Điều này khiến Diệp Sơ yên tâm, ít nhất thì người này... sẽ không tùy tiện nhận vơ thân phận bạn trai.
Tuy nhiên, cô cũng hơi thất vọng một chút - sự mạnh mẽ và dịu dàng của Hứa Chung lúc ở Hoa Thành, cộng thêm hoàn cảnh ấm áp lúc này, thái độ lễ phép kiềm chế hiện tại, tất cả cộng lại, rất dễ khiến người ta có thiện cảm.
Thậm chí còn khiến Diệp Sơ hơi tò mò, lúc người này yêu sẽ như thế nào?
Nhưng mà, lúc này, Hứa Chung không chắc Diệp Sơ đã khôi phục được bao nhiêu ký ức, chỉ có thể giữ khoảng cách trước, để cô tự quyết định sẽ xử lý thế nào.
Cộng thêm hai quần chúng thích hóng hớt là Ngô Chiêu và Sở Sở, trong nháy mắt, bầu không khí càng ngượng ngùng.
Cuối cùng, vẫn là Diệp Sơ phá vỡ sự im lặng này, cô nhấp một ngụm trà sữa, trong lòng kinh ngạc về hương vị, sau đó nói: "Trước tiên nói xem chúng ta phải làm gì đi? Bên Hàn Dương vẫn đang thu hút sự chú ý ở trong thị trấn."
Hứa Chung cũng ổn định tinh thần lại, kéo ra một tấm bảng trắng dán đầy ảnh từ góc tối bên cạnh lò sưởi, giải thích: "Ở phía tây bắc của thị trấn có kho hạt giống lớn nhất hiện tại của Lam Tinh, có hơn một triệu loại hạt giống các loại lương thực và thực vật, kế hoạch ban đầu của tôi là, vận chuyển những hạt giống này đến một vài điểm năng lượng biến dị lớn gần đó, cũng chính là thể non của hang ổ tang thi, như vậy có thể giải phóng một lượng lớn năng lượng biến dị trong đó. Tôi cũng đã chuẩn bị máy bay ở sân bay gần đó, sau khi chúng ta lấy được hạt giống, có thể nhanh chóng đến các thành phố."
Hứa Chung vừa bắt đầu nói những nội dung này, giọng điệu đã vô thức mang theo cảm giác giảng giải, khiến mọi người cảm thấy mình trở thành học sinh đang nghe giảng.
Diệp Sơ cũng vô thức giơ tay hỏi: "Chúng ta làm những điều này trong bong bóng thời gian, có thể ảnh hưởng đến dòng thời gian bình thường không?"
"Có thể, mặc dù các loại vật chất trong bong bóng thời gian không thể bị ảnh hưởng nhưng năng lượng biến dị của hang ổ tang thi thực ra vẫn luôn xuyên suốt tất cả các dòng thời gian, đây cũng là cơ sở của dị năng thời gian." Hứa Chung giải thích.
Giọng nói của anh kiên nhẫn và rõ ràng, không hiểu sao lại khiến Diệp Sơ yên tâm.
Ngô Chiêu cũng học theo Diệp Sơ giơ tay nói: "Vậy cụ thể chúng ta phải làm thế nào?"
Hứa Chung chỉ vào một sơ đồ mặt cắt trên bảng trắng, nói: "Kế hoạch ban đầu rất đơn giản, vào kho hạt giống này, vận chuyển hạt giống đến một vài điểm năng lượng gần đó, bao gồm cả một điểm năng lượng bên dưới kho hạt giống này. Trong môi trường năng lượng có nồng độ cao, những hạt giống này sẽ tự động hấp thụ... Chỉ là, bây giờ có một chút vấn đề."
"Từ mấy ngày trước, trong kho hạt giống bắt đầu xuất hiện loạn lưu năng lượng, tôi nghi ngờ là do lượng lớn hạt giống thực vật chất đống lại với nhau, ảnh hưởng đến nút năng lượng dưới lòng đất." Hứa Chung lại chỉ vào một vài bức ảnh kinh dị khác nói: "Những loạn lưu năng lượng này đã khiến một số người trong thị trấn bị ảnh hưởng mà biến dị tử vong, chủ yếu nhất là, những loạn lưu này về cơ bản là năng lượng thời gian và không gian, ở vị trí lõi của loạn lưu, phần lớn dị năng sẽ mất hiệu lực."
Diệp Sơ lập tức hỏi: "Ý là, chúng ta phải ở trong tình trạng không thể sử dụng dị năng vào kho hạt giống có khả năng có tang thi, lấy hạt giống ra?"
"Đúng vậy, tuy nhiên dị năng vẫn có thể dùng để bảo vệ mình, chỉ là khoảng cách tác dụng không được xa lắm." Hứa Chung gật đầu: "Hơn nữa, không phải 'có khả năng' có tang thi đâu, mà là chắc chắn sẽ có, vì những người mất tích trong thị trấn mấy hôm nay, phần lớn có thể đã vào kho hạt giống."
"Vậy mà không bị phát hiện sao?"
"Những năng lượng này sẽ tạo ra ảnh hưởng đến ý thức, khiến tất cả mọi người vô thức quên mất."
"Được." Diệp Sơ đứng dậy nói: "Vậy chúng ta xuất phát ngay bây giờ?"
Hứa Chung do dự một chút rồi hỏi: "Cơ thể cô không sao chứ?"
Giọng anh mang theo sự lo lắng nhỏ bé, như sợ khiến Diệp Sơ cảm thấy anh quá thân mật.
Diệp Sơ mỉm cười trả lời: "Không sao, yên tâm đi."
---
Diệp Sơ khỏe lại, một lần nữa biến thành pháo đài di động có hỏa lực mạnh mẽ, thêm Hứa Chung và Sở Sở là hai dị năng giả thời gian cấp S trở lên, mọi người cùng nhau đi trên phố, cảm giác giống như ma vương vào nhân gian, không sợ gì cả.
Bình luận