Nghe ý của Cổ thụ thì có vẻ, với sự sắp xếp của Hứa Chung và Quỹ, kết thúc ngày tận thế cũng không quá khó khăn? Nghe đến đây, Diệp Sơ và Hứa Chung đều phấn chấn.
Trong lúc nói chuyện, Cổ thụ đã lao ra khỏi phạm vi Ích Thành, đắc ý thả hai người xuống, đang muốn kiêu ngạo một chút. Nhưng rồi Cổ thụ lại ngẩn ra, hoài nghi tiến đến gần Hứa Chung.
Cổ thụ nói: "Lạ nhỉ, trên người cậu sao lại có mùi vị chưa tan? Diệp Sơ cũng vậy, sao lại có mùi vị lưu luyến không muốn rời xa vậy?"
Mặt của Diệp Sơ và Hứa Chung đều đỏ lên, cả hai đều không ngờ, Cổ thụ vậy mà có thể nhìn ra được cả những tàn dư cảm xúc nhỏ nhặt như vậy.
"Chết tiệt!" Cổ thụ thấy phản ứng của hai người, càng xác nhận hơn, khoa trương ngửa ra sau, nói: "Cô cậu đang yêu đương à? Diệp Sơ cô có biết ta đã nghe nguyện vọng suốt nghìn năm rồi không, trong đó nhiều nhất chính là yêu đương, bị ám ảnh tâm lí đấy! Ta ghét nhất là yêu đương!"
"Không phải, ta nói này... hai chúng ta có thể coi là chiến hữu thân thiết trong tận thế. Nhưng mà bây giờ, cô lại định đâm sau lưng ta?!" Cổ thụ đau lòng tột độ: "Cô nói đi, muốn ta hay muốn cậu ta?!"
Diệp Sơ không biết Cổ thụ đang nghiêm túc hay đùa nhưng cô cảm tang thic dù Cổ thụ nhìn bề ngoài bộc phát và cợt nhả, suy cho cùng nó cũng đã sống cả nghìn năm, chứng kiến vô vàn sự đời trầm bổng, bi hoan ly hợp của nhân thế, có lẽ chỉ số EQ còn cao hơn so với phần đông mọi người.
Mặc dù một tràng lời Cổ thụ rất kích động nhưng trên thực tế, lại càng kéo gần khoảng cách giữa Diệp Sơ và Hứa Chung.
Bất kể là vô tình hay cố ý, ít nhất thì trong thế giới tận thế nặng nề, sự tồn tại của Cổ thụ cũng khiến tâm trạng Diệp Sơ tốt hơn không ít.
Cổ thụ không dây dưa vào chủ đề yêu đương nữa, nói rằng: "Bây giờ đã ra khỏi phạm vi nhiễu loạn tín hiệu tinh thần của hang ổ rồi, cô có thể gửi bài đăng của cô chứ?"
"Ừ." Diệp Sơ đè nén kích động trong lòng, lấy điện thoại ra.
Lúc này, điện thoại đã kết nối với bộ phát tín hiệu dữ liệu phạm vi lớn mà cô đặt ở căn cứ phía Bắc.
Dưới sự trợ giúp của công nghệ đen trong hệ thống, tín hiệu tăng vọt lên mức đầy đủ. Hơn nữa, lợi ích của việc có hệ thống là Diệp Sơ hoàn toàn không cần phải lo lắng món đồ mà tổ chức chôn đang nằm ở dưới đất bao nhiêu mét, hệ thống chắc chắn sẽ khiến tín hiệu truyền tải tới đúng nơi.
Sau khi nhập xong bộ khóa đầu tiên, Diệp Sơ lại do dự.
Trong ánh mắt dò hỏi của Hứa Chung, Diệp Sơ nói: "Em hơi căng thẳng, sợ gửi đi rồi sẽ chẳng có phản ứng gì."
"Không đâu." Hứa Chung giải thích: "Những cái bình chứa hạt giống đó chắc chắn vẫn còn, bởi vì theo sự hạn chế của quy tắc năng lượng thì hang ổ tang thi về bản chất vẫn là bộ chuyển đổi năng lượng và chúng không thể chủ động phá hủy hạt giống vốn tượng trưng cho trung tâm vận hành năng lượng. Ít nhất là... Theo lý thuyết của anh, quy tắc là như vậy."
Cổ thụ xen lời: "Thằng nhóc này nói đúng, do đó, khi ở Hoa Thành, cái kén kia chỉ dám trói ta lại chứ không dám thực sự ra tay giết ta."
"Được." Diệp Sơ thở phào một hơi, rồi nói: "Ba chúng ta chụp một bức ảnh đi, khoảnh khắc này... biết đâu lại được đưa vào sách lịch sử."
Nghe Diệp Sơ nói vậy, Cổ thụ liền né thật xa, vừa né vừa trách móc: "Cô còn muốn đưa tai vào sách lịch sử nữa sao? Đến lúc đó toàn thế giới đều đến làm phiền ta thì phải làm sao?"
Bất đắc dĩ, Diệp Sơ vẫn kéo Hứa Chung chụp một bức ảnh, lén để lộ một chút tán lá của Cổ thụ. Cả hai mỉm cười cứng nhắc, vừa bối rối vừa tràn đầy hy vọng.
Diệp Sơ đăng bức ảnh lên, kèm theo một câu:
[Hy vọng thế giới mới ngày mai sẽ đến. RE342XQ13Z81IO80P55080SV953WE871...]
Nhấn nút đăng.
Bởi vì bây giờ toàn bộ khu vực đã khôi phục liên lạc, cộng thêm nữa hầu hết mọi người đặt thông báo nhắc nhở của Diệp Sơ ở mức ưu tiên, cho nên khi cô đăng bài, bình luận xuất hiện với tốc độ gần trăm bình luận trên một giây.
[Đặt ghế]
[??? Ý gì thế?]
[Phía sau có phải mật mã gì không?]
[Tiểu Diệp nếu em bị bắt cóc thì chớp mắt đi]
[Không phải bị hack nick chứ?]
[Chúa ơi hack nick ư, cả cái mạng lưới này đều là dị năng của chị đại Diệp]
Bình luận