Khi Diệp Sơ chưa trở về thì vẫn ổn nhưng bây giờ Diệp Sơ thực sự đã trở về, ngay cả những người mang dị năng cấp A cũng phải hạ thấp nhận thức về bản thân coi mình là “kẻ yếu đuối."
Chỉ thiếu mỗi câu hô "Nữ hoàng vạn tuế" mà thôi
Lúc này đây, Đường Giải cảm thấy mình như đang tự xây dựng một doanh nghiệp lớn thì cổ đông lớn đột nhiên rút vốn, đồng thời tuyên bố sẽ cải cách mạnh mẽ nội bộ công ty.
Hắn thực sự rất ấm ức.
Lúc này, một người lính tìm đến kho hàng, đồng thời thông báo với Đường Giải rằng: "Tòa nhà chỉ huy, họp khẩn cấp."
Khi Đường Giải đến, Diệp Sơ về thăm ba. còn Lão Tôn và những người bạn khác vẫn chưa đến.
Hắn lặng lẽ tìm một chỗ ngồi xuống. Điều khiến hắn bất ngờ là, Triệu Quân và Lưu Quốc Vi đền vỗ vai hắn mà hắn không hề né tránh hay hả hê.
Hắn hỏi: "Lão Triệu, Lão Lưu thảo luận chuyện gì đây?"
Thấy Triệu Quân không nói, Lưu Quốc Vi trả lời: “Chắc là muốn sửa biện pháp của anh, đừng để ý, anh biết đấy, phương pháp của anh thực sự hữu dụng nhưng... anh cũng biết đấy, bây giờ khu ổ chuột có rất nhiều mâu thuẫn, tôi thấy anh cứ góp ý giúp cô Diệp là được, năng lực của anh vẫn được mọi người công nhận, đừng để trong lòng."
Đường Giải lại nhìn về phía Triệu Quân, Triệu Quân mặt không biểu cảm.
Đường Giải lăn lộn trên thương trường cả đời, lúc này đưa ra quyết định rất đúng đắn: Gia nhập! Không gia nhập chẳng lẽ là muốn gây chuyện à?
Rất nhanh, Diệp Sơ cùng mẹ, Sở Sở, Ngô Chiêu và Tiểu Hắc đi vào. Câu đầu tiên cô bước vào cửa là: "Bây giờ có bao nhiêu kho hàng có thể dọn ra?"
Lưu Quốc Vi nhìn Triệu Quân, Triệu Quân nhìn tham mưu bên cạnh, tham mưu vừa vội gõ bàn phím, vừa trả lời: "Bây giờ có 19 kho hàng đã có người ở..."
Lời của tham mưu vừa mới cất lên, Đường Giải đã lên tiếng: "Có 43 kho hàng có thể dọn ra, những kho hàng khác một là kho dự trữ quan trọng, hai là loại đã cải tạo thành trang trại và nhà máy. Nếu cân nhắc đến độ thoải mái thì một kho hàng có thể chứa tối đa 1000 người."
Diệp Sơ nhìn Đường Giải, không lên tiếng.
Cô không phải là Đường Giải, vừa mới vả mặt nhau giây trước giây sau đã quay lại cúi đầu.
Thấy dáng vẻ đó của hắn, cô có chút không được tự nhiên song lại thấy hơi sảng khoái.
Đây chính là cảm giác làm ông chủ sao? Toàn bộ cấp dưới đều trở thành M?
Diệp Sơ tìm một tư thế thoải mái ngồi xuống, học theo lời của tổng tài bá đạo, thản nhiên nói: "Tiếp tục."
Nói xong lời này, cô còn tò mò nhìn phản ứng của những người xung quanh, mọi người dường như đều cảm thấy như vậy không có vấn đề gì, chỉ có mẹ cô nhìn cô một cách kỳ lạ, còn Tiểu Hắc thì ngáp một cái.
Đầu óc Đường Giải nhanh chóng hoạt động, tiếp tục: "Theo cách tính toán vừa rồi, bây giờ tổng các kho có thể chứa được khoảng 40.000 người, có nghĩa là người ở khu ổ chuột bên ngoài có thể giảm vào, rồi phía ta sẽ tiến hành cải tạo môi trường. Chủ yếu là bây giờ chúng ta không thể tiến hành sản xuất công nghiệp, không thể xây dựng nhà kính, chỉ có thể cải tạo trên cơ sở hiện có..."
Đường Giải còn chưa nói xong, Diệp Sơ đã nói: "Được rồi, không cần nói chi tiết với tôi, tôi chỉ có một yêu cầu là cho tất cả mọi người sống thoải mái, anh có thể làm được không?"
Đường Giải suy nghĩ một chút rồi nói: "Có thể!"
Hắn thậm chí còn không đề cập đến việc cần Diệp Sơ đi nói chuyện với những người mang dị năng, bởi vì hắn phát hiện điều này là không cần thiết, có lẽ bây giờ chỉ cần hắn nhắc danh Diệp Sơ thì ngay cả những người mang dị năng cấp A cũng phải làm chân sai vặt cho hắn.
Diệp Sơ vẫn thêm một câu: "Nếu cần người mang dị năng giúp đỡ, tôi có thể gọi vài người nhưng..."
Cô quay đầu hỏi Lưu Quốc Vi: "Tướng quân Lưu, bây giờ căn cứ có bao nhiêu người mang dị năng?"
Lưu Quốc Vi trả lời rất nhanh: "Cấp A 3 người, cấp B 20 người, cấp C 178 người, cấp D khoảng 600 người, cấp E khoảng 1800 người, cấp F có hơn 3000 người."
Nghe thấy số liệu này, Diệp Sơ hơi kinh ngạc, đã nhiều như vậy rồi sao?
Kinh ngạc thì kinh ngạc, cô vẫn giả vờ rất bình tĩnh, nói: "Thả Trương Hồng ra trước, tôi bảo lãnh."
Lưu Quốc Vi tỏ vẻ nghi ngờ, Đường Giải làm như xấu hổ, vội vàng giành nói: "Không thành vấn đề, tôi lập tức đi làm ngay!"
Bình luận