Ngô Chiêu lẩm bẩm: "Tận thế ngay kia kìa... Còn gì mà không thể xảy ra nữa?"
Triệu Quân: "Tang thi cũng có nguyên lý sinh học! Không phải là ma quỷ vô hình hay xác chết sống lại đâu, đừng nghĩ lung tung!"
Thực ra Triệu Quân lo lắng là suy nghĩ như vậy của Ngô Chiêu sẽ lan ra và khiến mọi người sợ sệt, ảnh hưởng đến tinh thần quân đội.
Ích Thành từ xưa đã tránh xa chiến tranh, nhiều tướng lĩnh sau khi chết được chọn chôn cất tại đây. Vì vậy, dưới lòng đất của thành phố này có nhiều lăng mộ thì có gì lạ đâu?
Bản thân Triệu Quân biết có nhiều chiến hữu của hắn được phái đi xây dựng các công trình hoặc tàu điện ngầm ở Ích Thành đã đào được đường vào mấy ngôi mộ cổ.
Hắn ta không quan tâm đến người đã chết mấy trăm mấy nghìn năm, mà hắn ta chỉ quan tâm là, dưới sự đè nén của pháo đài tang thi khổng lồ phía trên, cả nhóm phải làm sao để thoát ra ngoài?
Nếu thực sự phải đi qua lăng mộ này thì hắn ta cũng không ngại đâu.
Triệu Quân trấn an những người xung quanh, sau đó hỏi: "Ta đang ở hướng nào?"
Ngô Chiêu là người đưa mọi người xuống đây, đương nhiên cô ấy rất rõ về phương hướng, cô ấy trả lời ngay: "Cánh cổng này hướng đông, khi vào cửa thì đi về hướng tây."
Sĩ quan dưới quyền Triệu Quân lập tức mở bản đồ quân sự ra, vẽ một vòng tròn sau đó đánh dấu lên: "Nếu chúng ta đi qua lăng mộ thì có thể rời khỏi khu vực này nhanh hơn."
Sĩ quan chỉ vào lối vào mộ sau lưng mọi người, tiếp tục nói: "Nếu chúng ta đi về hướng đông, thì sau khi ra khỏi phạm vi 10 km, chúng ta sẽ bị kẹp giữa đàn tang thi dày đặc ở Ích Thành và pháo đài, như thế rất nguy hiểm. Hơn nữa...chỉ dựa vào mấy người chúng ta mà muốn đào một đường hầm hơn 10 km dưới lòng đất hơn 200 mét thì..."
Sĩ quan chưa nói hết nhưng ý đã rất rõ ràng, đây là chuyện viển vông.
Triệu Quân nhíu mày, sau đó nói: "Vậy thì được rồi, chúng ta đi qua lăng mộ này, ít nhất... có thể rút ngắn khoảng cách một chút!"
Một là vì tò mò, hai là những người có mặt ở đây đều là dị năng giả, họ không sợ nguy hiểm, họ chỉ có cảm giác kích thích khi tìm kiếm kho báu.
Chỉ có Ngô Chiêu, cơ thể cứng đờ mặt mày trắng bệch.
Diệp Sơ nhẹ giọng hỏi: "Chị Chiêu, không sao chứ?"
Sắc mặt Ngô Chiêu còn khó coi hơn cả khóc: "... Chị sợ, hay là... em thắp nến đi, cho chị chút an ủi tinh thần."
Diệp Sơ cũng bất lực, chọn góc Đông nam của đại điện rồi thấp nến lên trong đống vụn đá và mảnh kim loại đổ nát.
Thấy có nến sáng, có người trong đội nói: "Nến cháy được chắc ở đây đủ oxy. Sau khi vào cửa nếu không có vấn đề gì, chúng ta có thể tháo mặt nạ, coi như tiết kiệm oxy."
"Được." Triệu Quân gật đầu: "Lưu Nghi, cậu đi xem có phát hiện gì không, Tiểu Vương, cậu bảo vệ cậu ấy."
"Vâng!" Hai người kia cẩn thận tiến đến gần cánh cửa.
Triệu Quân giới thiệu với Diệp Sơ: "Lưu Nghi là người của bộ phận tuyên truyền, trước đây cậu ấy học lịch sử, là một đứa trẻ yếu đuối nhưng lại thức tỉnh được dị năng sức mạnh..."
Lưu Nghi nhìn mãi mới nói: "Có hơi kỳ lạ, hai tượng đá ở cửa có quy cách rất cao nhưng cánh cửa này... lại chỉ giống như lối ra vào của một đường hầm bí mật. Còn hoa văn trên ở đây toàn là hình vũ khí, có lẽ con đường này là con đường vận chuyển vũ khí?"
Lưu Nghi lẩm bẩm nói, mọi người đều không nghe hiểu ý của hắn ta.
Triệu Quân ra lệnh: "Nói tiếng người! Vào bằng cách nào?"
Lưu Nghi không trả lời , mà lục lọi mãi xung quanh rồi mới nói: "Cánh cửa này có thể có cấu trúc cơ quan, phải tra nhiều dầu. Nhưng giờ số dầu trong cơ quan đã cạn, e rằng rất khó mở."
Triệu Quân cười nói: "Vậy có gì mà khó? Chúng ta có dị năng giả, cứ cắt cánh cửa ra là được."
Lưu Nghi lộ ra vẻ đau lòng: "Đây... là lăng mộ của hoàng đế, không thể phá hoại như vậy! Chúng ta nên nghĩ cách khác..."
"Phá hoại? Ích Thành đã không còn nữa rồi! Thế mà cậu vẫn muốn bảo vệ ngôi mộ cổ này ư?"
Diệp Sơ ngăn hai người lại, lấy ra một thùng dầu ăn lớn, hỏi: "Đủ không?"
Lưu Nghi nhìn thấy, gật đầu như gà mổ thóc nói: "Đủ đủ đủ! Để tôi thử xem!"
Bình luận