:
「Vừa nãy
không
biết
đã
xảy
ra
chuyện gì, lúc Tang Ninh nôn thêm
lần
nữa, Tưởng Chính Lâm chỉ
ngồi
im tại chỗ
không
hề cử động.」
「Tang Ninh từ nhà vệ sinh
đi
ra
, mắt sưng húp lên cả
rồi
.」
Đối với chuyện
này
,
tôi
chỉ mỉm
cười
cho qua.
Lúc tàn cuộc, Lâm Tuế Vãn
đi
lấy xe, bảo
tôi
đứng
ở ven đường đợi
cậu
ấy
.
Tôi
lần
lượt chào tạm biệt từng
người
bạn, cuối cùng chỉ còn
lại
Phó Ngôn Xuyên.
3.
Bình luận