Khi cô nhìn tang thich năng lượng cạn kiệt kia biến mất, cảm nhận được năng lực dị năng thời gian trên người Hứa Chung dao động, cô lập tức nhận ra, đây có lẽ là cơ hội cứu Hứa Chung.
Bởi vì trước đó Hứa Chung đã nói với cô, "hiện tại" của anh đã bị hang ổ tách ra, cho nên chỉ tồn tại "quá khứ", mãi mãi bị nhốt trong quá khứ. Diệp Sơ đoán, có lẽ Hứa Chung “hiện tại" đã bị hang ổ tang thi khống chế bằng một cách nào đó, trích xuất năng lượng "hiện tại" trên người anh, cải tạo ra thứ quỷ quái cấp S này.
Dù sao, là người sở hữu dị năng thời gian cấp SS, dị năng trên người Hứa Chung chắc chắn là một kho báu lớn.
Lúc này, Hàn Dương cũng cảm nhận được, hắn hỏi: "Có... có phải là dao động dị năng của Hứa Chung không?"
"Ừ." Diệp Sơ tràn đầy mong đợi gật đầu.
"Thứ quỷ quái này sẽ không phải là Hứa Chung thật chứ?" Tuy Hàn Dương hỏi vậy nhưng trong lòng hắn đã mơ hồ biết, nếu Diệp Sơ dám mổ bụng thì đại khái đó không phải là Hứa Chung.
Diệp Sơ lắc đầu nói: "Nên là không phải, tôi đoán là trên dòng thời gian này, dị năng bị tách ra của Hứa Chung đã bị hang ổ tang thi khống chế cải tạo bằng một cách nào đó."
Hàn Dương bừng tỉnh: "Còn nhiều thứ như vậy nữa không? Chúng ta phải đi tìm chúng sao?"
Thực ra Hàn Dương cũng thấy hơi phấn khích, bởi vì hắn đã từng thấy sự cường đại của Hứa Chung, nếu có một người như vậy phối hợp với Diệp Sơ, đối với bọn họ mà nói, sẽi là sự thay đổi tích cực về mặt chiến lược.
Diệp Sơ gật đầu, nói: "Đúng vậy, chúng ta nhanh chóng đi!"
---
Có một chuyện, Hứa Chung vẫn luôn không nói với Diệp Sơ - đó chính là khoảng thời gian trong quá khứ, anh đã ở một mình bao lâu.
Những người khác biết Hứa Chung, nhất là Diệp Sơ và Sở Sở, bởi vì ở trong bong bóng thời gian Hoa Thành đã bỏ lỡ nửa năm, cho nên từ lúc bắt đầu quen biết Hứa Chung, đến khi Hứa Chung biến mất lần nữa, thời gian thậm chí còn chưa đến hai tuần.
Cộng thêm việc Diệp Sơ không có bất kỳ ký ức nào về Hứa Chung, cộng thêm việc cùng nhau trải qua mọi chuyện đều nhanh chóng và căng thẳng, cô gần như chưa từng nghĩ đến, cũng chưa từng hỏi về chuyện này.
Cho nên cô không biết, ngay cả khi lần nữa quay về lần đầu tiên mình có được dị năng Hứa Chung cũng không biết, anh ở tồn tại trong dòng thời gian mạt năm năm, sau đó khi bản thân bị tách ra khỏi dòng thời gian bình thường, anh đã ở trong dòng thời gian quá khứ gần năm mươi năm.
Nếu như năm mươi năm này, anh vẫn luôn ở trong bong bóng thời gian quá khứ thì cũng không sao, ít nhất xung quanh vẫn là thế giới bình thường, có thể ăn, có thể ngủ, có thể chơi, còn có nơi có thể nghỉ ngơi, cũng có thể giao lưu với người khác.
Nhưng thực tế không phải như vậy.
Bong bóng thời gian xuất hiện rất ít, hơn nữa mỗi lần xuất hiện chỉ một, hai ngày, nhiều nhất cũng chỉ vài ngày.
Đa số thời gian, Hứa Chung đều ở trong hư không đen tối không một bóng người, lặng lẽ trôi nổi, tìm kiếm bong bóng thời gian tiếp theo.
Giống như một cuộc giam cầm không bao giờ kết thúc.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối rất đáng sợ, yên tĩnh hơn gấp một nghìn lần, một vạn lần so với mọi sự yên tĩnh bình thường, Hứa Chung có thể nghe thấy tiếng hít thở của mình, tiếng ma sát nhỏ nhất khi cơ bắp, xương cốt chuyển động, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng máu chảy bất cứ lúc nào.
Tiếng tim đập thì giống như tiếng sấm động trời.
Hơn nữa, trong trạng thái như vậy, anh cũng không thể ăn uống, không cần bài tiết, chỉ có thể duy trì chức năng của cơ thể thông qua dị năng mạnh mẽ, chẳng khác gì một thứ không phải người.
Trong hoàn cảnh như vậy, mỗi phút mỗi giây đều là một loại giày vò.
Lúc đầu, Hứa Chung suýt phát điên. Anh nhận ra, mình nhất định phải nghĩ ra biện pháp gì đó, để vượt qua hình phạt không bao giờ kết thúc này.
Biện pháp đầu tiên của anh, là học thuộc lòng sách. Vừa học thuộc lòng sách, vừa bắt đầu biên soạn một cuốn sách của riêng mình.
Là một nhà sinh vật học hàng đầu, anh bắt đầu tự nói một mình, viết sách trong não, bắt đầu từ dấu vết sinh vật sớm nhất trên Lam Tinh, từ từng hóa thạch, đến sự xuất hiện của nền văn minh nhân loại, anh lặng lẽ viết từng chi tiết trong hư không.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Bình luận