Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 251

Hứa Chung lúc này cũng đắm chìm trong suy nghĩ, nói: "Cốt lõi của vấn đề chính là dị năng thời gian. Anh và Sở Sở đều đã trải qua một lần tua ngược thời gian nên mới có thể hấp thụ dị năng thời gian... Nếu như ký ức em nhìn thấy là thật thì rất có thể là trước khi gặp em, anh đã trải qua một lần tua ngược thời gian rồi."

Diệp Sơ tiếp tục suy đoán theo mạch suy nghĩ này: "Trong đoạn ký ức mà em nhìn thấy, ba thành viên cốt cán của quỹ từ thiện bí ẩn đó đã bị khống chế trước khi ngày tận thế xảy ra, có lẽ bây giờ đã chết rồi. Chỉ còn một mình anh sở hữu quyền hạn mở hệ thống tử thủ, cho nên đám tang thi nhất định phải tiêu diệt anh để ngày tận thế diễn ra bình thường."

Hứa Chung thở dài nói: "Chúng cũng thực sự thành công, dùng một lần tua ngược thời gian xóa thẳng phần trải nghiệm và ký ức này của anh đi, anh cũng chỉ là một nhà sinh vật học bình thường, không còn là nhân vật quan trọng nắm giữ chìa khóa nữa rồi."

"Không." Diệp Sơ nói: "Vì em có thể nhìn thấy những mảnh vỡ này, vậy thì chứng tỏ những ký ức này vẫn còn, bây giờ chúng ta phải nghĩ cách tìm ra chúng."

"Đúng vậy!" Giọng điệu Hứa Chung bừng tỉnh, vì mất hết toàn bộ ký ức nên anh vẫn chưa phản ứng kịp.

"Vậy anh nghĩ xem? Chúng ta bắt đầu thế nào thì được?" Diệp Sơ dẫn dắt nói: "Chủ yếu là anh phải tự mình nhớ về trải nghiệm ở Ích Thành."

"Ừm..." Hứa Chung trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Em còn nhớ những chi tiết về căn phòng của anh không? Chúng ta xem thử có thể suy đoán ra được đó là khoảng thời gian nào không."

"Để em nghĩ xem nào." Diệp Sơ nhắm mắt hồi tưởng, tránh bị dáng vẻ trước mặt của Hứa Chung làm ảnh hưởng: "Là ban ngày, thời tiết khá đẹp, em nhớ có thể nhìn tang thit trời bên cửa sổ. Anh mặc một chiếc áo khoác màu nâu... bên trong hình như là một chiếc áo thun trắng, in một số ký hiệu hóa học, nhìn qua thì có vẻ đang là mùa xuân hoặc mùa thu?"

"Được, còn gì nữa không?"

"Trên cửa sổ thì sao? Có treo thứ gì không?"

Diệp Sơ nhíu mày rồi mở mắt ra nói: "Không nhớ rõ."

Hứa Chung cười nói: "Quả nhiên là em, quần áo thì nhớ rõ thế."

Diệp Sơ tỏ vẻ hung dữ nói: "Sao thế? Có ý kiến à?"

"Không dám, không dám." Hứa Chung rất phấn khích, nói: "Nhưng những gì em nói đều là trọng điểm, đại khái thì anh biết đó là lúc nào rồi."

"Nhanh thế sao?" Diệp Sơ cũng phấn khích theo.

"Anh đến Ích Thành vào đầu năm trước ngày tận thế. Cho nên chỉ trải qua một mùa xuân và một mùa thu ở Ích Thành, mà chiếc áo thun em nói, mùa hè năm đó anh mới mua, cho nên, ngày hôm đó hẳn là vào lúc mùa hè kết thúc, sau khi trời chuyển lạnh."

"Còn nữa không?" Diệp Sơ bị khơi dậy sự tò mò, trong mắt tràn đầy sự chờ đợi.

"Em nói trên bàn của anh có bài kiểm tra, chứng tỏ đã khai giảng rồi nhưng năm đó anh dạy lớp 7, trường học để anh thử sức. Lúc đó vẫn chưa có bài kiểm tra sinh học, chỉ có một lần kiểm tra nhỏ vào cuối tháng 9."

Hứa Chung dừng lại một chút, suy nghĩ rồi nói: "Kỳ thi là chiều ngày 27 tháng 9, anh còn hơi ấn tượng, anh mang bài kiểm tra về nhà vào buổi tối, định ngày hôm sau được nghỉ sẽ chấm... Nếu em nhìn tang thit trời qua cửa sổ thì hẳn là chiều ngày 28 tháng 9, vì cửa sổ đó của anh hướng về phía tây... Ngày thứ ba vì có họp sớm, tôi đi dạy rất sớm, cũng mang theo bài kiểm tra."

"Cho nên..." Diệp Sơ không ngờ Hứa Chung lại nhanh chóng có kết luận như vậy.

"Cho nên đoạn ký ức em nhìn thấy, hẳn là chiều ngày 28 tháng 9 năm đó. Anh còn lờ mờ nhớ một chút, hôm đó ngồi trước cửa sổ rất thoải mái nhưng… anh không nhớ có ai đến tìm anh" Hứa Chung đưa ra kết luận cuối cùng.

"Nên là anh đã bị tua ngược thời gian xóa mất đoạn kí ức này, bây giờ anh có thể sử dụng dị năng không?" Diệp Sơ gật đầu, sau đó chỉ vào xung quanh nói: "Bây giờ chúng ta đang ở trong khoảng không thời gian nhỉ? Ở đây sử dụng dị năng có đơn giản hơn một chút không?"

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...