Hứa Chung vẫn hơi rụt rè, thêm việc Diệp Sơ không có ký ức gì về anh nên lúc này cũng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể giả vờ mình cũng đang chìm đắm trong cảnh vật trước mắt, cười một cách kiềm chế.
Diệp Sơ lại hỏi: "Vậy... nếu vì chúng ta làm chuyện này mà có nhiều người sống sót hơn, họ sẽ nhớ chuyện này chứ?"
Hứa Chung lắc đầu nói: "Tất nhiên là không, đây chỉ là ảnh hưởng ở cấp độ năng lượng, ký ức của những người đó vẫn là trước tận thế... chỉ là, vì họ vẫn sống nên chắc chắn đã xảy ra rất nhiều chuyện, rất có thể là... sau khi chúng ta trở về, dòng thời gian bình thường cũng sẽ có một số thay đổi."
"Ừm... hy vọng có thể ảnh hưởng đến nhiều người hơn. Nhưng tôi nghĩ... có lẽ thực sự sẽ không nhiều." Giọng điệu của Diệp Sơ có phần bất lực.
Hứa Chung dường như rất có cảm nhận với câu nói này, hẳn là nhớ đến những người đã bác bỏ phát hiện của anh trong hội nghị học thuật, cảm khái nói: "Đúng vậy, một số người đến thời khắc cuối cùng cũng không nhìn thấy được sự thật của sự việc."
"Được rồi!" Diệp Sơ đứng dậy, nói: "Chúng ta tiếp tục hành động thôi!"
Cô không quên, Hứa Chung còn sắp xếp vận chuyển một lượng lớn hạt giống ra ngoài, để một số thành phố lân cận tiêu thụ nhiều năng lượng hơn.
Ngô Chiêu còn hỏi anh rằng tại sao không làm ở các thành phố của Hoa quốc. Hứa Chung cho biết, những năng lượng này là một mạng lưới khổng lồ, tiêu thụ ở đâu cũng gần như nhau; và, tính đa dạng trong kho hạt giống cực địa này là tốt nhất, hiệu quả cũng tốt nhất.
Lúc này, Hứa Chung còn hơi luyến tiếc, lưu luyến nhìn bóng lưng Diệp Sơ và cảnh vật xa xa, mới nói: "Được, đi thôi!"
---
Ngay khi Diệp Sơ từ dòng thời gian bình thường trở lại bong bóng thời gian này và đăng bài đăng, ở khách sạn Vân Sơn ngoại ô thành phố Ích thành của Hoa quốc, Diệp Sơ trong bong bóng thời gian này đang ngủ nướng trong khách sạn.
Cô đến đây vào đêm qua, chuẩn bị chơi một ngày dò đường, ngày mai mới đi chụp ảnh.
Đêm ở Vân Sơn rất yên tĩnh, một loại tĩnh lặng không thể tưởng tượng được ở thành phố, vì vậy, giấc ngủ này của cô cực kì ngon, cảm thấy mình đã lâu lắm rồi không được ngủ một giấc ngon như vậy, thậm chí còn cảm thấy da dẻ mình đẹp hơn.
Nhưng lúc này, cô không thể không cầm điện thoại lên nghe, vì điện thoại đã rung không biết bao nhiêu lần, làm cô thực sự khó chịu.
Khi cô cầm điện thoại lên, cô mới thấy, trên điện thoại có hàng trăm cuộc gọi nhỡ, phần lớn là ba mẹ gọi, còn có người thân trong gia đình và bạn bè cùng lớp của cô, dường như tất cả những người trong danh bạ đều muốn tìm cô.
Cô hơi sợ, vội gọi video cho mẹ.
"Mẹ! Sao vậy..."
Mẹ cô mắng xối xả: "Bây giờ con đang ở đâu?! Thứ con đăng kia có phải là thật không?"
Đầu tóc Diệp Sơ bù xù, vẻ mặt mơ màng nói: "Con ở Vân Sơn mà, hôm qua đến con nói với mẹ rồi mà?"
Cô còn đưa mẹ xem cảnh bên ngoài cửa sổ, sương mù giăng giăng, rừng cây rậm rạp.
Mẹ cô cũng bối rối, hỏi: "Vậy thì bài đăng trên Tiểu Lam Thư của con là cái gì?"
"Á? Để con xem." Diệp Sơ vội vàng mở app, phát hiện tài khoản của mình đã bị đăng xuất?!
Chết tiệt? Có người trộm nick của tôi?
Cô vội vàng đăng nhập, phát hiện ra một bài đăng hoàn toàn không phải do mình đăng, bên dưới đã có tới hàng vạn bình luận, còn được đưa lên trang chủ.
Cô thậm chí còn chưa kịp xem kỹ, liền nói với mẹ: "Có người trộm nick của con! Mẹ đừng tin!"
Mẹ cô vốn cẩn thận, còn hỏi: "Trên đó đều là giả sao? Sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?"
"À... Hay là... mẹ cứ về quê chơi hai ngày đi?"
---
Trở lại đêm khuya ở cực địa Nặc Quốc, Diệp Sơ và Hứa Chung đã rời khỏi khu vực gần kho hạt giống, đi thẳng đến sân bay nhỏ ở ngoại ô thị trấn phía bắc.
Nơi đây, đã đỗ hai chiếc trực thăng và một chiếc máy bay chở khách cỡ nhỏ. Đèn pha công suất lớn chiếu sáng cả sân bay.
Diệp Sơ và Hứa Chung vừa đến nơi, hai gã lực lưỡng mặc quân phục đã tiến đến chào đón, còn lạnh lùng chào hỏi Hứa Chung: "Ông chủ."
Diệp Sơ:???
Anh không phải nhà sinh vật học sao? Sao lại giống như thương nhân vũ khí của thế giới ngầm vậy?
Cô chưa bao giờ tiếp xúc với những người như vậy, theo bản năng hơi căng thẳng.
Bình luận