Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 93

"Chị Diệp, tôi đã kiểm tra xong toàn bộ khu vực phía trước, không có vấn đề gì!"

Diệp Sơ: "Được, cảm ơn."

"Chị Ngô, hai người đứng ở đây một tiếng rồi, tôi về lấy cho mỗi người một cốc nước nhé."

Ngô Chiêu lạnh lùng: "Không cần, đừng làm phiền."

"Anh Vương, anh là lính đặc chủng sao? Tôi thấy bộ quân phục trên người anh lạ quá."

Vương Chiến: "Đơn vị bảo mật, đừng hỏi."

"Tiểu Hắc Tiểu Hắc, cậu thực sự hiểu tiếng người sao?"

Tiểu Hắc nheo mắt, thầm nghĩ: Xui xẻo.

Mặc dù hơi ồn ào nhưng có một người như vậy ở bên cạnh nói liên tục, bầu không khí trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều, một số dị năng giả hệ tốc độ vốn phụ trách nhiệm vụ trinh sát cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, có thêm thời gian rảnh hơn để hóng hớt.

Diệp Sơ cũng đang hóng.

Đinh Đông hơi mập, khuôn mặt trông cũng khá khôi ngô, chỉ là có lẽ do ở trong núi mấy ngày nên râu ria mọc dài ra, tóc cũng hơi rối. Nhất cử nhất động đều như đang biểu diễn, nhìn mãi Diệp Sơ mới nhận ra, hình như chàng trai này đang cố tình tạo ra một số tư thế mà hắn cho là rất ngầu, nội tâm hơi ngây ngô.

Giống như bây giờ, hắn đứng thẳng bên cạnh Ngô Chiêu, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, cánh tay duỗi thẳng, nắm chặt thanh sắt cắm trên mặt đất, dùng ánh mắt khinh thường nhưng cảnh giác nhìn xung quanh - giống như một vị tướng đang cầm kiếm.

Ngược lại, Ngô Chiêu thì căng như dây đàn, trông như không chịu nổi nữa rồi.

Thực ra Ngô Chiêu rất xinh đẹp, trước tận thế cuộc sống của cô ấy rất sung túc, làn da được chăm sóc tốt, cộng thêm việc rèn luyện trong môi trường công sở nên toát lên khí chất của một chị lớn, cả người toả ra sự quyến rũ. Chỉ là sau khi trải qua chuyện bị bạn trai đâm, trên khuôn mặt cô ấy luôn mang theo hơi thở chết chóc.

Nhưng bây giờ Diệp Sơ nhìn lại, mặc dù Ngô Chiêu vẫn căng thẳng nhưng so với trước thì đã linh động hơn nhiều.

Trên đường đi, dị năng của Ngô Chiêu rất mạnh, tư duy rõ ràng vào những thời điểm quan trọng, phản ứng rất nhanh, đã âm thầm trở thành nhân vật số ba của đội tận thế này ngoài Diệp Sơ và Vương Chiến. Chỉ là lúc nào cũng lạnh lùng, trông như người lạ chớ lại gần.

Bây giờ lại bị Đinh Đông bám riết như vậy, mọi người đều thấy khá thú vị.

"Chị Ngô, chị Diệp, đường hầm thông rồi! Tôi đã kiểm tra hết rồi, không có vấn đề gì!" Đinh Đông lại truyền tin về để lập công, điên cuồng thể hiện sự tồn tại của mình trước mặt Ngô Chiêu.

Diệp Sơ giải vây nói: "Được rồi, tổ máy bay không người lái tiếp tục hoạt động như cũ, tổ trinh sát kiểm tra xung quanh một lần nữa, chúng ta chuẩn bị rút lui."

Mặt Ngô Chiêu vẫn căng, không ngoảnh đầu lại mà quay về, cô ấy thực sự hơi đau đầu rồi.

Trên tàu hỏa, lão Hà vẫn chưa xem đủ trò vui liền kéo còi báo động inh tai nhức óc, làm mọi người giật mình, sau đó ông ta hả hê hét lên: "Sao đã quay về rồi? Vậy là xong rồi sao?"

Mọi người cười trộm, Ngô Chiêu trợn mắt, giơ ngón giữa về phía lão Hà.

---

Trở lại tàu Đinh Đông đã bớt ồn ào hơn nhiều. Đứa trẻ này tuy ngốc nhưng cũng biết phân biệt nặng nhẹ.

Đi qua đường hầm núi Ba Động, chưa đi được bao xa, mọi người đều phát hiện tuyết bắt đầu rơi nhiều hơn. May mà đầu tàu có xẻng gạt tuyết, với lượng tuyết như thế này hiện tại vẫn chưa ảnh hưởng đến việc tàu chạy.

"Nếu phía sau có tuyết tích tụ thì phiền phức rồi." Lão Hà cau mày nói: "Bây giờ không có ai bảo dưỡng đường ray cho chúng ta, chúng ta phải tự làm."

"Vậy bây giờ chúng ta..." Vương Chiến nói.

"Bây giờ chúng ta tăng tốc! Nhân lúc còn có thể đi, nhanh chóng lên đường!" Ông Hà hét lên: "Diệp Sơ, Tiểu Hà, hai người thay nhau xúc than, giữ áp suất nồi hơi trước vạch đỏ là được! Xúc đều, đừng lãng phí."

"Được."

"Vương Chiến, để máy bay không người lái bay xa một chút, bây giờ tầm nhìn kém, phải cẩn thận."

"Vâng!"

Theo nhịp đốt cháy dữ dội hơn của nồi hơi đầu tàu, tiếng bánh xe quay phát ra càng dày đặc. Nhìn từ bên ngoài, một đầu máy hơi nước đen ngòm cuốn theo gió tuyết ngập trời, gào thét lao qua đường ray giữa rừng núi, đỉnh và hai bên đầu tàu đều bốc lên những làn khói trắng dày đặc, rồi lại hòa vào gió tuyết.

Theo tốc độ này, rất nhanh thôi, họ sẽ có thể đến căn cứ phía bắc Hoa Thành.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...