Trần Ca nói với đội trưởng Nhan cùng Lý Chính tất cả những manh mối mà anh biết được, khi nghe tin có kẻ muốn giết Trần Ca, biểu cảm của họ lập tức thay đổi.
Bọn họ biết rằng Trần Ca sẽ không dùng những chuyện như vậy để nói đùa, nếu Trần Ca đã nói rằng có người muốn giết anh, điều đó có nghĩa là đối phương không chỉ thực sự muốn giết Trần Ca, mà còn khiến Trần Ca cảm thấy một sự uy hiếp chưa từng có, bằng không với tính cách của Trần Ca, anh nhất định sẽ không vội báo cảnh sát khi chưa nắm được manh mối cụ thể như thế này.
Sau khi nói chuyện thêm một giờ, Trần Ca đã kể toàn bộ sự việc cho cảnh sát.
Sau đó, đội trưởng Nhan cũng đã gọi cho chuyên gia vẽ chân dung ở đội điều tra tội phạm của phân cục thành phố đến, theo mô tả của Trần Ca, vẽ ra khuôn mặt của Minh Thai.
Sau khi nhờ vào cảnh sát, Trần Ca vội vàng rời đi, tiếp tục đi đến địa điểm tiếp theo.
“Đứa trẻ bên cạnh Giả Minh nói không chừng cũng tương ứng với một miếu thờ nào đó, anh ta biết nhiều về cái bóng và Minh Thai hơn Trương Ức nhiều, chờ đến khi anh ta sa lưới, sương mù dày đặc bao phủ Minh Thai có lẽ sẽ tiêu tan.”
Trần Ca bắt taxi đến bệnh viện, đi tới khu phòng đặc biệt dành cho bệnh nhân bị hôn mê, một số bệnh nhân trong đó đã rời đi sau khi điều trị xong, nhưng những chiếc giường trống của họ luôn có thể được lấp đầy bởi những người đến sau, cùng với sự phát triển của nhà ma, giường bệnh thỉnh thoảng vẫn sẽ bị thiếu thốn, chỉ có thể tạm thời kê thêm giường bệnh trong lối đi.
Mang theo chiếc ba lô nặng nề, Trần Ca dừng lại bên ngoài một phòng bệnh dưới sự dẫn đường của y tá.
Phúc lợi nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo vẫn rất tốt, ban quản lý cấp cao của khu vui chơi đó đã thuê hẳn một phòng riêng dành cho sáu nhân viên trong nhà ma đang bị ngất xỉu.
Gõ cửa bước vào, cảnh sát, Tiểu Linh và người phụ nữ tóc đen dài đang chơi bài với nhau, khi cả ba nhìn thấy Trần Ca bước vào, họ vô thức rùng mình một cái, ký ức kinh hoàng vất vả lắm mới quên được lại hiện lên một lần nữa.
Tuy nhiên, không giống như những du khách hôn mê trong nhà ma của Trần Ca, những nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo này không nghĩ rằng trải nghiệm khủng khiếp của họ ngày hôm đó lại có liên quan đến Trần Ca, bọn họ chỉ nghĩ cảm thấy thật kỳ lạ khi tất cả mọi người đều hôn mê, tại sao hết lần này tới lần khác chỉ anh ta là không làm sao.
“Ngày hôm đó tôi có đi cùng họ vào tham quan nhà ma, có một số nội dung liên quan đến bí mật giữa hai khu vui chơi...” Trần Ca còn chưa nói xong, cô y tá đã làm động tác đừng lo, rồi rời đi.
“Trần Ca, ngày hôm đó đã đắc tội với cậu, khiến cậu chê cười rồi.” Cảnh sát cảm thấy Trần Ca rất đáng tin cậy, nếu như không phải lập trường khác nhau, anh ta cảm thấy mọi người thậm chí còn có thể trở thành bạn bè.
“Nhà ma của anh có vấn đề.” Trần Ca nghiêm mặt, ngồi bên cạnh ba người họ: “Những chuyện mà tôi nói ở đây, ba người đừng nói cho người khác biết.”
“Ừ.”
“Tôi đến đây chỉ để xác nhận với mấy người một chuyện.” Trần Ca liếc nhìn ba người họ: “Ngày hôm đó chúng ta... thật sự đã gặp phải ma sao?”
Ba nhân viên trong khu vui chơi cũng không mở miệng, nhưng biểu cảm của họ lại rất phức tạp.
Trần Ca ném ba lô vào góc phòng, lấy điện thoại di động ra đặt ở trên bàn: “Đừng lo lắng, tôi sẽ không ghi âm hay quay phim, mấy người có thể tùy ý khám xét cơ thể tôi, tôi ở đây chỉ để xác nhận một chuyện thôi.”
Cảnh sát và Tiểu Linh đều nhìn về phía người phụ nữ có mái tóc đen dài, cả ba người nhìn nhau, cuối cùng Tiểu Linh lặng lẽ kiểm tra cửa phòng, sau khi xác định cửa phòng đã đóng chặt mới dám nói: “Không phải chỉ có mỗi anh cảm thấy kỳ lạ đâu, chũng tôi cũng luôn cảm thấy sợ hãi.”
“Rất nhiều ma quỷ mà chúng ta gặp phải hôm đó không có trong chương trình, có nghĩa là trong cảnh thực sự có tồn tại một thứ gì đó vốn không thuộc về nơi đó.” Cảnh sát cười khổ: “Dù sao sau này tôi cũng sẽ không đến nhà ma để giúp đỡ nữa, nếu nhất định phải đi thì tôi chỉ có thể từ chức thôi.”
“Tại sao lại xuất hiện tình huống như vậy? Có thực sự là do tàn niệm của người đã chết dính vào những đồ vật cũ đó không? Giống như cái miếu thờ trong ngôi nhà bị nguyền rủa vậy?" Trần Ca đang từ từ hướng dẫn mấy người, anh muốn biết thêm một số thông tin, nhưng không thể nói thẳng ra được.
“Tôi nghe mọi người nói rằng tất cả đồ cũ đó đều được một người quản lý họ Giang mang vào nhà ma, liệu có phải quản lý Giang đó đã biết hết mọi chuyện rồi không?" Trần Ca tò mò hỏi: “Lai lịch của vị quản lý Giang này là gì? Để xây một nhà ma lớn như vậy phải cần rất nhiều tiền, tại sao những người điều hành khu vui chơi của mấy người lại đồng ý?”
“Bản thân Giang Cửu là một trong những người có quyền quyết định ở khu vui chơi này, ông ta cũng là cổ đông của khu vui chơi, trước đây ông ta từng kinh doanh bất động sản, nghe nói mười năm trước ông ta còn từng xảy ra mâu thuẫn với Giám đốc La ở khu vui chơi của anh.” Tiểu Linh lại ngồi trên giường bệnh: “Dù sao thì ông ta cũng rất lợi hại, một nhân viên nhỏ như tôi cũng chỉ có thể ngước đầu mà nhìn thôi.”
“Có mâu thuẫn với Giám đốc La?” Trần Ca không ngờ tới điều này, hiện tại anh cảm giác bản thân như đang đứng trong một cái mạng nhện đã dăng mấy năm, anh mơ hồ nhìn ra chân tướng, nhưng đồng thời lúc đó con nhện cũng nhìn thấy anh.
“Đúng vậy, trước đây bọn họ đều kinh doanh bất động sản, tôi không biết tại sao họ đều nhìn trúng một mảnh đất ở ngoại ô phía Tây, cuối cùng mảnh đất đó đã bị Giám đốc La chiếm được.” Người phụ nữ có mái tóc đen dài dường như biết rất nhiều chuyện, bản thân cô ta cũng có một loại khí chất khác hẳn với những nhân viên bình thường.
“Đó có phải là mảnh đất của khu vui chơi Thế Kỷ Mới không?”
“Đúng vậy, lúc đó tôi thấy miếng đất đó rất bình thường, nhưng hiện tại tôi không thể không nể phục mắt nhìn của các ông lớn đó.”
“Bình thường?” Trên mặt đất Trần Ca biết là nó bình thường, nhưng ở dưới lòng đất thì cũng không nhất định, anh để ý thấy nên đã chuyển trọng tâm câu chuyện sang hướng khác.
“Những ân oán của thế hệ trước không liên quan gì đến chúng ta, bây giờ tôi muốn hiểu rõ, Giang Cửu cố ý nhét những đồ vật cũ đó vào nhà ma, mục đích xem ra không hề đơn giản.” Trần Ca trầm tư một lát: “Tôi đã đi kiểm tra lại nhà ma sau khi mấy người rời khỏi, phát hiện ra ngôi miếu đó không được dùng để thờ cúng quỷ thần gì mà là dùng để nguyền rủa. Trong mỗi ngôi miếu đều có một bức tượng làm bằng đất sét, ai chạm vào đều sẽ bị nguyền rủa, đây là hoàn toàn không coi trọng tính mạng của du khách ra gì.”
“Có lẽ là có một số hiểu lầm.”
“Ngôi miếu đó cứ đặt ở đấy mà mặc kệ nó thể gây ra chuyện không may gì, bản thân mấy người cũng đã trải qua cảm giác khủng khiếp đến mức mà nhà ma không thể kiểm soát được, mạng người quan trọng, tôi phải nói chuyện với người phụ trách nhà ma của mấy người.” Giọng nói của Trần Ca rất nghiêm túc: “Mấy người có thể liên lạc với Giang Cửu không?”
Những người này chỉ là nhân viên, Trần Ca không mong đợi vào việc có thể thông qua họ mà kiên lạc với lãnh đạo cấp cao Giang Cửu, anh chỉ muốn moi móc thêm thông tin về Giang Minh từ bọn họ, sau đó sẽ hành động vào tối nay.
Đây cũng là lý do anh không cho cảnh sát can thiệp vào khu vui chơi Tương Lai Ảo, lệ quỷ trong Ngôi Nhà Bị Nguyền Rủa đã nhìn thấy một bức tượng làm bằng đất sét có tên Giang Minh, điều này nói rõ Giang Minh chính là một trong chín đứa trẻ đó, sự can thiệp của cảnh sát có thể sẽ phá vỡ kế hoạch của anh, làm cho mọi thứ trở nên rắc rối hơn.
“Giang Minh này nhìn cũng trạc tuổi mình, khi cái bóng tách Minh Thai ra thì có lẽ nó cũng đã mười mấy tuổi rồi, hơn nữa mình cũng đã từng nhìn thấy anh ta ở khu vui chơi, cảm giác rất bình thường, nhân duyên cũng khá tốt, tại sao một chàng trai như vậy lại được Minh Thai lựa chọn? Có phải là một cái bẫy do Minh Thai cố tình thiết kế không?”
Xác suất Minh Thai ở trên người Giang Minh không lớn, nhưng Trần Ca vẫn sẵn sàng chờ đến tối để gặp mặt trực tiếp.
Nhân viên của Khu vui chơi Tương Lai Ảo nghe thấy Trần Ca muốn liên lạc với Giang Cửu, phản ứng của họ rất kỳ lạ, bọn họ không lập tức từ chối Trần Ca mà đều nhìn về phía người phụ nữ có mái tóc đen dài.
“Thế nào? Cô có thể liên lạc với Giang Cửu sao?”
“Tôi không thể liên lạc với Giang Cửu được, nhưng Giang Minh, con đỡ đầu của ông ấy là bạn trai cũ của tôi. Chúng tôi đã ở bên nhau ba năm rưỡi, sau đó chúng tôi chia tay vì một lý do hết sức nực cười.” Người phụ nữ có mái tóc đen dài là kiểu phụ nữ mạnh mẽ độc lập, cho dù có đau khổ cũng sẽ không để lộ ra ngoài.
“Một lý do hết sức buồn cười?” Trần Ca có chút tò mò.
“Lần đầu tiên tôi đến nhà anh ta, tôi phát hiện trong nhà Giang Minh có một đứa trẻ bốn năm tuổi, đứa bé đó cũng tên là Giang Minh, tôi hỏi anh ta là đứa trẻ đó có liên quan gì đến anh ta, nhưng anh ta lại ấp úng không trả lời được.”
Bình luận