Chương 978: Tôi đặt tên cho cô

“Ừm, tôi biết rồi.”

Trần Ca rất biết ơn cảnh sát ở Hàm Giang, cảnh sát không nhất thiết đại diện cho công lý 100%, nhưng Trần Ca biết rằng Lý Chính, hay đội trưởng Nhan đều đang nỗ lực hết mình để bảo vệ công lý, và họ cũng đã giúp đỡ Trần Ca rất nhiều.

“Ngoài miệng thì nói biết rồi, lần sau lại vẫn phạm tội.” Lý Chính lắc đầu bất lực, anh ta đang thật lòng khuyên bảo Trần Ca, so với bản thân có gia đình hỗ trợ và đồng nghiệp giúp đỡ, Trần Ca chỉ có một mình thôi.

“Đừng nói mấy chuyện như thế này nữa, anh Chính, làm sao mà các anh tìm được thi thể thế?”

“Dựa theo lời cậu nói, thật ra kiểm tra rất dễ dàng, ở tầng mười hai của tòa nhà này không có người ở, nhưng tiền điện hàng tháng lại rất cao, chúng tôi trực tiếp tìm được căn phòng này, mở cửa thì phát hiện thi thể trong tủ đông.”

“Đã bắt được nghi phạm chưa?”

“Nghi phạm có lẽ là chủ hộ, người chết là bạn gái của anh ta, một người mắc chứng kén ăn, chúng tôi đã cử người đến ngay sau khi nhận được tin báo, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ anh ta sẽ bị bắt vào tối nay.” Hiệu suất phá án của cảnh sát Hàm Giang cực kỳ cao, nếu nói theo một cách nào đó thì điều này cũng có liên quan đến Trần Ca.

“Vậy là tốt rồi, tôi cũng có thể cho cô ta một lời giải thích.”

“Giải thích?”

“Tôi có thể vào xem một chút được không? Nơi này cũng không tính là hiện trường đầu tiên gây án, không có khả năng tiêu hủy chứng cứ.” Trần Ca vào nhà sau khi được Lý Chính đồng ý, căn phòng không quá lớn, khoảng thời gian cuối cùng của cuộc đời cô gái đã trôi qua ở nơi này.

Bước qua phòng khách, Trần Ca đi vào bếp và thấy tủ đông và tủ lạnh được đặt cạnh nhau.

Trong đầu anh nhớ lại những gì cô gái đã nói với anh vào đêm đó, anh cảm thấy hơi khó chịu: “Người hại cô sẽ sớm bị pháp luật trừng trị, anh ta không thể trốn được đâu.”

Trần Ca mới vừa nói xong câu đó, trong phòng đột nhiên vang lên những tiếng đập cửa rất nhẹ.

Lý Chính vô thức nhìn về phía sau, trong khi Trần Ca bởi vì có năng lực Tai Quỷ cho nên đã ngay lập tức nhìn về phía tủ đông.

Mở cửa tủ ra, Trần Ca nhìn thấy một cô gái gầy gò cuộn mình trong bóng tối của tủ đông, hai tay ôm vai, đầu chậm rãi ngẩng lên, khuôn mặt tái nhợt đầy nước mắt.

Ánh mặt trời chiếu lên trên mặt cô, thân thể trở nên hư ảo, nhưng cô cũng không buồn quan tâm, dường như muốn để bản thân đắm chìm trong ánh sáng ấm áp bù cho khoảng thời gian lạnh lẽo trước đây.

“Đừng khóc, cô xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn.”

Trần Ca thò tay vào tủ đông, cố gắng muốn giúp cô lau đi nước mắt, nhưng lại không thể chạm vào được.

Mặt trời chiếu vào giữa hai người bọn họ, giống như một bức tường không bao giờ có thể vượt qua được.

“Không sao, tôi đưa cô về nhà.”

Trước khi cô gái tan biến, Trần Ca đã lấy cuốn truyện tranh ra và đưa cô vào trong đó.

Nhìn tủ đông trống không, Trần Ca sững sờ một lúc.

“Cậu đang nhìn cái gì vậy? Thi thể đúng là đã được tìm thấy ở đây, nhưng tất cả đều đã được vận chuyển đi rồi.” Lý Chính bước tới.

“Không có gì.” Trần Ca cầm ba lô lên, vẫy tay với Lý Chính: “Nếu như không có việc gì nữa thì tôi đi về trước đây.”

“Cậu cho rằng tôi gọi cậu tới đây chỉ nói chuyện phiếm thôi sao? Hiện tại cậu hãy nói cho tôi biết tối hôm qua cậu đã làm cái gì! Ghi chép xong, nếu như không có vấn đề gì, liền trở về chờ cuộc gọi sau!”

...

Lúc Trần Ca quay lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã là buổi chiều, anh chạy đi chạy lại liên tục giữa ngoại ô phía Đông và ngoại ô phía Tây, hơn nữa cả đêm cũng chưa ngủ, hiện tại anh rất mệt mỏi và cơ thể cũng có chút chịu không nổi.

“Vẫn là nhà ma của mình thoải mái nhất.”

Nằm trong phòng nghỉ của nhân viên, Trần Ca ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Không ai quấy rầy, khi Trần Ca mở mắt ra lần nữa, bên ngoài trời đã tối.

“Đã tám giờ rồi sao? Lần sau nhất định phải nhớ đặt đồng hồ báo thức.

” Trần Ca vén tấm chăn mỏng phủ lên người ra, liếc nhìn ra cửa, trong phòng rất im ắng, các nhân viên dường như đã tan làm rồi.

Anh đặt con mèo trắng đang nằm trên người mình sang một bên, phát hiện trên bàn còn lưu lại một tờ giấy nhớ, là chữ viết tay của Từ Uyển: Chúng tôi đã lau dọn sạch sẽ nhà ma rồi, anh cứ nghỉ ngơi thật tốt, nhớ phải ăn cơm.

Đặt mảnh giấy xuống, Trần Ca xách ba lô bước ra khỏi phòng nghỉ nhân viên, và xem qua từng cảnh.

Sau khi xác nhận rằng không có vấn đề gì, anh đi đến phòng đạo cụ và tìm thấy bức ảnh mà anh mới quay thưởng được sáng nay trong rương gỗ ở góc phòng

Đó là một bức ảnh hết sức bình thường, không hề có chút mùi không tốt nào ở phía trên.

Mặt sau bức ảnh có ghi ngày tháng, mặt trước bức ảnh là một cậu bé khoảng mười mấy tuổi, mặc áo dài trắng, nhìn không nhìn rõ mặt, nhưng tổng thể cảm giác rất sạch sẽ, tươi vui.

“Làm thế nào mình có thể tìm được chứ? Đến cả địa chỉ cũng không có?" Trần Ca nhớ kỹ ngày tháng trước, sau đó nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

“Đài phun nước ánh sáng? Nơi này có vẻ là một khu vui chơi trong thành phố!" Không có bất kỳ manh mối nào khác, Trần Ca quyết định đến thành phố xem thử.

Kể từ khi có được chiếc điện thoại màu đen, anh rất ít khi đi ra thành phố, đều là đi đến mấy nơi hẻo lánh vắng người.

Những đồ trong ba lô còn chưa kịp lôi ra, Trần Ca lại cất bức ảnh vào, sau đó xách ba lô chạy ra khỏi nhà ma.

Bắt taxi đi đến thành phố, công viên trong trí nhớ của Trần Ca đã bị những hàng rào bao lại, hình như đang thi công, chỉ để lại một con đường nhỏ.

“Anh ơi, sao công viên này lại bị vây lại vậy? Bây giờ có thể vào được không?" Trần Ca tìm thấy một anh chàng đội mũ bảo hộ ở bên cạnh hàng rào.

“Đi vào làm gì? Công viên này sắp bị dỡ bỏ rồi, cậu không nhìn thấy mấy cái cây hàng chục năm tuổi trong này đã bị chặt đi rồi sao?" Anh công nhân trông có vẻ dễ nói chuyện.

“Bị dỡ bỏ sao?” Trần Ca tìm thấy nơi này qua một bức ảnh, nếu như công viên bị dỡ bỏ, khung cảnh trong bức ảnh sẽ không còn tồn tại nữa, manh mối cuối cùng của anh sẽ bị phá vỡ.

“Tôi nghe nói rằng một siêu thị sẽ được xây dựng ở đây, nhưng cũng không biết chi tiết cụ thể.” Anh chàng công nhân nắm tay Trần Ca: “Bên trong đang thi công, tốt hơn hết là cậu không nên đi vào.”

“Tôi có một người bạn đã để lại cho tôi một bức ảnh chụp công viên này, gần đây sức khỏe của cậu ấy không tốt lắm, muốn tôi đến công viên để giúp cậu ấy chụp một vài bức ảnh.” Trần Ca bước ra phía đường nhỏ: “Tôi sẽ ra sớm.”

Khắp nơi trong công viên là những hố lớn, gạch lát nền đã bị lật tung, những cây cổ thụ có giá trị đã bị đào đi, trong vườn cũng chỉ còn lại cỏ dại.

Trần Ca cầm bức ảnh, và đi bộ qua công viên dựa trên những ấn tượng thời thơ ấu của mình.

Trước đây anh cũng đã từng đến công viên này để chơi, nhưng vì nó quá xa vùng ngoại ô phía Tây cho nên anh cũng không thường xuyên đến.

Sau khi đi một vòng, cuối cùng Trần Ca cũng tìm được địa điểm trong bức ảnh.

Chỉ có điều trong đài phun không còn một giọt nước nào nữa, những ngọn đèn xung quanh cũng đã bị dỡ bỏ, chỉ còn lại những cột sắt han gỉ.

Cỏ dại mọc từ các vết nứt trên gạch lát nền và cửa hàng nhỏ nơi mọi người hay mua kem và kẹo dẻo trong ảnh cũng đã biến mất, khi nhìn ra xung quanh, thứ duy nhất giống với bức ảnh chính là chiếc ghế dài cạnh đài phun nước.

“Đúng là cùng một chỗ.”

Trần Ca đi qua đài phun nước, ngắm nhìn bốn phía, cuối cùng ngồi trên cái ghế dài nọ: “Thế này thì làm sao mình có thể tìm dược chứ?”

Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên tay, đang chăm chú nhìn thì bên tai chợt vang lên giọng nói của một người phụ nữ.

“Xin lỗi, anh có biết Phương Ngư không?”

Trần Ca quay đầu lại nhìn, anh phát hiện một người phụ nữ đang yên lặng đứng sau lưng anh.

Người phụ nữ này cũng trạc tuổi Trần Ca, da rất trắng, trên mặt, cổ và cánh tay đều có hình xăm, hơn nữa hình xăm cũng hai là ký tự: Phương Ngư.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...