Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 165

Đường Hiểu Thiên cũng ngây người, chỉ biết liên tục xin lỗi.

Sau một hồi trút giận, Hứa Chung nhanh chóng bình tĩnh lại, còn chưa đợi Đường Hiểu Thiên sợ hãi cầu xin tha thứ, anh nhẹ nhàng quay người, Đường Hiểu Thiên phía sau liền bị chia làm hai nửa. Năng lực thời gian cuồng bạo gần như hình thành một cơn lốc năng lượng nhỏ ở chỗ xác hắn, lại bị Hứa Chung vung tay khiến nó tiêu tan.

Hứa Chung thở dài, đi đến bên cửa kính, mưa xuống.

Bên ngoài trời mưa càng lúc càng lớn, chỉ còn một, hai tiếng nữa là bong bóng thời gian này sẽ kết thúc. Đến giờ phút này, anh đã trải qua hàng trăm bong bóng thời gian khác nhau, có người thành công tước đoạt năng lực của ấu trùng, có người lại không, ngược lại trở thành người dâng thức ăn - ngay từ giai đoạn đầu của ấu trùng đã mang đến cho chúng năng lượng mạnh mẽ.

Trên toàn thế giới có hàng vạn thành phố lớn nhỏ, cộng thêm hoang mạc và đủ loại hang ổ, nghĩ đến đây, Hứa Chung bỗng thấy tuyệt vọng.

Anh sờ soạng một hồi ở túi trong cùng của áo, lấy ra một bức ảnh trông như đã trải qua hàng chục năm, hàng trăm năm, bị phai màu rất nghiêm trọng, chất liệu cũng cũ kỹ đến thê thảm.

Trên đó là một cảnh trời đổ tuyết, hai người trông rất thân mật, Diệp Sơ mặc quần áo đáng yêu, tươi cười như hoa, thò đầu sau vai anh, đôi mắt sáng lấp lánh.

Ánh đèn trong phòng dưới sự phản chiếu của nước mưa bên ngoài cửa sổ, trên bức ảnh hiện ra hiệu ứng lấp lánh mơ hồ, giống như... Diệp Sơ đang cười với anh.

Anh cũng nhẹ nhàng mỉm cười, rồi nghĩ, lát nữa lại phải chìm vào bóng tối, lần này, anh sẽ phải trôi dạt bao lâu đây?

---

Diệp Sơ cảm thấy mình mơ mơ màng màng như đã trải qua một thế kỷ.

Lúc xuyên về bong bóng thời gian Hoa Thành trước tận thế, chỉ thấy trước mắt tối sầm, trong nháy mắt là xong. Nhưng lần này quay về dòng thời gian tận thế bình thường, cô cảm thấy như vừa trải qua một giấc mơ dài.

Cô như đang cưỡi một con ngựa chạy cực kỳ nhanh, vô số con người và sự việc trong ký ức, như gió, lướt qua rất nhanh cô. Cô dường như nhớ ra một số chuyện gì đó nhưng lại nhanh chóng bị những mảnh vụn mới nhấn chìm, cứ mơ mơ màng màng trôi dạt như vậy rất lâu.

Đột nhiên, cô cảm thấy dòng nước xiết bao bọc mình từ trước đến nay đột nhiên biến mất, bản thân cô lập tức rơi xuống.

"Ầm!"

Diệp Sơ ngã vào lớp tuyết dày, một mảng tuyết bắn tung toé. Còn chưa kịp vùng dậy, lại có một bóng hình nhỏ nhỏ rơi xuống từ trên không, đập vào bụng cô - là Tôn Sở Sở.

May mà hai người rơi xuống từ độ cao vừa phải, Sở Sở cũng rất nhẹ nên không làm Diệp Sơ bị thương.

"Cuối cùng cũng về rồi, nhớ đồ ăn vặt quá đi..." Giọng điệu của Diệp Sơ vừa cảm thán vừa tiếc nuối.

Sở Sở thăm dò hỏi: "Không nhớ lẩu sao?"

Diệp Sơ ngáp một cái mệt mỏi nói: "Nhớ thì nhớ nhưng mà em ngồi đơ toàn tập, chỉ có mình chị ăn, thành ra ăn hơi nhiều, thấy ngán rồi, giờ lại rất muốn ăn đồ do ông em nấu."

Sở Sở nhìn Diệp Sơ đã hoàn toàn mất đi ký ức về Hứa Chung, sắc mặt phức tạp, không nói thêm gì nữa.

Ngay sau đó, sắc mặt Sở Sở thay đổi, lại cẩn thận cảm ứng một chút năng lực của mình, lớn tiếng hét: "Không đúng! Thời gian không đúng!"

"Thời gian nào không đúng?"

"Thời gian ở đây hình như... đã qua nửa năm rồi..."

"Cái gì?!"

Hai người nhìn xung quanh.

Vốn dĩ, xung quanh hang ổ Hoa Thành, vẫn là khu vực có bức xạ hạt nhân mạnh, những chiếc xương khổng lồ chống đỡ các kén nhộng rũ xuống, xung quanh tràn ngập gió nóng bức xạ.

Nhưng bây giờ, nhìn ra xa, xung quanh gần như là một màu trắng xóa, tuyết đầy trời hoàn toàn phủ kín vùng đất gồ ghề vì vụ nổ, chỉ có vài chiếc xương khổng lồ vẫn cắm trên mặt đất, chỉ thẳng lên trời.

Trên trời, những bông tuyết nhỏ đang rơi lất phất.

Diệp Sơ lúc này mới phát hiện ra, ngoài những chiếc xương khổng lồ đó, nơi này đã hoàn toàn không còn dấu vết tàn tích nào của Hoa Thành nữa.

Khoan đã! Đã qua nửa năm rồi, bên ích thành này hẳn là đã tháng chín tháng mười rồi chứ? Sao còn có tuyết dày như vậy?!

Tuyết này... chẳng lẽ vẫn luôn rơi?

Hai người hoang mang nhìn nhau.

Hơn nữa, vấn đề lớn nhất mà họ đang phải đối mặt bây giờ, chính là Hoa Thành cách căn cứ phía Bắc hơn 100km, chẳng lẽ họ phải đi bộ từng bước một trong lớp tuyết dày như vậy để về ư?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...