Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 97

Sử dụng vũ khí hạt nhân để ném bom trên phạm vi toàn thế giới... Điều này có nghĩa là, thế giới này, cũng sẽ không còn là thế giới ban đầu nữa.

"Vậy Hoa Thành..." Diệp Sơ hỏi.

"Hoa Thành và Ích Thành đều là những mục tiêu đầu tiên, lúc sơ tán đã thông báo cho toàn bộ người dân rồi." Triệu Quân nói: "Vì vừa mới biết được cô có dị năng dữ liệu, nên làm phiền và hy vọng cô có thể gửi đi một thông báo cảnh báo nữa, để cho những người xung quanh đến đây lánh nạn."

"Được." Diệp Sơ gật đầu.

"Chúng tôi tiếp tục nói chuyện của chúng ôi, cô cứ tự nhiên." Triệu Quân một cách nghiêm túc, lại bắt đầu cùng Vương Chiến và các sĩ quan khác trao đổi về căn cứ.

Diệp Sơ cũng ngồi xuống, vừa nghe Triệu Quân họp, vừa soạn dòng trạng thái check in:

[Online trao đổi thông tin liên lạc mỗi ngày một giờ trên Tiểu Lam Thư, mời mọi người trao đổi thông tin tại đây!]

[Đây là dị năng của tôi, có thể phát tín hiệu của Tiểu Lam Thư trong phạm vi khoảng 20 km, mời mọi người trao đổi thông tin bên dưới bài đăng, nếu cần giúp đỡ, hãy để lại địa chỉ phía dưới.]

[Những người ở gần chưa có nơi trú ẩn, xin hãy nhanh chóng đến căn cứ phía Bắc lánh nạn, địa chỉ là...]

[Hiện tại nhiệt độ giảm mạnh, chia sẻ với mọi người một số cách giữ ấm có thể sử dụng khi ở ngoài trời như: nhét báo hoặc lá cây khô vào bên trong quần áo;...]

[Hoa Thành sắp bị tiêu hủy, mọi người chú ý an toàn!]

Sau khi do dự vài giây, Diệp Sơ vẫn đăng kèm bức ảnh bộ trang phục không đẹp mắt đó, cùng một số bức ảnh về căn cứ phía Bắc, rồi ấn post.

[Ê? Mạng khôi phục rồi?]

[Ồ, là blogger đã nói về điểm yếu của tang thi này!]

[Dị năng gì mà kỳ lạ thế? Có thể kết nối cả phần mềm trò chuyện không?]

[Hình như chúng tôi đang ở trong một ngôi làng cách căn cứ phía Bắc khoảng mấy mét, có cần đến không?]

[Blogger đỉnh quá!]

[A a a có thể lên mạng rồi cảm động quá!]

[Có ai đến kho số 31 không?]

...

Trong phần bình luận, ngoài những câu cầu cứu và nói đùa ở đầu thì hầu như mọi người đều đang thảo luận về quả bom hạt nhân sẽ đến vào lúc 12 giờ trưa. Nghĩ lại thì thật trớ trêu, vũ khí tối thượng mà loài người tạo ra để răn đe và hủy diệt lẫn nhau, cuối cùng lại được dùng để chống lại kẻ thù bên ngoài.

Càng gần đến 12 giờ, trạng thái của mọi người trong căn cứ càng có vẻ bất an. Vào những phút cuối cùng, hầu như tất cả đều im lặng, lặng lẽ chờ đợi sự phán xét.

Để quan sát hiệu quả của bom hạt nhân, trước đó Triệu Quân đã tốn rất nhiều công sức để thiết kế hai xe truyền hình vệ tinh quân sự ở rìa Hoa Thành, một xe gần hơn, một xe ở rất xa.

Lúc này, những nhân viên cốt cán của căn cứ phía Bắc, bao gồm cả Diệp Sơ, đều tập trung tại phòng tình báo quân sự, nhìn vào hình ảnh trên màn hình.

Diệp Sơ thấy rằng, tình hình của Hoa Thành nghiêm trọng hơn nhiều so với Ích Thành mà cô đã thấy trước đó, các tòa nhà, khu trung tâm thương mại gần như mất đi màu sắc ban đầu, thay vào đó là một màu đỏ sẫm đáng sợ, lớp ngoài phủ đầy mạch máu đen đỏ. Thảm nấm lan rộng trông giống như một con sâu khổng lồ nuốt chửng toàn bộ Hoa Thành.

Sĩ quan bên cạnh Triệu Quân giải thích cho Diệp Sơ: "Vì tình hình của Hoa Thành khá nghiêm trọng nên quân khu đã chế tạo loại tên lửa đặc biệt, hy vọng có thể xâm nhập vào sâu bên trong rồi mới tiến hành kích nổ."

"Không sợ lan rộng mầm bệnh sao sao?" Diệp Sơ hỏi, cô lo rằng nếu cái kén này nổ tung từ bên trong các bộ phận của tang thi sẽ bắn tung tóe khắp nơi.

Sĩ quan lắc đầu nói: "Với tình hình hiện tại, nhiễm nhiều hơn hay ít hơn một chút cũng không có gì khác biệt, thứ rõ ràng này mới thực sự là quả bom hẹn giờ."

Diệp Sơ gật đầu.

Lúc này, sĩ quan trước bàn điều khiển nói: "Còn 30 giây nữa!"

Tất cả mọi người đều ngồi thẳng người, chăm chú nhìn vào màn hình.

6.

5.

4.

Lời đếm ngược còn chưa kết thúc, những người trước màn hình đã giật mình khi trông thấy cái kén vốn được bao phủ bởi một lớp nấm màu đen, đột nhiên bắt đầu cuộn lên rồi liên tục chồng lên nhau từng lớp xương trắng và các mô không xác định.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...