Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 167

"Mẹ, để Sở Sở cùng nghe đi." Diệp Sơ nhắc nhở.

"Được, ôi, Sở Sở cũng lớn rồi nhỉ." Mẹ lại bấm vài cái lên mũ bảo hiểm, rồi mới bắt đầu nói: "Sở Sở, mẹ nói cho hai con tình hình gần đây. Bây giờ... Căn cứ đã mở rộng hơn rất nhiều, đã gần ba mươi vạn người rồi."

Câu nói đầu tiên của mẹ đã khiến Diệp Sơ sững sờ.

Ba mươi vạn người? Như vậy coi như là dân số thường trú của một thành phố nhỏ rồi nhỉ? Với diện tích của căn cứ phia Bắc, trước khi cô rời đi chỉ có một vạn người, thỉnh thoảng mọi người cùng ra vào hoạt động, đã thấy rất náo nhiệt rồi. Ba mươi vạn người thì sẽ chen chúc đến mức nào?

Theo lời mẹ kể, Diệp Sơ dần hiểu được tình hình hiện tại của căn cứ.

Kể từ sau khi cô cùng Cổ thụ tiêu diệt kén của Hoa Thành, lũ tang thi ở gần Hoa Thành trở nên rất thưa thớt. Triệu Quân dùng vô tuyến điện thông báo cho một số cơ sở nhỏ gần đó, nói rằng nếu có nguy hiểm thì có thể chuyển đến đây.

Giống như nồng độ cao trong nước sẽ khuếch tán sang nơi có nồng độ thấp, khi xung quanh Hoa Thành hình thành một vùng không có tang thi thì kể cả những người không biết tin tức, trong quá trình di cư cũng sẽ dần dần di chuyển theo hướng ít tang thi.

Cứ như vậy, căn cứ phía Bắc đã phát triển thành một khu định cư lớn có thể chứa tới ba mươi vạn người.

Quá nhiều người, Diệp Sơ chỉ nghĩ thôi là đã thấy đau đầu rồi - phải ăn uống vệ sinh, sẽ có bệnh tật và nhiều vấn đề phát sinh, hàng ngày luôn có việc để làm, giữa người với người sẽ xảy ra xung đột... Kể cả là ban quản lý của một khu dân cư bình thường, mỗi ngày cũng phải xử lý nhiều chuyện vặt vãnh, huống chi đây là thời mạt thế, còn đang ở trong một căn cứ quân sự hầu như không có cơ sở sinh hoạt.

"Vậy Triệu Đại tá thì sao?" Diệp Sơ hỏi.

"Ông chủ?"

"Ừ, tên là Đường Giải, hình như trước mạt thế là phó tổng giám đốc của một công ty rất lớn, chuyên quản lý nhân sự và hậu cần, rất có kinh nghiệm trong việc quản lý một khu vực, dần dần, ông ta trở thành người phụ trách cơ sở. Người tướng quân kia tên là Lưu Quốc Vi, chủ yếu quản lý quân nhân và dị năng giả, duy trì trật tự trong cơ sở, sau đó sắp xếp tuần tra các kiểu. Lão Triệu không xen vào những chuyện này, sắp thành một người quản kho rồi."

"Vậy mọi người thế nào?" Diệp Sơ lo lắng hỏi.

Mẹ im lặng một lát mới nói: "Dị năng giả thì không tệ lắm, chỉ là thỉnh thoảng phải ra ngoài tuần tra và tìm kiếm vật tư, mẹ cũng vậy. Điều kiện sống của những người bình thường... thì hơi kém một chút."

"Có ý gì?"

"Bởi vì người trong cơ sở quá đông..." Mẹ thở dài nói: "Nơi ở, đồ ăn, thiết bị sưởi ấm các kiểu thì cũng phải có người trước người sau chứ? Có thể là do Đường Giải dẫn dắt, bây giờ trong cơ sở phân hóa thành bảy bảy bốn chín cấp độ rất nghiêm trọng, dị năng giả dựa theo chế độ tích điểm mà các con đã lập trước đây để đổi đồ, người bình thường thì chen chúc với nhau... Bây giờ đã xuất hiện không ít tình huống dị năng giả và người bình thường xảy ra mâu thuẫn rồi."

Nghe đến đây, lông mày Diệp Sơ nhíu lại, trên mặt Sở Sở càng lộ rõ vẻ lo lắng.

Mẹ tiếp tục nói: "Ba con và mẹ ở cùng nhau, ở khu nhà ở của dị năng giả, bây giờ đã có giường tầng rồi, còn đang xây nhà mới nữa... Sở Sở, ông nội con cũng ở bên cạnh, Ngô Chiêu và Đinh Đông cũng vậy. Lâm Lôi và Vương Tuyết vẫn chưa thức tỉnh dị năng, bây giờ không ở cùng chúng ta nữa nhưng một người là kiến trúc sư một người là bác sĩ, đóng góp rất nhiều, điều kiện cũng coi như không tệ. Chỉ là..."

"Chỉ là gì? Lão Hà?"

"Đúng, con biết tính lão Hà mà, bị ép đến khu nhà ở tệ nhất rồi, Tiểu Hà ở cùng ông ấy, mẹ thường hay lén đưa cho Tiểu Hà ít đồ, hai ông cháu họ vẫn chịu đựng được."

"Lén đưa ư? Sao thế?" Diệp Sơ nghi hoặc.

"Khu nhà ở tệ nhất... điều kiện sống không tốt lắm, mà người lộn xộn cũng nhiều, dễ bị người ta để mắt đến." Giọng mẹ hơi trầm xuống.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...