Những dị năng giả cấp cao khác đều không có dị năng và kinh nghiệm chiến đấu phong phú như Diệp Sơ, thay vì phái người khác đi, không bằng để Diệp Sơ đi.
Lúc này Triệu Quân thực sự ngượng ngùng, toàn bộ mọi người trong căn cứ, không ai cống hiến nhiều như Diệp Sơ.
Nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Triệu Quân, ngược lại Diệp Sơ nói: "Lão Triệu, thực sự không cần nói gì đâu, đừng nói gì đến cống hiến hy sinh cảm động Hoa Thành, tất cả đều là vì sự sống còn cả."
---
Diệp Sơ không ở bên ba mẹ được bao lâu, lại chuẩn bị lên đường.
Cô có một cảm giác, tận thế mang đến cho mọi người áp lực ngày càng lớn, gần đây cô hầu như không có thời gian nghỉ ngơi.
Lần này, Ngô Chiêu và Sở Sở mất đi dị năng không thể đi, Diệp Sơ cũng ngăn cản mẹ muốn đi theo, dị năng của mọi người trong căn cứ vẫn còn quá đơn lẻ, có thể sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất của cô.
Nhưng trước khi lên đường, Tiểu Hắc bám lấy Diệp Sơ, muốn đi theo.
Cuối cùng tiểu đội lên đường gồm: Diệp Sơ, Hàn Dương, Tiểu Hắc và dị năng giả sức mạnh đã cùng nhau chém giết, còn có hai phi công lái trực thăng.
Không gian bên trong trực thăng quân dụng khá lớn, Triệu Quân lại sắp xếp thêm bốn dị năng giả lên máy bay, làm biện pháp phòng ngự trên đường. Vì lo tiếng ồn lớn của trực thăng sẽ dẫn dụ tang thi nên ba người Diệp Sơ và một con mèo sẽ nhảy dù xuống từ trên không xuống căn cứ, đến lúc rút lui, sẽ gọi trực thăng đến đón.
Diệp Sơ tắm rửa, nghỉ ngơi một chút, xác nhận cơ thể không có vấn đề gì, dứt khoát lên đường.
---
Căn cứ mà cả nhóm muốn đến nằm trên một cao nguyên nhỏ cách Ích Thành mấy trăm ki lô mét về phía tây, không giống với tình hình mưa nhiều quanh năm của Ích Thành, khí hậu bên này rất tốt, ở giữa có địa hình cao nguyên rộng lớn, xung quanh lại có vùng đồi núi phủ đầy rừng nguyên sinh.
Theo lời giới thiệu của Hàn Dương, đích đến của bọn họ nằm trong vùng đồi núi.
Khi trực thăng đến đích, lơ lửng trên không, Hàn Dương treo Diệp Sơ trước ngực mình, còn dị năng giả sức mạnh thì mang theo Tiểu Hắc, nhảy dù xuống khu rừng mênh mông vô tận bên dưới.
Nơi này dường như không bị bất kỳ tang thi nào xâm nhập và phá hoại, trông có vẻ yên tĩnh vô cùng. Đây cũng là một đặc điểm quan trọng mà mọi người phát hiện ra, chỉ cần không có dấu vết hoạt động của con người thì tang thi sẽ không đến.
Mặc dù biết rõ căn cứ này đã bị tang thi xâm nhập nhưng sau khi hạ cánh, mọi người đều không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào.
Từ địa điểm hạ cánh đến lối vào căn cứ, chỉ cách nhau chưa đến 200 mét.
Nhưng khi mọi người thực sự đi đến đường xe chạy ở lối vào căn cứ, lập tức nhìn thấy, hàng rào dây thép gai hai bên như thể bị nung chảy trong không khí, tan thành một cục trên mặt đất. Ở vị trí chốt gác ở cửa, cũng có một hình người đã bị thiêu thành than.
Ba người nhìn nhau, không nói gì. Ngay cả Tiểu Hắc cũng cảnh giác, nằm trên vai Diệp Sơ, nhẹ nhàng ngửi mùi xung quanh.
Dấu vết ở đây thực sự rất khác so với cuộc xâm nhập của tang thi lúc trước. Không có người biến dị, không có chất lỏng và thịt thối đầy đất, không có thảm nấm, thậm chí ngay cả mùi hôi thối của tang thi cũng không có, trông giống như một cuộc tác chiến đặc biệt chính xác hơn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Sơ lại giật thót.
Tang thi có thể điều khiển thời gian và không gian, có thể bày trận lớn ở Ích Thành để vờn giết cô, có thể tìm chính xác một căn cứ hạt nhân bí mật... Còn điều gì mà chúng không thể làm được?
Trước khi lên đường, chìa khóa thông hành mà Lưu Quốc Vi và Triệu Quân giao cho Hàn Dương đều vô dụng, bởi vì tất cả các cánh cửa lớn trong căn cứ này đều mở toang, bên trong toàn là xác chết bị giết gọn gàng, kéo dài đến tận bên trong căn cứ.
Cấu trúc kiến trúc ở đây thực ra rất đơn giản, xây dựa vào núi, mặt đất là tòa nhà văn phòng, khu nhà ở và sân tập, còn bộ phận chỉ huy và giếng phóng quan trọng nhất, đều nằm bên trong núi.
Trên đường mọi người đến gần lối vào bên trong núi, Hàn Dương còn thì thầm: "Cấu trúc bên trong khá phức tạp, đi sát vào một chút, Diệp Sơ chú ý tầm nhìn hồng ngoại, bên trong có thể đã mất điện rồi."
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Bình luận