Khi năng lượng xuất hiện, tất cả những người có dị năng đều cảm thấy năng lượng trong cơ thể mình đang tăng lên nhanh chóng. Lúc này, Diệp Sơ thậm chí còn cảm thấy, cô có thể dễ dàng điều khiển và sử dụng dị năng của mười mấy chiếc máy ảnh một lúc!
Không chỉ có họ mà những người lính tang thi cũng vậy, mắt đỏ hơn, di chuyển linh hoạt hơn. Họ gầm lên một tiếng, bắt đầu tản ra và tiêu diệt hết đám tang thi đang hấp hối kia.
Đội cũng đi bên cạnh, Lưu Nghi khẽ đoán: "Đây có thể là hệ thống quân lệnh của quân đội triều Chính, truyền đạt ý kiến thông qua tiếng hét với âm điệu khác nhau..."
Diệp Sơ cũng nhỏ giọng nói: "Hai nghìn năm rồi, người đã biến thành tang thi mà vẫn có thể nhớ được điều này sao?"
Triệu Quân lắc đầu thở dài: "Có lẽ chỉ có quân đội sắt thép mới có thể làm được điều này."
Cùng với tiếng thở dài của Triệu Quân, Diệp Sơ thấy, trong đội có một số lính đặc chủng trao đổi ánh mắt với nhau, dường như họ không phục lời này của hắn ta.
"Vậy ông ta định làm gì?" Ngô Chiêu hỏi.
Diệp Sơ nhìn lên đỉnh đầu, đoán chẳng lẽ ông ta định một mình tiêu diệt pháo đài? Lố quá rồi!
Vị tướng ban đầu đang bay trên trời từ từ hạ xuống mặt đất, rút thanh kiếm đeo bên hông ra, đưa lên chỉ về phía trên.
Thanh kiếm dài xuất hiện kèm theo tiếng ong ong khiến người ta khó chịu. Người có dị năng sóng âm phản ứng càng mạnh hơn, hắn ta ôm lấy tai, suýt nữa ngã xuống.
Khi Diệp Sơ còn đang đoán xem đây là thứ gì thì nhiệt độ trong hang động đột nhiên tăng cao, một luồng sáng trắng cực kỳ chói mắt bắn ra từ thanh kiếm, mang theo năng lượng hủy diệt đất trời, lao thẳng lên trên.
Từ góc độ của Diệp Sơ, không thể nhìn rõ vị tướng kia đang làm gì. Cô chỉ có thể thấy, ở rìa tiếp xúc giữa pháo đài và đỉnh đá có dung nham xuất hiện. Sau đó, một lượng chất nhờn, máu và những mảnh vụn cơ thể cháy xém lớn đổ xuống trong hang!
Triệu Quân và Diệp Sơ nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện vẻ kinh hãi, tên này... một kích đã có thể xuyên thủng được lớp đất dày hai ba trăm mét, còn phá vỡ được cả vỏ ngoài của pháo đài bay?
Diệp Sơ lập tức nhận ra, đây là cơ hội!
Cô lập tức hét lên: "Ngô Chiêu! Sở Sở! Cùng lên!"
Bây giờ năng lực lực từ của cô đã có sự gia tăng, chỉ cần cô giữ vững là có thể nâng cả hai lên cao được.
Triệu Quân phản ứng cũng rất nhanh, nói: "Có thể đưa Tiểu Vương lên không? Các cô phải dẫn theo một người phòng thủ!"
"Không mang được! Các người nghĩ cách lên đó đi! Tôi đi trước!"
"Được!"
Diệp Sơ dùng năng lực lực từ giữ cho bản thân lơ lửng, sau đó nâng Sở Sở và Ngô Chiêu lên, nhanh chóng bay về phía cửa hang. Mặc dù Triệu Quân và những người khác không nhanh họ nhưng dù sao cũng đều là người có dị năng, rất nhanh đã nghĩ ra cách, do có người có dị năng sức mạnh và có người có thể dịch chuyển tức thời nên đi lên là rất nhanh.
Vị tướng bay phía trước dường như cảm ứng được Diệp Sơ đuổi theo, quay đầu lại nhìn một cái, rồi không có phản ứng gì khác, vẫn tiếp tục bay lên.
Khoảng cách hai ba trăm mét thực ra rất ngắn, rất nhanh, Diệp Sơ đã bay vào bên trong pháo đài.
Cô vốn tưởng sẽ nhìn thấy một khu rừng máu thịt có phần giống với bên trong cái kén nhưng lại khác hoàn toàn.
Tầng dưới cùng của pháo đài có một loại vật chất màu đen cứng và nặng, không giống như máu hay xương. Diệp Sơ dùng máy ảnh thử tấn công nhưng chỉ tạo ra được một vết thương nhỏ, sau đó thứ kia co giật, rồi lại trở nên bình thường.
Nhưng không hiểu sao, lỗ hổng do vị tướng kia để lại lại không thể phục hồi.
Phía trên vật chất màu đen là một lớp máu thịt giống như mê cung, đi lên nữa thì thấy nó biến thành một nhà máy khổng lồ, màu sắc cũng là màu đen của vật chất bên dưới, máu thịt chảy vào và tuần hoàn trong đó.
Vì bên trong quá chật chội, Diệp Sơ cảm thấy như thể mình đã đi vào cơ thể của một sinh vật, bị các cơ quan khác nhau đè ép.
Dường như phát hiện có người xâm nhập, bên trong pháo đài bắt đầu rền vang.
Điều khiến họ cảm thấy kinh hoàng nhất là, trên "Bức tường”, thậm chí là trên "Sàn nhà", xuất hiện những cục u dày dặc, lật ngược lại, thứ đó biến thành từng con mắt mở to nhìn chằm chằm vào họ. “Bức tường” cử động những khớp xương kỳ lạ, sau đó bắn vào họ.
Bình luận