Trên thực tế, Trần Ca cảm thấy với hình tượng của mình trong lòng những người ở khu vui chơi Tương Lai Ảo, dù anh có tự mình chạy đến đấy cũng chẳng hỏi được cái gì, nhân viên ở đó nhìn thấy anh như thể nhìn thấy thây ma vậy, trốn đi xa nhất có thể.
Trần Ca cảm thấy hình như mọi người có chút hiểu lầm về mình, nhưng bây giờ đã không còn nhiều thời gian, anh cũng sẽ không lãng phí thời gian để giải thích.
“Mình không thể cầm búa của bác sĩ nát sọ vượt qua vòng kiểm tra an ninh của khu vui chơi được, cho nên tốt hơn hết là mình nên đến bệnh viện.” Trần Ca chuyển sự chú ý của mình vào những người bị hại kia: “Khi mình đến tham quan, những diễn viên mà khu vui chơi Tương Lai Ảo sắp xếp chơi cùng, bọn họ đã cùng mình trải nghiệm cảm giác kinh khủng đó, có lẽ sẽ có tiếng nói chung với mình.”
Người đang bị bệnh là khoảng thời gian yếu ớt nhất, Trần Ca chuẩn bị ngày mai sẽ đến bệnh viện để nói chuyện tốt với các diễn viên đang hoảng sợ đó, nhưng điều kiện tiên quyết là họ phải tỉnh lại rồi.
“Lo lắng cũng không thể thay đổi được tình hình, tốt hơn hết là mình nên ngủ thật ngon và trân trọng khoảnh khắc này.”
Anh đặt một cái báo thức, sau đó ngủ thật say.
8 giờ sáng hôm sau, sau khi Trần Ca đánh răng rửa mặt xong, anh gọi lão Bạch và bác sĩ Vệ ra: “Việc kinh doanh của nhà ma tôi giao cho hai người, tôi có một số việc cần giải quyết trong ngày.”
“Tiểu Trần, có phải trong lòng cậu đang có chuyện gì không?” Bác sĩ Vệ liếc mắt nhìn qua cũng có thể nhận ra Trần Ca khác với mọi khi: “Hôm qua tôi nghe Trương Ức nói cái gì mà Minh Thai sắp ra đời, cậu đang lo lắng chuyện Minh Thai đó sao?”
“Đúng là có chút lo lắng, nhưng cũng không phải là vấn đề lớn.” Trần Ca lại nở nụ cười: “Hai người cứ quản lý công việc cho thật tốt, việc còn lại cứ giao cho tôi.”
“Kỳ thật cậu có thể dựa vào chúng tôi đấy, dù sao đây cũng là nhà của chúng tôi.”
“Vâng, đừng lo lắng.” Trần Ca yêu cầu bác sĩ Vệ và lão Bạch quay lại cảnh tương ứng của họ, còn anh thì bước ra khỏi nhà ma và mở hàng rào bảo vệ ra.
Gần đây đang là mùa cao điểm của các khu vui chơi, các nhân viên đã đến từ rất sớm.
“Đi hóa trang trước đã, mấy ngày tới có thể ban ngày tôi sẽ không ở trong nhà ma, mấy người hãy chú ý nhiều hơn một chút.”
“Ông chủ, không phải bình thường buổi tối anh mới đi ra ngoài sao? Sao bây giờ lại thay đổi thành ban ngày vậy?" Cố Phi không suy nghĩ nhiều, nhanh mồm nhanh miệng.
“Có một số việc cần phải xử lý, trong vòng chín ngày phải xử lý xong, khi nào xong việc thì tôi sẽ quay lại, lúc đó sẽ phải nghỉ ngơi cho thật tốt.” Trần Ca đi vào phòng thay đồ, ngồi trang điểm cho mấy nhân viên một cách nghiêm túc.
“Nhờ hết vào mọi người.”
Sự cạnh tranh giữa khu vui chơi Thế Kỷ Mới cùng khu vui chơi Tương Lai Ảo cũng đã đến thời điểm quan trọng, các nhân viên đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu, Trần Ca cũng sẽ không gây rắc rối cho mọi người.
Đi ra cửa chào chú Từ một câu, trước khi khu vui chơi mở cửa, Trần Ca đã bước ra khỏi khu vui chơi với chiếc ba lô nặng trĩu.
Bắt một chiếc taxi, sau khi lên xe, nụ cười trên mặt Trần Ca từ từ biến mất.
“Cậu muốn đi đâu?”
“Phòng điều tra hình sự phân cục thành phố.”
...
Khi Trần Ca đến cổng phân cục thành phố, anh nhìn người bảo vệ rồi nhìn vào chiếc ba lô trên tay, sau khi suy nghĩ một hồi, anh vẫn quyết định không bước vào mà là gọi điện cho Lý Chính trước.
“Anh Chính, là tôi đây.”
“Trần Ca? Có chuyện gì vậy?”
“Tôi đang ở cổng phân cục thành phố, anh có thể ra đón tôi vào được không? Có một số việc, tôi muốn tìm hiểu kỹ càng.”
“Dám nói chuyện với cảnh sát hình sự như thế này, cậu là người đầu tiên tôi gặp phải trong suốt thời gian hành nghề của mình đấy. Chờ một chút, tôi sẽ tới ngay.”
Cúp điện thoại, mười phút sau Lý Chính xuất hiện ở cửa.
“Nói đi, có chuyện gì vậy? ”
“Có thể đi vào rồi nói được không?”
“Chỗ này của chúng tôi không cho người ngoài tùy tiện đi vào.” Lý Chính nhìn Trần Ca khẽ lắc đầu: “Quên đi, cậu đi theo tôi.”
Hai người tiến vào phân cục thành phố, Lý Chính dẫn Trần Ca đi vào một phòng họp không có một bóng người: “Mọi người đều đang làm việc, đưa cậu vào đây làm tôi cảm thấy không ổn lắm, mặc dù mọi người đều biết cậu.”
Liếc nhìn ba lô của Trần Ca, Lý Chính đã đoán được đại khái bên trong có thứ gì: “Cậu cứ thoải mái đi, uống nước không?”
“Anh Chính, tôi muốn hỏi anh hai chuyện.” Trần Ca đi thẳng vào chủ đề.
“Cậu cứ nói.”
“Thường Cô tỉnh chưa?” Trần Ca rất quan tâm đến Thường Cô, bản thân anh ta là một đạo diễn, rất giỏi sử dụng ma quỷ để làm phim, ngoài ra anh ta còn là người hiểu rõ Thường Văn Vũ nhất trên đời này.
Trong Thông Linh Trong Trường Ma, Thường Văn Vũ đã hy sinh bản thân để phá hủy cánh cửa, cuối cùng cô ta đã bị mấy áo đỏ cấp cao nhất hợp sức "giết chết".
Theo lý thuyết thì đáng ra cô ta phải hồn phi phách tán mới đúng, nhưng điện thoại màu đen vẫn tạo ra một trang độc quyền của cô ta sau khi Thường Văn Vũ "chết", đồng thời điện thoại màu đen cũng nói rằng Thường Văn Vũ chưa chết hoàn toàn.
Thường Cô là người thân duy nhất của Thường Văn Vũ, nếu nói trên đời này có người có thể khiến Thường Văn Vũ cảm thấy tin cậy được thì người đó chính là Thường Cô.
Trần Ca muốn thông qua Thường Cô để tìm được Thường Văn Vũ.
Biết chú ý thì sẽ giữ được thuyền đến vạn năm, có thể trở thành một lệ quỷ áo đỏ thì đó không phải là người có thể kinh thường được, đây cũng là kinh nghiệm của Trần Ca.
“Vết thương của anh ta đã ổn định, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, bác sĩ đã chụp X quang sọ não của anh ta, cũng không phát hiện ra vấn đề gì.” Lý Chính cảm thấy hôm nay Trần Ca đặc biệt nghiêm túc: “Chuyện thứ hai của cậu là gì?”
Trần Ca hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn về phía Lý Chính: “Đội trưởng Lý, anh còn nhớ thị trấn Lệ Loan không?”
Nhắc đến bốn chữ tại thị trấn Lệ Loan, biểu hiện của đội trưởng Lý từ từ thay đổi, anh kéo một cái ghế đến, ngồi trước mặt Trần Ca: “Tôi chỉ nhớ rõ một phần, còn lại đều quên hết rồi.”
“Ngày hôm đó khi anh đuổi theo Giả Minh đi vào thị trấn Lệ Loan, sau đó đã nhìn thấy tôi ở trong trấn nhỏ đó, cuối cùng tôi đã cõng anh ra ngoài, nhưng đáng tiếc là Giả Minh đã trốn thoát.” Trần Ca không biết Lý Chính còn nhớ bao nhiêu chuyện, đây cũng là sự ăn ý ngầm giữa anh và Lý Chính, sau khi rời thị trấn Lệ Loan thì không ai hỏi về những gì đã xảy ra vào ngày hôm đó.
Lý Chính rời mắt khỏi Trần Ca, nhìn vào ly nước vẫn còn đang bốc khói, cho dù đêm hôm đó có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì có một sự thật không thể thay đổi, người đã cõng anh ta ra khỏi thị trấn Lệ Loan trong tình trạng hôn mê ngày hôm đó chính là Trần Ca.
Người thanh niên trước mặt đã cứu mạng anh.
“Đương nhiên là tôi nhớ chuyện này, trên thực tế, chúng tôi vẫn luôn đuổi bắt Giả Minh, có nhiều dấu hiệu khác nhau cho thấy anh ta vẫn chưa rời khỏi Hàm Giang.” Lý Chính đứng lên: “Vụ án của Giả Minh do đích thân đội trưởng Nhan phụ trách, để tôi đưa cậu đến gặp ông ấy.”
Hai người bước ra khỏi phòng họp, đi qua hành lang, đến một văn phòng trên tầng ba.
Gõ cửa đi vào, đội trưởng Nhan đang nói chuyện điện thoại với ai đó, người có tính tình luôn luôn ôn hòa như ông ấy mà lúc này đang mặt đỏ tía tai, lúc nói đến lúc nóng nảy còn đập mạnh xuống bàn mấy phát.
Sau cuộc điện thoại dài hai ba phút, cơn tức giận của đội trưởng Nhan mới từ từ vơi đi, nhìn thấy Trần Ca, cuối cùng ông ấy cũng nở nụ cười: “Lý Chính, sao anh lại đưa Tiểu Trần tới đây? Cậu ấy đến đây để đòi thưởng sao? Chỗ của chúng tôi không chịu trách nhiệm phát tiền đâu.”
“Đội trưởng Nhan, Trần Ca đến đây để hỏi về vụ án giết vợ của Giả Minh.” Lý Chính dường như lo lắng đội trưởng Nhan sẽ từ chối trả lời, nên mới tốt bụng nói hộ Trần Ca một câu: “Dù gì thì cậu ấy cũng có mặt ở đó, là người bị hại, cũng là một nhân chứng, tôi cảm thấy chúng ta không cần phải che giấu vụ này với cậu ấy.”
“Hiện tại vụ án này liên quan đến rất nhiều chuyện.” Đội trưởng Nhan yêu cầu Lý Chính đóng cửa phòng làm việc lại, sau đó mới nói tiếp: “Chúng tôi đã tìm thấy bóng dáng của Giả Minh ở bên ngoài một khu dân cư cách thị trấn Lệ Loan rất xa, sau khi anh ta chạy trốn khỏi thị trấn Lệ Loan khoảng ba mươi sáu tiếng, điều quan trọng nhất là anh ta không xuất hiện một mình.”
“Giả Minh lại xuất hiện?" Trần Ca nhớ rõ là đáng lẽ Giả Minh đã bị bỏ lại bên trong cửa, lần này anh đến đây chỉ để thuyết phục cảnh sát làm một việc khác, không ngờ lại thu hoạch được một chuyện ngoài ý muốn: “Đội trưởng Nhan, tòa dân cư nơi Giả Minh xuất hiện ở đâu? Tôi muốn đi xem.”
“Một tòa nhà cũ, nơi đó đã từng xảy ra hỏa hoạn, bên cạnh còn có một trường học phục hồi chức năng.”
“Từng xảy ra hỏa hoạn sao?” Đi qua cánh cửa mới có thể rời khỏi thế giới màu đỏ đó, Trần Ca vừa mới tình cờ biết rằng có một cánh cửa trong một tòa nhà dân cư đã xảy ra hỏa hoạn ở vùng ngoại ô phía Đông.
Quỷ lửa đã thiêu rụi tòa nhà! Người đẩy cửa đã bị bác sĩ Cao ăn tươi nuốt sống đó!
Đội trưởng Nhan lấy ra một tập tài liệu từ ngăn kéo phía dưới cùng: “Có bốn người khác xuất hiện cùng lúc với Giả Minh, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, một người phụ nữ có trạng thái tinh thần rất kém và một đứa trẻ khoảng bốn hoặc năm tuổi.”
Mở tài liệu ra, đội trưởng Nhan đã kiểm tra tất cả danh tính của bọn họ: “Người đàn ông trẻ tuổi tên là Bắc Dã, cậu ta đã giết cha mình và em trai của mình là Bắc Văn, mẹ cậu ta đã gánh tội thay cậu ta và đã bị bắt nhốt.”
“Người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi là một tay nghiện cờ bạc, tên là Chân Quách, không có nghề nghiệp cố định, tính tình rất xấu, nghiện rượu, bạo lực gia đình và hay trộm cắp, chúng tôi vẫn còn giữ hồ sơ của anh ta ở đây.”
“Còn người phụ nữ tên là Vu Vọng Tình, một người nước ngoài, gia đình cũng không có tiền sử bệnh tâm thần, vấn đề là tâm thần của cô ta hoàn toàn là do hoàn cảnh tạo thành.”
“Cuối cùng là đứa trẻ, rất kỳ lạ, tôi không tìm được bất kỳ thông tin nào về cậu bé. Chúng tôi đã đến thăm hàng xóm của Chân Quách, hàng xóm chỉ biết rằng gia đình anh ta có một cô con gái nhỏ, đã mất tích cách đây vài năm, mọi người gần như không biết trong nhà anh ta còn có một đứa con trai.”
Bình luận