Khu vực nhà tù lại chìm vào im lặng, chỉ có tiếng khóc của một người chờ chết vang vọng trong hành lang đầy xác chết.
Diệp Sơ không quay đầu lại, vì cô đột nhiên nhận ra rằng, ngoài ngày tận thế đáng sợ, còn rất nhiều bóng tối khác đang chờ đợi cô.
Ra khỏi nhà tù, Tiểu Hắc chủ động đi trước dẫn đường, dẫn Diệp Sơ đi xem xét mặt bên của tòa nhà canh gác, nơi đó nằm một xác chết kỳ lạ - là một người cực kỳ gầy gò, đã chết, nhìn vết thương thì hẳn là do Tiểu Hắc gây ra.
Khác biệt lớn nhất là, sau lưng người này lại là một đôi cánh thịt khổng lồ, chẳng khác gì tang thi biết bay.
Diệp Sơ lúc này mới hiểu ra, chẳng trách trước đó cô và mấy chiến sĩ đặc công bị phát hiện ngay.
Tiếp theo, Diệp Sơ dẫn theo Tiểu Hắc, Tiểu Hắc dẫn theo Trương Hồng đã biến dị, lặng lẽ quay trở lại tòa nhà căn cứ của đám tội phạm này.
Diệp Sơ và Tiểu Hắc giải quyết Trương Ba và mấy người kia không mất nhiều thời gian, những tên còn lại của băng nhóm này thậm chí còn chưa phát hiện ra, vẫn đang phân tán tuần tra canh gác.
Tiểu Hắc làm tiên phong chủ lực, Diệp Sơ mất máy ảnh thì đổi lấy hai viên [Phi tiêu tự dẫn nhiệt nóng chảy], chỉ ba phát là giải quyết hết những tên tội phạm còn lại, cứu được Vương Chiến và mấy người cùng hơn chục người bình thường bị bọn tội phạm bắt cóc.
Trò chuyện với những người này mới biết, bọn họ hầu như đều là cư dân của một khu dân cư nào đó gần đó, khu dân cư đó cũng giống như trại giam, dưới lòng đất đột nhiên xuất hiện một ngọn núi nhỏ giống như miệng núi lửa, trực tiếp làm sập hai tòa nhà, trong miệng núi lửa còn liên tục xuất hiện đủ loại tang thi. Đám người này đang trên đường chạy trốn thì gặp phải băng nhóm của Trương Ba.
Bây giờ Ủy ban khẩn cấp gần như đã mất quyền kiểm soát đối với thành phố Ích, mọi tín hiệu đều bị gián đoạn, nhà của đám người này cũng không còn. Và phải nói rằng, mảnh đất mà bọn tội phạm chọn làm nơi ẩn náu này thực sự là một nơi trú ẩn không tệ. Sau một hồi bàn bạc, những người này vốn chẳng còn nơi nào để đi, Vương Chiến và mấy người quyết định ở lại đây bảo vệ những người này, rồi quan sát tình hình.
Diệp Sơ cũng rất vui, vì cô không thể chăm sóc được hơn chục người. Vì vậy, tạm biệt căn cứ của những người sống sót mới này, Diệp Sơ, Tiểu Hắc và dị chủng Trương Hồng cùng nhau về nhà.
Trên đường đi, mặc dù gặp không ít tang thi, Diệp Sơ cũng không còn khả năng của máy ảnh, nhưng nhờ Tiểu Hắc phát huy xuất sắc, bình a đến được cửa khu dân cư của baố mẹ Diệp Sơ.
---
Vừa vào cửa, mẹ có chút hoảng sợ đã ôm chầm lấy Diệp Sơ, khóc òa lên. Ông Tôn và Tôn Sở Sở ở phía sau nhìn Diệp Sơ với vẻ mặt vui mừng.
Còn ba thì có chút cảnh giác nhìn chằm chằm Trương Hồng vẫn đang hoảng sợ nhìn quanh trên cầu thang, bố nhỏ giọng hỏi: "Diệp Tử ơi, đó là... cái gì vậy?"
Diệp Sơ không biết giải thích cụ thể thế nào, chỉ nói: "Là một người biến dị được cứu về, hình như mất trí nhớ rồi, cứ đi theo Tiểu Hắc, không nguy hiểm đâu, không sao đâu."
"Vậy thì vào nhanh đi." Ba kéo mẹ vào nhà, nhìn Trương Hồng chui vào một góc ngồi xổm một cách kỳ lạ, rồi mới thò đầu ra xác nhận xem hành lang có bất thường không, sau đó khóa chặt cửa chống trộm.
Ban đầu là cuộc đoàn tụ gia đình ấm áp, nhưng ánh mắt của mọi người đều bị Trương Hồng thu hút.
"Diệp à... người này... biết nói không?" Mẹ hỏi.
Bình luận