Đinh Đông thấy Diệp Sơ và Ngô Chiêu, mắt sáng lên, liền dịch chuyển xuống đất đi đến chỗ hai người. Khi đi tới, còn có không ít người nhiệt tình vỗ vai Đinh Đông, khen ngợi và công nhận hắn.
Diệp Sơ mắt tinh nhìn thấy, trong đám người có cả đồng đội cũ của Đinh Đông.
Một cô gái nói với giọng chua ngoa: "Đinh Đông à, sao cả ngày hôm nay không thấy đến thế, không coi chúng tôi là bạn bè nữa à?"
Nghe cô gái nói vậy, Đinh Đông lộ vẻ ngượng ngùng, lắp bắp nói: "Chị à, không phải vừa đến rồi sao, xin lỗi nay tôi hơi bận rảnh sẽ đi tìm chị chơi."
Đinh Đông tuy ngốc nhưng không hẳn là ngốc, thực ra hắn cảm nhận được đám người này muốn dụ hắn đi làm mồi cho đám quái vật, hơn nữa ban nãy Ngô Chiêu nghe thấy sắc mặt không được tốt lắm, vậy hắn còn dây dưa với lũ tiểu nhân kia làm chi?
Bên cạnh lại có người lên tiếng: "Bây giờ ai đó là dị năng giả, mũi sắp hếch lên trời rồi, người ta không để ý đến người thường chúng ta đâu."
Đinh Đông sửng sốt, miễn cưỡng giải thích nói: "Dị năng của tôi chỉ giúp đỡ được thôi.”
Một đồng đội cũ nào đó lại nói bóng gió: "Đâu nào? Anh Lưu trước còn cùng chúng ta chạy trốn hôm kia đã có dị năng lửa, mấy hôm nay ra ngoài tuần tra tiêu diệt được tận mấy con tang thi biết bay rồi. Về tình về lý mà nói, cậu cũng nên quay về chào hỏi một tiếng chứ."
Đinh Đông thực sự không biết phải nói gì, hắn cũng không biết tại sao những đồng đội cũ này lại nói chuyện với hắn như vậy. Hơn nữa "Anh Lưu” của bọn họ chính là người đầu tiên xúi giục hắn một mình dụ đi con tang thi lợn rừng.
Hắn không biết rằng, mấy người này thực ra vẫn luôn vì để hắn một mình dụ đi con tang thi lợn rừng mà cảm thấy hơi áy náy nhưng lại có một số người tâm lý rất vặn vẹo, cho dù hắn có ơn với họ nhưng họ lại mong hắn chết sớm một, như vậy họ sẽ không phải mang lòng áy náy.
Những đồng đội cũ này thực ra cũng vậy. Họ phát hiện Đinh Đông càng sống khỏe mạnh, bởi vậy sự khó chịu và bất an trong lòng họ càng mãnh liệt, cuối cùng lại biến thành đâm xỉa hắn.
Có người qua đường nóng tính chen vào nói: "Vô dụng, bom hạt nhân còn không giải quyết được đám quái vật ở Hoa Thành, thì đốt chết mấy con tang thi có tác dụng gì?"
"Dị năng giả sẽ tiến hóa, hiểu không? Nếu giống như anh nói, vậy thì tất cả cùng nhau chờ chết à?”
Người qua đường này có tinh thần chính nghĩa khá cao, hắn ta mặc áo của công trường, vừa rồi còn thấy trao đổi với Lâm Lôi, giờ đi ngang qua thấy mấy người này nói khó nghe quá, không nhịn được nữa bèn lên tiếng: “Thì sao nào? Có tiến hóa cũng chẳng đến mồm các người. Tôi thấy cậu ấy còn có tác dụng hơn mấy người nhiều đấy, cứ ở đó mà nói bóng nói gió!”
"Có chuyện gì của anh không? Tự nhiên xen vào làm gì..."
Diệp Sơ và Ngô Chiêu đi đến bên cạnh Đinh Đông. Ngô Chiêu sắc mặt khó coi nhưng cũng không thèm tranh cãi, cô ấy gật đầu nhìn Đinh Đông, ý bảo đi theo cô ấy. Cô ấy và Diệp Sơ đến đây là muốn thương lượng với Lâm Lôi về việc cải tạo kho hàng, không muốn dây dưa nhiều đám kia.
Diệp Sơ lại cười ngọt ngào, nói với người qua đường chính nghĩa: "Anh trai, anh cũng là người Hoa Thành à? Mấy ngày nay tình hình trang trại thế rồi..."
Cô có vẻ như đang hỏi thăm tình hình, thực tế là phối hợp với Ngô Chiêu, một người kéo Đinh Đông đi, một người hỏi người qua đường chuyện khác, còn đám kia thì mặc kệ.
Đinh Đông thấy Ngô Chiêu đến, cái tính ngốc nghếch lại tái phát, như thể hắn sợ Ngô Chiêu thấy dị năng của mình vô dụng, vội giải thích: "Chị Ngô, em thấy dị năng của em vẫn có thể tiến hóa, em có cảm giác, biết đâu sau này em có thể xử lý được cái két ở Hoa Thành."
Ngô Chiêu bực mình nói: "Nói bậy bạ gì thế?"
"Chị xem, nếu em dịch chuyển liên tục tang thi cũng không đánh được em, có lẽ em có thể đặt một quả bom vào bên trong thành phố?"
Ngô Chiêu cạn lời, đàn ông, ai cũng sợ người khác thấy mình kém cỏi.
"Cậu lo cho bản thân mình trước đã, còn tính đặt bom nữa?" Cô ấy nói, đẩy một cái vào lưng Đinh Đông, bảo hắn mau đi đi. Đinh Đông thấy thế lại cười ngốc nghếch, bước nhanh về phía trước.
Bình luận