Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 160

Diệp Sơ cũng cười ha ha, bị sự lạc quan dí dỏm của Hứa Chung lây sang, vì vậy cô đột nhiên nảy ra một ý, nói: "Hay là... chúng tôi cùng anh đi ăn lẩu?"

Trên khuôn mặt Hứa Chung cũng nở một nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt tái nhợt trông như hồng hào hơn đôi chút, anh trả lời: "Được."

---

Tôn Sở Sở vẫn luôn trong trạng thái như một cái xác không hồn, theo lời Hứa Chung nói, lúc đầu anh có được dị năng thời gian cũng như vậy - bởi vì não bộ vốn không biết tương lai và chỉ có thể nhớ lại quá khứ, bắt đầu xử lý đồng thời tất cả mọi thứ trong quá khứ, hiện tại, tương lai, thực sự cần thời gian.

Nhưng vì dị năng của anh không trọn vẹn nên phản ứng cơ thể rất lớn, thời gian tĩnh tâm cũng dài hơn, mất mười mấy tiếng mới hoàn hồn.

Anh đoán rằng, Sở Sở cũng lắm thì hai đến ba tiếng nữa là có thể trở lại bình thường.

Vừa ăn lẩu, Hứa Chung vừa kể cho Diệp Sơ nghe chuyện đã xảy ra ở Hoa Thành.

Theo điều tra trước đó của anh, hẳn là ông chủ lớn sở hữu các cửa hàng ngầm dưới tháp truyền hình Hoa Thành đã phát hiện ra có năng lượng kỳ lạ trong quá trình cải tạo một cửa hàng. Ông chủ lớn đó rất liều lĩnh, dưới trướng có không ít hoạt động kinh doanh không rõ nguồn gốc, còn có một số doanh nghiệp dược phẩm, vì vậy ông ta móc nối quan hệ, thuê lính đánh thuê nước ngoài, cưỡng ép một số chuyên gia về sinh học và vật lý đến đây giải mã bí mật của ấu trùng, thậm chí đã sớm có được một số dị năng.

Nhưng cũng chính vì vậy mà khi tận thế bùng nổ, xung quanh ấu trùng có rất nhiều năng lượng và con người, tốc độ bùng nổ cũng nhanh hơn.

Diệp Sơ nhẹ nhàng thổi một miếng thịt bò cay tê vừa mới nhúng, hơi ngượng ngùng hỏi: "Vậy thì anh... không phải, tôi có nói với anh là anh là người tốt không?"

"Ha ha ha!" Hứa Chung cười đến nghẹn: "Tôi cũng không biết tại sao, một thời gian sau khi tận thế chúng ta đã gặp rất nhiều... chuyện không mấy tốt đẹp, cô biết đấy, con người mà, trong hoàn cảnh cực đoan thì luôn có bộc lộ rất nhiều mặt tối. Vì vậy, sau này bất kể gặp phải chuyện gì, miễn là người bên cạnh cô vẫn giữ được lòng tốt, cô đều rất thích nói với chúng tôi rằng, mọi người là người tốt."

"Hả? Có chuyện đó sao?" Diệp Sơ càng ngượng hơn - vậy là mình suốt ngày phát thẻ người tốt cho người khác à? Ngố thế?

Hai người ăn lẩu, Diệp Sơ thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Sở Sở, tiện thể đút cho Sở Sở đang hành động máy móc. Hương thơm của lẩu lan tỏa, mặc dù là giữa trưa nhưng quán lẩu vẫn rất đông đúc, có người say rượu ầm ĩ, xung quanh còn thoang thoảng mùi khói hơi khó chịu nhưng Diệp Sơ cảm thấy mọi thứ đều vô cùng tươi đẹp, thậm chí còn có cảm giác muốn khóc.

Cô lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh, còn chạy ra ngoài chụp phong cảnh và đám đông, sau đó kéo Hứa Chung cùng chụp một bức ảnh ăn lẩu.

Hứa Chung nói: "Tôi suýt quên mất là cô phải check-in hàng ngày."

Diệp Sơ nói: "Bức ảnh này của anh... cũng sẽ biến mất sao?"

Hứa Chung mỉm cười: "Tất nhiên."

Sau đó anh lại lặng lẽ cúi đầu.

Diệp Sơ cũng buồn bã nhưng vẫn đăng check-in, lần này cô viết rất tùy hứng.

[Tôi nhớ mọi người quá! Yêu mọi người quá! Nhớ thế giới này quá!!!]

Sau khi nhấp vào đăng, không giống như cảnh tượng sôi động trong tận thế khi vô số lượt thích và bình luận xuất hiện ngay lập tức, lúc này, cô thậm chí còn không nhận được một lượt thích nào.

Cho đến khi cô ăn xong lẩu, cô chỉ nhận được bảy lượt thích và hai bình luận.

Một bình luận là [Nhìn nồi lẩu ngon quá!] và một bình luận khác là [Em cũng muốn được ôm chị gái xinh đẹp!].

Diệp Sơ nhìn bài đăng không có ai quan tâm, nhìn Hứa Chung đang lặng lẽ nhìn về phía xa, trong lòng vừa cảm động vừa buồn bã.

---

Sau khi ăn cơm không lâu, Sở Sở đã tỉnh táo lại.

Theo lời cô bé nói, trong bong bóng thời gian này, cô bé vẫn chưa thể sử dụng toàn bộ dị năng, cần phải trở về dòng thời gian bình thường mới có thể hoàn thành sự dung hợp cuối cùng.

Tuy nhiên, cô bé đã cảm nhận được rất nhiều kiến thức chưa từng cảm nhận, thậm chí khó có thể diễn tả, còn nói với Diệp Sơ cách để cả hai trở về thực tại.

"Rất đơn giản, bong bóng thời gian này sẽ tồn tại trong 24 giờ, khi nào hết thời gian thì chúng ta cùng tìm một vị trí thoải mái để ngồi hoặc nằm, sẽ tự động trôi đến dòng thời gian bình thường." Tôn Sở Sở nói.

Diệp Sơ nhìn Hứa Chung, dường như muốn xác nhận xem có đúng như vậy không.

Hứa Chung gật đầu rất chắc chắn, nói: "Đúng vậy, tôi cũng biết như vậy, không phiền phức, chỉ là đôi khi có thể gặp phải gợn sóng thời gian, các cô có thể không hạ cánh ổn định ở một thời điểm nào đó, có thể chậm hơn vài ngày hoặc hơn mười ngày."

"Đúng, đúng, đúng, không sai!" Sở Sở cũng gật đầu, sau đó hơi phàn nàn: "Ôi, đầu em vẫn hơi căng, cảm giác suy nghĩ không rõ ràng."

Hứa Chung an ủi: "Không sao, từ từ sẽ ổn thôi."

Diệp Sơ hỏi: "Vậy sau khi chúng ta trở về... sẽ không nhớ anh nữa sao? Sở Sở có dị năng thời gian hoàn chỉnh cũng không được sao?"

Hứa Chung trả lời: "Có lẽ vậy, hoặc giống như những người đã trải qua gợn sóng thời gian không thể nói với người khác, có lẽ Sở Sở sẽ nhớ nhưng... cô bé cũng không thể nói với cô."

Diệp Sơ nở nụ cười: "Như vậy cũng không tệ, ít nhất... có người có thể nhớ anh, Sở Sở cũng có thể tìm cách quay lại tìm anh."

Nhưng vẻ mặt của Hứa Chung có chút buồn bã: "Ừ... cũng không tệ."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...