Chương 981: Đan xen với quá khứ

Cầm ô, Trần Ca đi vào thành phố đang chìm trong mưa, anh không biết mình đang làm nhiệm vụ hay muốn giúp đỡ người phụ nữ đó, có lẽ là cả hai.

Bắt xe đi đến Viện Phúc lợi Hàm Giang, mặc dù thời gian thăm hỏi đã qua lâu rồi, nhưng vì nhiều lý do khác nhau, Trần Ca quen biết ông chú bảo vệ ở cửa, lại còn rất quen thuộc với một giáo viên của cô nhi viện chăm sóc cho Phạm Úc.

Sau khi đợi vài phút ở ngoài cửa, Trần Ca được giáo viên đó đưa vào trong cô nhi viện.

“Cậu đến đây để đón Phạm Úc sao? Tình hình của đứa trẻ đó bây giờ đã tốt hơn nhiều, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nó không còn tự nhốt mình trong phòng nhỏ nữa, bắt đầu cố gắng giao tiếp với những người khác, vẽ tranh cũng không còn đáng sợ như trước nữa, ngoại trừ màu đen và màu đỏ, cậu bé cũng bắt đầu sử dụng các màu khác.” Giáo viên rất vui, cô ấy không ngừng khen ngợi Phạm Úc.

Trần Ca không biết liệu sự thay đổi của Phạm Úc có liên quan gì đến họa sĩ của Thông Linh Trong Trường Ma hay không, có thể là khúc mắc của cậu bé đã được mở ra, hoặc cũng có lẽ do họa sĩ sau khi lẻn ra khỏi cửa cả Thông Linh Trong Trường Ma thì đã đến gặp Phạm Úc.

Mọi thứ đều có thể xảy ra, bản thân người họa sĩ đã là một sự tồn tại khó nắm bắt.

“Lần này tôi đến đây là vì chuyện khác.” Trần Ca và giáo viên cùng nhau đi vào trong phòng, anh cất ô, lấy tấm hình từ trong ba lô ra: “Cô có thể đưa tôi đến gặp Viện trưởng Hạ được không, tôi có chuyện rất quan trọng muốn hỏi ông ấy.”

“Viện trưởng đã về nhà, cậu cũng có thể hỏi tôi mà, có chuyện gì trong cô nhi viện này mà tôi không biết đâu.”

“Điều tôi muốn biết là chuyện đã xảy ra mười năm trước, khi đó, cô nhi viện này vẫn còn là một cô nhi viện tư nhân, liệu lúc đó cô đã vào đây làm chưa?”

“Mười năm trước?" Cô giáo suy nghĩ một chút: “Hay là cậu ra hỏi ông chú bảo vệ cửa xem, ông ấy là nhân viên làm việc ở đây lâu nhất, khi còn là cô nhi viện tư nhân, ông ấy đã là người bảo vệ cửa rồi.”

“Được rồi.” Trần Ca mời bảo vệ vào trong nhà, anh đưa bức ảnh cho ông lão: “Ông có ấn tượng gì với cậu bé này không?”

“Mặt cũng không có, cậu muốn tôi nhìn cái gì?” Người bảo vệ đặt bức ảnh trước mắt, các nếp nhăn chen chúc với nhau: “Ai có thể nhớ được chuyện của mười năm trước chứ?”

“Ông cứ thử suy nghĩ một chút, lúc đó có phải có một cô bé với trí nhớ rất kém ở trong cô nhi viện hay không? Cậu bé này có lẽ là bạn tốt nhất của cô bé đó.”

Nghe được lời nói của Trần Ca, nếp nhăn trên mặt người bảo vệ càng sâu hơn, suy nghĩ một hồi, ông ta đột nhiên vỗ vỗ cánh tay Trần Ca: “Hình như là có một cô bé như vậy! Cậu cho tôi xem lại ảnh đi!”

Người bảo vệ cầm bức ảnh bằng cả hai tay và nhìn hồi lâu: “Tôi vẫn không thể nhớ được cậu bé này, nhưng tôi có ấn tượng về cô bé mà cậu nói đến, cô bé đã bị cha mẹ bỏ rơi khi còn rất nhỏ, người ta cho rằng lý do bị bỏ rơi là do não bộ của cô bé bị suy giảm chức năng bẩm sinh, trí nhớ rất kém, làm việc hay quên trước quên sau, người cũng vô cùng đần độn.”

“Suy giảm chức năng não bẩm sinh?” Đây vẫn là một thuật ngữ mới đối với Trần Ca, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy nó.

“Tôi cũng nghe nói cô bé ấy rất xinh đẹp, ngoan ngoãn nhưng lại hay quên, rất nhiều đứa trẻ trong cô nhi viện đều được nhận làm con nuôi, chỉ có cô bé vẫn ở lại cô nhi viện.” Người bảo vệ chậm rãi nhớ ra thêm nhiều điều: “Từ năm hai, ba tuổi cho đến tận mười mấy tuổi, cô bé đã sống trong cô nhi viện hơn mười năm, có lẽ bởi vì đã bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất, nên bệnh của cô bé ngày càng nặng hơn.”

“Thời gian đầu, cô bé còn nhớ được tên bạn bè, thầy cô xung quanh, sau khi được các giáo viên rèn luyện, cô bé không chỉ tự chăm sóc được bản thân mà còn giúp đỡ được một số việc vặt. Tuy trí nhớ không tốt nhưng cô bé này lại cực kỳ siêng năng và khi bị bắt nạt sỉ nhục cũng không nói lại, vì vậy cô nhi viện đã ngầm đồng ý giữ cô bé lại và chăm sóc cho nó.”

“Nhưng ai biết rằng tình hình của cô bé càng ngày càng tồi tệ, thậm chí cô bé còn không nhớ nổi mặt người, chỉ giữ lại những khả năng sinh sống cơ bản nhất, những việc hơi phức tạp hơn một chút là đều không làm được.”

“Tuổi của cô bé cũng lớn hơn, mà lại không giúp được gì, lại còn cần người khác chăm sóc, dần dần thái độ của mọi người đối với cô bé đã thay đổi.”

“Các bé ở cô nhi viện tư nhân này cũng không lớn, cho nên cô bé vô cùng nổi bật, sau này không biết lãnh đạo cô nhi viện nghĩ gì, biết cô bé có trí nhớ không tốt, thế mà vẫn bảo cô bé đến trông cửa cùng tôi.”

“Lãnh đạo nói muốn tìm cho cô bé một việc gì đó để làm, tương lai không thể để cô bé thành một kẻ vô dụng được, nhưng tôi luôn cảm thấy ý thực sự của lãnh đạo chính là từ bỏ cô bé, thậm chí còn hy vọng cô bé sẽ đi mất.” Nói xong, người bảo vệ thở dài.

“Hi vọng cô ấy sẽ đi mất? Làm sao mà ông biết được cô nhi viện có ý định này?" Nếu thật sự là như vậy, bản chất sự việc đã hoàn toàn thay đổi, Trần Ca cho rằng sự thay đổi của Phương Ngư có thể bắt đầu từ lúc đó.

“Cô nhi viện luôn sắp xếp cho tôi một vài việc phải làm ở xa, tôi chạy khắp nơi, để lại cô bé một mình canh cửa. Có lần khi tôi quay lại, cô bé đó không đứng ở cửa cũng không có trong phòng, tôi chạy quanh cô nhi viện để tìm, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cô bé ở dưới một gốc cây lớn ở sau núi.”

“Lúc đó tôi rất tức giận và hỏi cô bé tại sao lại chạy lung tung, cô bé nói rằng có một con diều bay rất cao.”

“Tôi thực sự sợ hãi, nhưng may mắn thay con diều bị mắc trên cây, cũng không bay xa.” Dù sau bao nhiêu năm, ông chú bảo vệ vẫn thở dài khi nhớ lại cô bé đã lại ấn tượng sâu sắc cho ông ta.

“Ông à, khi cô ấy cùng ông đứng trông cửa, có cậu bé nào đến tìm cô ấy không? Có lẽ là người rất nhiệt tình với cô ấy?”

“Không, cô bé luôn ở một mình.”

“Thế thì khó rồi.” Trần Ca nhìn tấm ảnh trong tay, nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi, cố gắng tìm manh mối mà mình đã bỏ sót: “Ông à, vừa nói ông Phương Ngư lần đầu tiên bị mất tích là do nhìn thấy một con diều, cho nên cô ấy mới đuổi theo, nếu dựa theo tính cách đó của cô ấy thì chắc có lẽ sẽ không chạy loạn khắp nơi, nhưng tại sao hết lần này tới lần khác lại đuổi theo một con diều? Cô ấy rất thích diều sao? Chẳng lẽ con diều này là tín hiệu nào đó?”

“Vậy thì cậu cũng nghĩ nhiều rồi.” Ông chú đang định nói cái gì đó, ông đột nhiên mở mắt ra: “Đúng rồi! Diều! Trước đây đúng là có một cậu bé ở cô nhi viện có quan hệ tốt với Phương Ngư, đứa trẻ đó là người nói nhiều, hình như cũng bị mắc một căn bệnh nào đó, luôn thích nói đi nói lại những điều giống nhau, lần đầu nghe thì có thể không sao, nhưng ngày nào cũng nghe những điều đó chắc ai cũng sẽ ngán ngẩm.”

“Vậy là cậu bé đó đã tìm thấy Phương Ngư?”

“Đúng vậy, trí nhớ của Phương Ngư rất kém, cho dù cậu bé có nói đi nói lại mấy điều đó, thì cô bé cũng sẽ quên hết vào ngày hôm sau, lần nào cũng giống như ngày đầu tiên.” Dưới sự nhắc nhở của Trần Ca, ông chú bảo vệ cuối cùng cũng nhớ ra một số chuyện trước đó: “Đáng lẽ họ cũng được coi là bạn bè, nhưng số phận của họ lại khác nhau, trong khi bệnh của Phương Ngư ngày càng nặng, còn bệnh của cậu bé lại dần bình thường khi cậu lớn lên. Nhưng ngay cả khi cậu bé bình thường, cậu vẫn thích ở bên cạnh Phương Ngư, cậu bé lớn hơn Phương Ngư ba tuổi, ai bắt nạt Phương Ngư thì cậu bé sẽ là người đầu tiên xông lên.”

“Nhưng điều này có liên quan gì đến cánh diều? Cậu bé đó bây giờ ở đâu?" Trần Ca cảm thấy bóng ma mà anh đang tìm kiếm chính là cậu bé đó.

“Tôi cũng quên mất là vào năm nào, giáo viên đưa lũ trẻ ở cô nhi viện đi chơi mùa xuân, mọi người đang thả diều bên cạnh một đập chứa nước ở ngoại ô phía Đông. Cánh diều của cậu bé và Phương Ngư rơi vào trong rừng, hai người họ đi vào trong đó tìm kiếm, sau đó thì cậu bé biến mất, chúng tôi chỉ tìm thấy Phương Ngư hôn mê bất tỉnh.”

“Mất tích?” Trần Ca cau mày, nếu như cậu bé mất tích, manh mối của anh có thể sẽ bị cắt đứt.

“Sau khi Phương Ngư tỉnh dậy, chúng tôi có hỏi cô bé, nhưng cô ấy nói rằng mình và cậu bé đi vào rừng để tìm một con diều, nhìn thấy một con đường dẫn đến một ngôi nhà nằm giữa một rừng hoa, nơi đó có nhiều tiếng cười của trẻ con. Con diều đã rơi xuống hàng rào của ngôi nhà đó, hai người bọn họ đi lấy con diều đó thì bị một đám trẻ con không quen biết bắt lấy, muốn lôi bọn họ vào trong nhà. Cuối cùng cậu bé đó đã đẩy Phương Ngư ra ngoài, sau đó chủ động đóng cửa lại.”

Những lời mà ông chú nói đối với người khác thì có vẻ không có cảm giác gì, nhưng Trần Ca thì khác, trước đây anh cũng đã từng đi qua ngôi nhà nằm trong rừng hoa gần đập chứa nước ngoại ô phía Đông đấy!

Khi đó, anh mới đang học tiểu học và mới chuyển từ ngoại ô phía Đông đến ngoại ô phía Tây được một năm.

Cha mẹ anh luôn cấm anh đến vùng ngoại ô phía Đông của Hàm Giang, nhưng hôm đó là một chuyến đi chơi do trường tổ chức.

Cũng là đi đến đập chứa nước ở ngoại ô phía Đông, và cũng đồng thời nhìn thấy ngôi nahf nằm giữa rừng hoa, đầy ắp tiếng cười trẻ con.

Lần đó Trần Ca có thể thoát khỏi hoàn toàn là do anh mang theo con búp bê do chính tay mình làm ra, bên trong con búp bê đó chính là con gái của Giám đốc La, cũng chính là thần hộ mệnh hiện tại của khu vui chơi Thế Kỷ Mới.

“Có lẽ là cùng một chỗ!”

Trần Ca không ngờ rằng Phương Ngư cùng cậu bé kia cũng đi qua nơi đó, quá khứ của bọn họ giống với quá khứ của bản thân, sinh ra một giao điểm.

“Thứ rút ra lần này xem ra không đơn giản như vậy.” Trần Ca nhấc ba lô lên, nhưng cũng không kích động: “Hai vị, tôi vẫn còn một chuyện cần hai người giúp đỡ.”

“Cậu cứ nói đi.” Giáo viên có ấn tượng tốt về Trần Ca, nghĩ rằng Trần Ca là một người rất có lòng thương người.

“Hai người có thể tìm hộ tôi thông tin của cậu bé đó không? Tôi có một ngày tháng ở đây, có thể là sinh nhật của cậu ấy.” Trần Ca lật bức ảnh, đằng sau bức ảnh có viết một ngày tháng.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng cậu cũng đừng hy vọng quá nhiều.”

“Làm phiền cô rồi.” Sau khi tạm biệt giáo viên và người bảo vệ, Trần Ca mở ô và xách ba lô chạy ra khỏi cô nhi viện.

“Mối thù hồi tiểu học, hiện tại báo cũng không tính là muộn.”

Anh không dừng lại chút nào, bắt xe đi thẳng đến đập chứa nước ngoại ô phía Đông.

“Mỗi lần mình đến những nơi hẻo lánh ở vùng ngoại ô phía Đông, thời tiết đều rất xấu, không phải trời mưa thì chính là gió to.”

Chiếc taxi đưa Trần Ca đến bên ngoài đập chứa nước rồi nhanh chóng chạy đi, anh một thân một mình che ô đứng ở ven đường một lúc lâu.

Ký ức thời thơ ấu của anh có một chút mờ nhạt, nhưng may mắn là ở đây cũng không có nhiều thay đổi.

Dòng sông lặng lẽ chảy, giọt mưa nhỏ giọt trên người, xung quanh tối đen như mực, bởi vì Trần Ca có Âm Đồng cho nên anh cũng không bật đèn, như hòa vào bóng tối.

“Mình nhớ lúc đến đây chơi mình đã đi vào một rừng cây.”

Trần Ca không biết những gì đã xảy ra gần đập chứa nước trong vài năm qua, nơi này đã trở nên hoang vắng hơn trước, những cư dân ban đầu cũng đã chuyển ra ngoài, rừng cây lúc đó cũng đã thông với ngọn núi phía sau.

Nhấn công tắc của máy lặp lại, mở cuốn truyện tranh và gọi ra nữ quỷ không đầu cũng Mùi Hôi Thối ra, lúc này Trần Ca mới đi vào trong rừng.

Mưa rơi trên lá cây, âm thanh tí tách vang lên bên tai, trong rừng rậm và bên ngoài như là hai thế giới khác biệt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...