Chương 955: Nhược điểm của hình chiếu

“Mỗi lần tôi thức dậy đều là 11 giờ 56 phút tối, khi mình nhìn đồng hồ, chiếc đồng hồ trên tường cũng đang chỉ giờ này.” Trần Ca lại nhìn lên đồng hồ treo tường một lần nữa, thời gian hiển thị trên đồng hồ đã thay thành 11 giờ 57 phút.

“Cơn ác mộng không ngừng lặp lại, điều này hoàn toàn phù hợp với chủ đề của cảnh, cách hoàn hảo để qua cửa chính là phá vỡ vòng tuần hoàn này.” Trần Ca đặt đĩa trái cây trên bàn trà sang một bên, đặt mô hình cái xác lên trên bàn: “Cảnh này mà thay đổi thì có lẽ là phải ba phút sau, mấy người hãy nhanh chóng đi tìm những phần thi thể còn lại đi.”

“Mọi người là một đội, có thể nói chuyện lịch sự hơn một chút được không?” Một nữ sinh trong số đó còn muốn nói gì đó, nhưng bị người đàn ông đeo kính ngăn lại.

Mấy người bắt đầu khám phá căn nhà theo từng đôi một, nhà cũng không lớn, chỉ có tổng cộng bốn phòng.

Lấy phòng khách nơi họ bước vào lần đầu tiên là trung tâm, phòng ngủ ở bên trái, bên phải là phòng bếp cùng nhà vệ sinh.

Các du khách lục tung nhà để tìm kiếm thi thể, Trần Ca thì ngồi trên ghế sofa nhìn vào cái đầu người mới tìm được lúc nãy.

“Ở mức độ trung bình, chỉ cần tìm thấy thi thể là đã có thể qua cửa, điều kiện qua cửa của cấp độ ác mộng liệu có thay đổi hay không?" Anh cầm cục giấy lấy ra từ trong miệng thi thể: “Cứ đến mười hai giờ đêm sẽ bị người ta dùng nhiều cách khác nhau để giết chết, anh ta đã rơi vào một cơn ác mộng mà anh ta không thể thức dậy được, hay là mỗi lần anh ta chết đều là thật?”

“A!”

Một tiếng hét thảm thiết trong phòng ngủ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Trần Ca, một lúc sau, một nữ du khách chạy ra khỏi phòng ngủ, nam sinh ít tuổi nhất chạy ngay sau cô ta, tay trái cầm một chiếc rìu dính máu, tay phải cầm ba đoạn mô hình bắp đùi đã bị cắt ra: “Tôi tìm thấy nó dưới tủ quần áo, ngoài ra tôi cũng tìm thấy cái này.”

Nam sinh ném áo khoác lên ghế sô pha: “Trong túi quần áo cũng có nhét một phần mô hình thi thể, tôi đề nghị mọi người đến đây xem một chút, một mình tôi không thể cầm được.”

Trần Ca bày tất cả các phần thi thể lên bàn trà, sau đó bước vào phòng ngủ cùng với nam sinh trẻ tuổi nhất.

Cửa tủ quần áo mở toang, tất cả quần áo bên trong đều dính máu, trong góc tủ vẫn còn một chiếc đèn bàn dính máu.

“Chiếc rìu cũng được tìm thấy trong góc tủ, nó là một đạo cụ, không được mở ra từ trước.” Nam sinh trẻ tuổi trông vẫn còn bình tĩnh, cũng không bị dọa sợ.

“Thi thể được đặt cùng một chỗ với hung khí.” Trần Ca dường như hiểu ra điều gì đó, anh nhìn vào phòng khách.

Trong đĩa trái cây trên bàn trà, ngoài năm ngón tay còn có một con dao gọt trái cây, mà dưới cái khay nơi đặt cái đầu trong tủ lạnh cũng có một con dao ăn.

Anh lấy hết quần áo trong tủ ra, lục tất cả các túi, đặt phần còn lại của thi thể bên trong lên bàn.

Những du khách còn lại đều nhìn anh, mặc dù họ biết thi thể này là giả, nhưng họ vẫn cảm thấy buồn nôn và khó chịu.

Càng nhìn thì họ càng cảm thấy Trần Ca thật là đáng sợ, người đàn ông này không những không sợ hãi một chút nào mà thậm chí còn cố gắng ghép các phần của thi thể vào với nhau, nhìn bộ dạng tập trung của anh ta, giống như đang chơi xếp hình bình thường vậy.

“Không phải cậu ta cũng mở nhà ma sao? Làm sao còn có thể biết chuyện này?”

“Có thể trước đây cậu ta cũng từng là sinh viên của Học Viện Pháp Y, điều này cũng có thể lý giải tại sao những sinh viên trường đó luôn đến thăm nhà ma của cậu ta, có phải là vì gọi bạn đến cổ vũ không.”

Một thi thể tương đối hoàn chỉnh dần dần xuất hiện trên bàn trà, Trần Ca có hai tài năng là Hoạt Ngẫu cùng Liệm Dung nên anh biết rất rõ về cơ thể người.

Sau khi lục tung tất cả quần áo, cuối cùng Trần Ca cũng tìm được thứ mình muốn, anh tìm thấy mảnh giấy thứ hai trong túi một chiếc áo khoác dài - Đây là một cơn ác mộng không thể thoát ra được! Tôi phải tìm cách kết thúc nó! Không thể ngồi chờ chết được nữa!

“Cậu có tìm được gì không?” Người đàn ông đeo kính vừa hỏi xong thì đồng hồ treo trên tường đột nhiên vang lên, đã là 12 giờ đêm rồi.

Cùng với tiếng chim hót cúc cu, cúc cu, cánh cửa nhỏ dưới đồng hồ mở ra, một con chim cu gáy xuất hiện, phía trên nó còn để một trái tim màu đỏ tươi.

“Cẩn thận!” Nam sinh trẻ tuổi đột nhiên hét lên, cậu ta nhìn đồng hồ rồi lùi vào trong đám đông.

Không ai biết nghề nghiệp của nam sinh là gì, nhưng từ phản ứng của cậu ta, có thể thấy nghề nghiệp của cậu ta dường như có thể đoán trước được nguy hiểm.

Một âm thanh cót két vang lên trong phòng, có tiếng nước chảy vang lên trong phòng vệ sinh, rèm cửa ở phòng khách được vén lên, ngoài tiếng khóc của người phụ nữ và tiếng cười của cô gái nhỏ, bên tai còn có một âm thanh thứ ba, như thể là một giấc mơ, không nghe rõ là anh ta đang nói cái gì, nhưng có thể đoán được đó là giọng của một người đàn ông.

“Có cái gì đó đang tới.”

Cánh cửa tủ trong phòng ngủ phát ra âm thanh chói tai, một vài du khách nhìn về phía tủ thì nhìn thấy một bộ quần áo bất ngờ xuất hiện trong tủ quần áo đã được Trần Ca dọn dẹp sạch sẽ.

Đó là một chiếc áo khoác đỏ như máu, máu chảy xuôi theo quần áo, nhẹ nhàng đung đưa trong tủ quần áo tối tăm.

Cảnh sát và những du khách khác đều ngồi chen chúc trong phòng khách, cảnh tượng trước mắt họ dường như không có trong kịch bản.

“Áo đỏ?” Trần Ca híp mắt, đồng tử thu nhỏ lại, bây giờ anh hay sinh ra phản ứng theo bản năng khi nhìn thấy quần áo màu đỏ.

“Cạch!”

Giá treo quần áo trong tủ rơi xuống đất, điều kỳ lạ là chiếc áo khoác đỏ như máu vẫn được treo trong tủ.

Khi sự chú ý của mọi người đều bị thu hút bởi cái áo màu đỏ, màn hình TV trong phòng khách đột nhiên lóe lên một cái, tự bật lên.

Ánh sáng đột ngột xuất hiện khiến mấy người ngoái đầu lại nhìn, màn hình TV không ngừng nhấp nháy, khi chuyển màn hình, mơ hồ có thể nhìn thấy một thứ gì đó đen đen.

Ánh sáng yếu ớt trên đầu họ lóe lên vài lần rồi vụt tắt, hiện tại bọn họ chỉ có thể nhìn thấy xung quanh với sự trợ giúp của ánh sáng từ màn hình TV.

“Tỉnh chưa...”

“Ai đang nói vậy?”

Giọng nói xa lạ của một người đàn ông phát ra từ đâu đó trong phòng, tất cả du khách đều nhìn xung quanh.

“Phòng ngủ! Mấy người nhìn phòng ngủ đi!”

Chiếc áo khoác đỏ đung đưa đã tự mình chạy ra khỏi tủ, khi tất cả mọi người bị TV thu hút, chiếc áo khoác đã treo trên cửa phòng ngủ.

“Đừng sợ, chúng ta cùng đi xem thử!” Giọng nói của cảnh sát rất căng thẳng khiến cho Trần Ca hoài nghi không biết bọn họ có phải là người được nhà ma sắp đặt hay không.

Anh ta và người đàn ông đeo kính cùng nhau tiến vào phòng ngủ, khi vừa định đi tới cửa thì cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ đột nhiên mở ra, một cánh tay đầy vết thương thâm tím đột nhiên vươn ra kéo áo khoác đỏ vào sau cánh cửa.

Không đợi cảnh sát cùng người đàn ông đeo kính kịp phản ứng, một cái đầu đột ngột thò ra từ phía sau cánh cửa, anh ta chộp lấy một chiếc rìu dính máu và nhắm vào đầu cảnh sát mà bổ xuống.

Cảnh sát bị dọa đến ngã xuống đất, vừa hét vừa né tránh, người đàn ông kỳ lạ lao ra khỏi phòng ngủ và vung rìu vào mọi người trong phòng khách, xung quanh còn có thể nghe được giọng nói cuồng loạn của một người đàn ông.

“Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!”

Mọi người xung quanh đều né tránh, chỉ có Trần Ca vẫn đứng im tại chỗ.

Chiếc rìu vung xuyên qua cơ thể anh, người đàn ông kỳ lại đó lao qua anh và đi vào phòng vệ sinh.

“Hình chiếu của bọn họ cũng có áo đỏ.”

Ngay khi nhìn thấy người đàn ông kỳ lạ Trần Ca đã biết ngay đối phương chỉ là hình chiếu, mặc dù vết máu trên cơ thể người đàn ông lạ mặt được làm rất giống thật nhưng máu chảy xuôi theo quần áo lại không hề nhỏ giọt xuống đất, và cánh cửa mà người đàn ông chạm vào cũng rất sạch sẽ.

“Hình chiếu sẽ chỉ xuất hiện khi ánh sáng mờ đi, đây cũng là một hạn chế của công nghệ.”

“Quá đáng sợ!” Cảnh sát ôm ngực đứng lên: “Chúng ta hãy nhanh chóng tìm kiếm thi thể đi, không thể ở chỗ này quá lâu được!”

“Đừng lo lắng, tôi đã biết đại khái trong phòng này đã xảy ra chuyện gì rồi.” Trần Ca cầm cái đầu trên bàn trà lên: “Vừa rồi manh mối được giấu trong hình chiếu đó, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra, khuôn mặt của hình chiếu kia giống hệt khuôn mặt của đầu người này.”

“Thì cũng có thể nói rõ được cái gì?” Cảnh sát nhìn Trần Ca đang ôm cái đầu, cảm giác đối phương rất thành thạo trong việc cầm cái đầu.

“Tờ giấy đầu tiên đã nói rằng chủ nhân của ngôi nhà sẽ bị giết theo nhiều cách khác nhau vào mỗi đêm vào lúc 12 giờ, hãy chú ý đến từ ngữ mà anh ta dùng ở đây: bị người giết chết, tại sao anh ta chắc chắn rằng đó là một người?" Trần Ca lại lấy ra tờ giấy thứ hai: “Tờ giấy mới tìm thấy lại nói rằng anh ta đã sẵn sàng để bắt đầu phản kháng, và bên cạnh mỗi phần thi thể trong nhà này đều được đặt một con dao, đây có lẽ cũng là một lời nhắc nhở...”

“Chúng tôi không có thời gian để nghe cậu nói những thứ này, cậu chỉ cần nói cho chúng tôi biết phải làm thế nào thì mới có thể qua cửa là được rồi!” Cánh cửa phòng lại bị đầu bếp dùng dao bổ vào, đầu bếp có thể vào bất cứ lúc nào.

“Chủ nhân của ngôi nhà bị giết hàng đêm, mà hung thủ giết chết anh ta lại chính là anh ta, đây chính là vòng tuần hoàn mà anh ta bị rơi vào.” Trần Ca cho rằng cảnh mà khu vui chơi Tương Lai Ảo xây dựng cũng có thể chấp nhận được, nhưng có thể là do thời gian quá ngắn và thiếu chau chuốt, cho nên các chi tiết làm chưa được tốt.

“Vậy chúng ta trốn đi như thế nào? Lại giết chủ nhân của ngôi nhà này sao?" Người đàn ông đeo kính đang định hỏi Trần Ca thì bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hét thảm thiết, như thể đó là do đầu bếp phát ra.

“Đây là cái gì vậy? Mở cửa! Mở cửa! Cho tôi đi vào đi!”

Đầu bếp đột nhiên dùng hết sức đập cửa, khung cửa rung lên dữ dội, sau đó đầu bếp hình như bị ngã xuống đất, dần dần không còn tiếng động gì nữa.

“Ý anh ta là gì?”

Mấy du khách trong nhà đứng nhìn nhau, người phụ nữ có mái tóc đen dài ra dấu với cảnh sát, cảnh sát khẽ gật đầu một cái, sắc mặt có chút khó coi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...