Chương 969: Bác sĩ nát sọ online

“Chúng tôi có thể giúp gì được cho cậu không?” Cảnh sát nhìn Trần Ca đang nhíu mày suy nghĩ, rất nhiệt tình sán lại gần.

Các du khách đều trông cậy vào việc Trần Ca có thể dẫn bọn họ đi ra ngoài, còn về phần nhiệm vụ mà lãnh đạo khu vui chơi giao thì đã sớm bị bọn họ cho vào quên lãng rồi, cũng có thể nói là tướng ở bên ngoài nên quân mệnh có thể không nhận.

“12 cung hoàng đạo có thể là mật mã, cảnh này có thể hoàn toàn không phải dựa vào may rủi mà là khả năng suy luận để tìm ra lời giải. Chỉ cần có thể phá giả được bí mật của 12 cung hoàng đạo là có thể xác định được phòng nào là an toàn và phòng nào là phòng chứa kẻ giết người.” Sau khi Trần Ca nói xong, giọng anh thay đổi: “Thật không may, máy tính trung tâm của nhà ma có một cơ sở dữ liệu khổng lồ, những câu đố mà nó tạo ra, dựa vào năng lực của tôi thì rất khó giải quyết.”

“Vậy là vẫn phải phụ thuộc vào may mắn sao?”

“Hiện giờ thông tin mà tôi có thể phán đoán được rất ít.” Trần Ca cho mọi người xem những thứ của trinh thám mà anh tìm được, những tờ giấy đó được người khác dùng bút màu đỏ để viết lung tung về thời gian tử vong và tên của người chết.

“Giả sử rằng thông tin trên mấy tờ giấy này đều là sự thật, điều đó có nghĩa là sẽ có những vụ giết người xảy ra trong các khung thời gian này, và địa điểm chính là trong nhà trọ. Những vụ giết người đã xảy ra thực sự không có gì đáng sợ, nhưng đồng hồ trên tường của nhà trọ lại đang chạy ngược, rất có thể tất cả các vụ giết người xảy ra trong nhà trọ sẽ được tái hiện lại.” Trần Ca giơ một ngón tay lên: “Đây là một sự luân hồi mới, thời gian đảo ngược chính là con dao đang treo trên đầu chúng ta, những vụ giết người điều đã xảy ra giống như một lời tiên tri, báo trước cái chết của chúng ta.”

Mở lòng bàn tay ra, Trần Ca đặt các tờ giấy lên trên quầy rượu: “Chính xác là bảy trang, tương ứng với bảy người chúng ta, mỗi người đều có một thời điểm chết khác nhau, khi thời điểm đó đến, nhân viên hành quyết sẽ xuất hiện, và người đó sẽ chết.”

Khi nghe Trần Ca phân tích xong, một số du khách cảm thấy có chút hoảng sợ.

“Lúc chúng ta đi vào là 3 giờ sáng, hiện tại là 2 giờ 52 phút sáng, vụ án mạng cuối cùng trên tờ giấy xảy ra lúc 2 giờ 50 phút sáng, cách thức tử vong là bị chia đôi bởi cái cưa.” Trần Ca thu những mảnh giấy lại: “Bây giờ chúng ta có hai lựa chọn, thứ nhất, chúng ta sẽ tự tay giết chết một đồng đội, như vậy sẽ còn lại sáu người, và người hành quyết đầu tiên sẽ không xuất hiện để xử lý nữa.”

“Sao cậu có thể nghĩ ra cách tự tay giết chết đồng đội mình được vậy.” Người đàn ông đeo kính vô cùng phản đối.

“Còn có một lựa chọn khác, chính là tất cả phải nghe lời tôi.” Trần Ca không cho những du khách còn lại thời gian để suy nghĩ, anh cất bảy tờ giấy đi: “Còn một phút nữa là đến 2 giờ 50 phút sáng, đây là thời gian suy nghĩ cuối cùng của mấy người, nhà trọ này không có nơi nào để trốn ngoại trừ những căn phòng đó, vì vậy chúng ta chỉ có thể trốn vào phòng, bây giờ tất cả mọi người đều đang đứng ở hành lang bên trái, tôi sẽ mở một cánh cửa trong hành lang bên phải.”

“Sau khi mở cửa, chỉ có thể xảy ra hai tình huống, nếu như bên trong cánh cửa có kẻ sát nhân, tôi sẽ chạy tới gặp mấy người, mọi người giữ khoảng cách với kẻ sát nhân, nó cũng không thể làm gì được chúng ta. Còn giả dụ như bên trong cánh cửa không có kẻ sát nhân, vậy thì mấy người lập tức chạy đến gặp tôi, chúng ta trước tiên cứ trốn trong căn phòng đó và đợi cho đến khi thời gian hành quyết đầu tiên trôi qua rồi tính tiếp.”

“Được rồi, tôi đồng ý.” Người đàn ông đeo kính và nam sinh nhỏ tuổi nhất trực tiếp đồng ý, Trần Ca đã nói là sẽ chấp nhận mọi rủi ro, là người gần nhất với nguy hiểm nhất, bọn họ không có lý do gì để phản đối cả.

Thời gian có hạn, hai bên lên đường ngay lập tức, sáu du khách đứng ở hành lang bên trái nhìn Trần Ca, Trần Ca mở cánh cửa phòng ở hành lang bên phải một mình.

“Không có ai?”

Trần Ca vẫy tay với mọi người, tất cả du khách đều chạy đến, sau khi toàn bộ tiến vào trong phòng, trên hành lang yên tĩnh chợt phát ra tiếng mở cửa.

“Kẻ sát nhân đã ra ngoài!”

Cả sáu du khách đều nín thở, chỉ một mình Trần Ca là đi đến cửa, anh sử dụng Tai Quỷ, dựa vào vị trí của tiếng mở cửa, anh đã xác định được đại khái căn phòng nơi kẻ sát nhân ẩn náu.

Như thể đang cố ý dù dọa du khách, một tiếng bước chân nặng nề và tiếng cưa máy từ cuối hành lang từ từ đến gần, đối phương dường như không biết du khách đang trốn ở đâu, di chuyển lung tung không có mục đích trong nhà trọ, cuối cùng âm thanh đó biến mất trong một căn phòng khác.

“Anh ta không về căn phòng của mình?”

Tiếng đóng cửa vang lên, các du khách đều thở phào nhẹ nhõm, Trần Ca cảm thấy có chút kỳ lạ: “Chẳng lẽ cảnh tượng này thật sự là kiểm tra vận may sao? Kẻ sát nhân mỗi lần chỉ mở một cánh cửa, xem liệu du khách sẽ tìm thấy lối đi bí mật không bị khóa trước hay kẻ sát nhân tìm thấy căn phòng mà du khách đang trốn trước? Không đúng, mức độ địa ngục không thể dễ dàng như vậy được.”

Trần Ca bắt đầu quan sát căn phòng, trong phòng chất đống đủ thứ, có mô hình thi thể bị cụt hai tay đặt trong góc phòng, sàn nhà ngay dưới xác chết có thể di chuyển được, nhưng lại bị một cái khóa lớn khóa lại.

Trong ngăn kéo của chiếc bàn gỗ có một tài liệu, trên vỏ túi đựng tài liệu có viết hai chữ di chúc, thế nhưng sau khi mở ra sẽ phát hiện bản di chúc bên trong thực ra chỉ có một câu: Nếu như tôi thực sự chết, vậy nhất định không phải là tôi tự sát.

Căn phòng này tuy nhỏ nhưng được bố trí như một căn phòng bí mật cần phải tìm ra lời giải.

“Chúng ta có nên ở lại đây để tìm kiếm chân tướng không?” Cảnh sát xem xét đồ đạc trong phòng, nhìn cái gì cũng cảm thấy có liên quan đến phá án.

“Tìm kiếm chân tướng là việc mà cảnh sát phải làm, tôi chỉ là một tình nguyện viên thôi.” Trần Ca liếc mắt nhìn thời gian, cảnh này nếu muốn tìm ra lời giải, nhất định sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa anh cũng không định kéo dài nữa.

Chuyến thăm lần này thực sự khiến anh học hỏi được rất nhiều điều, đồng thời cũng khiến anh biết rõ thực lực của khu vui chơi Tương Lai Ảo, bọn họ có thể làm rất tốt trong lĩnh vực mà mình không giỏi, quả thực là rất tuyệt vời.

Chỉ có khi đối mặt với đối thủ thì anh mới có cơ hội để vượt mặt đối thủ, đây cũng là một ưu điểm của Trần Ca, anh không bao giờ coi thường bất kỳ ai.

“Thời gian thư giãn đã kết thúc, bắt đầu làm việc.”

Một số du khách không phát hiện ra trên người Trần Ca đã xảy ra thay đổi, họ vẫn đi theo sau Trần Ca như trước.

“Căn phòng này được đánh dấu là an toàn, bây giờ chúng ta có thể mở một cánh cửa khác và làm theo những gì tôi vừa nói.” Trần Ca yêu cầu tất cả du khách chạy sang hành lang bên trái, còn mình thì đứng bên phải, sau khi đợi mọi người vào chỗ ổn định, anh thò tay vào ba lô và lật qua cuốn truyện tranh.

“Cuối cùng cũng không cần phải che đậy nữa.” Lý do tại sao Trần Ca yêu cầu tất cả du khách đi sang bên trái, một mình đứng ở bên phải, là vì hành lang bên phải tương đối gần với cửa nhà trọ, các du khách không thể nhìn thấy tình huống khi đứng ở hành lang bên trái, mà anh có thể khoa tay múa chân sai bảo Mùi Hôi Thối ở chỗ khuất tầm nhìn của các du khách khác.

“Đường chạy trốn đã bị phong tỏa, đã đến lúc khiến bọn họ tuyệt vọng.”

Cửa nhà trọ được mở ra, Trần Ca mỉm cười và gật đầu với Mùi Hôi Thối.

Một mùi thối gay mũi phảng phất trong không khí, mọi người đều nghe thấy tiếng "giọt nước" nhỏ giọt xuống mặt đất, giọt máu vỡ trên sàn, tạo thành một quỹ đạo đáng sợ đập thằng vào mắt.

Áo đỏ Mùi Hôi Thối không kiêng sợ gì mà thả hơi thở của mình ra, rất nhanh mọi người đã phát hiện có điều gì đó không ổn, tất cả đều nhìn chằm chằm vào quầy rượu của nhà trọ.

Vài giây sau, một con quái vật béo ú trong chiếc áo đẫm máu bước ra khỏi quầy rượu!

“Đó, đó là cái gì vậy?” Tiểu Linh hét lên, trái tim của tất cả “du khách” đều nhấc lên.

“Trần Ca! Phía sau cậu! Nhìn phía sau cậu đi!”

Trần Ca, người vừa bước ra khỏi khu khuất tầm nhìn của du khách, ngẩng đầu đã nhìn thấy con quái vật, sắc mặt anh trở nên trắng bệch trong nháy mắt, cắn răng nhanh chân chạy.

“Nhanh lên!”

Anh chạy rất nhanh, nhưng vẫn không thể chạy khỏi con quái vật phía sau mình, không có nơi nào để trốn, cuối cùng, anh không thể làm gì khác hơn là đẩy một cánh cửa khác trốn vào ngay trước mặt những du khách khác.

Đúng lúc này, một chuyện còn kinh khủng hơn đã xảy ra, con quái vật đáng sợ đó cũng theo anh đi vào phòng.

Sau đó ở trong phòng xuất hiện hai tiếng kêu thảm thiết! Một là của Trần Ca, một tiếng khác thì thuộc về một người xa lạ.

Không đợi các du khách kịp suy nghĩ cẩn thận, con quái vật đáng sợ đó đã chạy ra ngoài và lao về phía họ!

“Cái quái gì vậy!”

Các du khách tản ra chạy tán loạn, không ai để ý, cánh cửa căn phòng nơi Trần Ca vừa chạy vào trốn đang bị người từ từ đóng lại.

“Mọi chuyện còn thuận lợi hơn so với mình tưởng tượng.” Trần Ca nhìn nam diễn viên “sát nhân” đang hôn mê, mỉm cười như một đứa trẻ.

Anh nhớ kỹ căn phòng mà kẻ sát nhân đang ẩn náu, và dẫn thẳng áo đỏ Mùi Hôi Thối đi vào.

Nam diễn viên "kẻ sát nhân" vốn định hù dọa mọi người nghe thấy tiếng mở cửa liền hào hứng lao về phía anh, nhưng anh ta còn chưa kịp tạo dáng hù dọa thì đã nhìn thấy áo đỏ Mùi Hôi Thôi đứng sau lưng Trần Ca.

Tiếng hét "đau đớn tận tim gan" là do anh ta tạo ra để đánh lừa các du khách khác, Trần Ca cũng rất phối hợp mà hét lên một tiếng.

Cả hai ngã xuống đất theo bản năng, nhưng nam diễn viên "sát nhân" là thực sự hôn mê, mà Trần Ca là mượn "té xỉu" để quan sát căn phòng, sau khi chắc chắn rằng không có camera giám sát, anh mới đứng dậy, đóng cửa lại.

“Camera giám sát trong khu vui chơi Tương Lai Ảo giống như là không cần phải mua vậy, lắp ở khắp mọi nơi, làm mình không được tự do làm theo ý mình, nhưng hiện tại thì khác rồi.”

Trần Ca cởi áo khoác, lấy cuốn truyện tranh trong ba lô ra, sau đó cởi áo khoác và mũ đội đầu của tên sát nhân biến thái rồi mặc hết lên người mình.

“Để tôi nói cho anh biết, làm sao mới có thể sắm vai một kẻ sát nhân thật hoàn hảo nhé.”

Cất kỹ quyển truyện tranh cùng máy cát sét mini đi, Trần Ca phủ cái áo khoác của mình cho nam diễn viên, sau đó ném chiếc ba lô rỗng bên cạnh đầu nam diễn viên, sau đó cũng tháo đồng hồ và đeo cho nam diễn viên trong nhà ma.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Trần Ca nhấc chiếc cưa máy bên cạnh lên, một cước đạp cửa phòng ra.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...