Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 179

Lưu Nghi nhìn những hình ảnh này, càng khẳng định chắc rằng đây là lăng mộ thời Chính Triều, có lẽ là của một vị tướng quân.

Hai bên tường có rãnh lõm vào, đưa tay quệt thử thấy bên trong chỉ có bụi, có vẻ như dầu dùng để thắp sáng đã hết từ lâu.

Người mang dị năng giả sóng âm kia lặng lẽ đi trước, thỉnh thoảng dừng lại dùng sóng âm định vị. Diệp Sơ tiến lại gần xem máy tính bảng của hắn ta, phát hiện trên đó vẽ một mê cung vô cùng to lớn - nếu để cô tự mò khéo sẽ lạc đường đến chết.

Lưu Nghi còn phát hiện ra trên mặt đất có vết bánh xe rất sâu.

Phát hiện này càng khiến mọi người kinh ngạc, xe ngựa có thể chạy trong này sao? Hơn nữa rốt cuộc nơi này lớn đến mức nào?Vận chuyện những thứ gì mà được khắc lên đá?

Trong đường hầm, thỉnh thoảng còn gặp một số pháo đài nhỏ hoặc chỗ lõm. Triệu Quân chỉ nhìn một cái, liền nói: "Dùng để tác chiến, toàn bộ đều hướng ra ngoài, có tác dụng phòng thủ."

Đi được khoảng nửa tiếng, chân Diệp Sơ đã mỏi nhừ, còn người mang dị năng giả sóng âm đột nhiên dừng lại nói: "Có tiếng nước."

Mọi người lắng nghe kỹ, quả nhiên, có tiếng nước chảy róc rách truyền tới từ xa xa.

Sau khi nghe thấy tiếng nước chảy, đường hầm mê cung phức tạp dần biến mất, thay vào đó là đường đi ngày càng rộng, tiếng nước chảy cũng ngày càng lớn.

Cuối cùng, mọi người đến một kho vũ khí khổng lồ chứa vô số vũ khí mục nát, chỉ riêng kho vũ khí này đã bằng một nửa kho vũ khí của căn cứ phía Bắc rồi, phía hai bên còn có cửa, dường như nối liền các kho vũ khí với nhau

Lúc này, Lưu Nghi vội vàng đi lên, đẩy cánh cửa đá khổng lồ đối diện với đường hầm.

Cửa vừa mở ra, tất cả mọi người đều sửng sốt, sau đó tranh nhau ra khỏi cánh cửa lớn này.

Bên ngoài cánh cửa lớn là một sân ga, còn bên ngoài sân ga là một không gian khổng lồ mà đèn pin cường độ cao cũng không thể chiếu sáng được.

Hai dị năng giả hệ hỏa cấp cao trong đội tạo ra hai quả cầu lửa khổng lồ rực cháy trên không trung, chiếu sáng cho mọi người.

Nơi xa nhất là con sông đang chảy, dòng nước không xiết nhưng từ độ rộng của lòng sông có thể thấy lưu lượng của con sông này không nhỏ.

Nhìn lại gần hơn, Diệp Sơ gần như cảm giác mình nhìn thấy một doanh trại quân đội thời cổ đại! Có lều quân đội, có giá vũ khí, có võ trường, có chuồng ngựa, thậm chí còn có nơi rèn sắt, ở khắp nơi đều hình người lờ mờ, thậm chí còn có ngựa, thoạt nhìn còn tưởng như “họ” còn sống.

Nhưng nhìn kỹ mới phát hiện, bên trong toàn là tượng đất nung.

Có người ở không gian ngầm này, xây dựng một doanh trại hoàn chỉnh sao?! Còn có kho vũ khí khổng phía sau nữa?

Nếu không có những tượng đất nung tùy táng kia, Diệp Sơ sẽ tưởng rằng đây là một doanh trại thực sự!

"Đây... là nơi nào?" Ngô Chiêu lẩm bẩm hỏi.

Lưu Nghi, người suốt đường đi nói nhiều vô cùng cũng ngây người: "Tôi... không biết."

Ban đầu còn tưởng rằng nơi này sẽ thông đến một lăng mộ, kết quả lại là một kho vũ khí khổng lồ và một mô hình doanh trại quân đội tỷ lệ 1:1?

Không chỉ vậy, Diệp Sơ còn nhìn thấy phần đỉnh không gian được khảm bằng những viên ngọc sáng lấp lánh, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh lửa.

---

Không gian này tuy tưởng rất rộng nhưng lại không quá rộng, mọi người cẩn thận lục soát một phen, kết quả là ngoài vũ khí và tượng đất nung thì không còn phát hiện gì khác.

Cuối cùng, mọi người tập trung trước lều ở trung tâm doanh trại, bối rối hỏi nhau.

Đây rốt cuộc là nơi nào?

Diệp Sơ nhìn mãi thấy hơi mệt mỏi, vì vậy cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút. Mặc dù nhắm mắt lại nhưng mọi thứ xung quanh vẫn một màu đen như thế, chỉ có những người trong đoàn cô sáng rực trong tầm nhìn hồng ngoại.

Đột nhiên, khi cô xoay góc nhìn về phía tượng đất nung của vị tướng quân trong lều thì phát hiện ra, tượng đất nung đó có phản ứng nhiệt rất nhỏ.

Phát hiện này khiến tim cô như ngừng đập.

"Mọi người." Diệp Sơ nhìn chằm chằm vào tượng đất nung đó, bình tĩnh lên tiếng nhắc nhở: "Tượng đất nung trong lều có phản ứng nhiệt. Mọi người cẩn thận. Sở Sở, đi sau chị."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...